Posted in Trang Chủ

TRÊN MỘT CHUYẾN XE

TRUYỆN NGẮN
Võ Thụy Như Phương

vothuynhuphuong_81635683775Tiểu sử tác giả : Tên thật Võ Thị Như Phương
Sinh năm 1978
Địa chỉ: 92/85 Nguyên Hồng, P 11. Q Bình Thạnh, Tp HCM
Hiện đang làm Catering cho Công ty TNHH TMDV Huy Gia Phương tại TP HCM.

Mình ngồi gần họ, nghe được tiếng họ thì thầm bên tai nhau, thấy được cái tuổi họ không còn nhiều cho sự sống. Suốt chặng đường không dài lắm với mình (và quá dài với họ) bất chợt nghĩ ngày sau khi thời gian qua thật mau, khi mình cứ mãi nắm tay nhau lao vào vận may rủi cơm áo gạo tiền thì có lẽ gần hết đời mình cũng sẽ rơi vào hoàn cảnh như họ mà thôi.

Họ là một đôi vợ chồng thất thập cổ lai hy, cụ ông và cụ bà ngồi cùng nhau trên băng ghế trước gần cửa xe nhất, bên dưới gầm ghế cơ man nào là túi và giỏ, có lẽ bên trong đấy là cả một trời quê hương và tình yêu thương của cha mẹ, ông bà dành cho con cháu, dành cho những đứa con được cha mẹ nâng niu, nuôi nấng từ mảnh đất còi cọc mà khi lớn lên tất cả những người con ấy (vì một lí do khách quan nào đó) đã từ chối quê hương, từ bỏ cha mẹ để cuốn đời trẻ vào con đường mưu sinh (như mình chẳng hạn) ở đất Sài Thành này.

Tôi đã hối hả về thăm những đứa con bé bỏng sau gần hai tháng quên mất mình còn có chúng. Tôi cảm nhận được sự hồ hởi trong tôi gấp một vạn lần cái sự hồ hởi đợi chờ của ba đứa nhỏ, tôi như chạm được vào sự vui mừng gấp một ngàn lần những đứa con về sự ôm ấp yêu thương khi ôm lấy chúng. Và không chối bỏ điều tôi đã đắn đo đong đếm chi li khi phải chọn về thăm con hay ở lại tiếp tục xoay vòng với công việc chất ngất, với nỗi lo toan luênh loang hơn cả nỗi nhớ thương con. Ừ thì về đại như mình liều một chuyến vậy (yêu con đến nỗi phải liều mà bỏ việc về thăm đấy). Có thể chúng sẽ hiểu và cũng có thể mình phải chấp nhận điều chúng không muốn hiểu. Nước mắt có bao giờ lại chẳng chảy xuôi…?!

Nước mắt chảy xuôi đến bao giờ nhỉ? Khi những giọt nước mắt yêu thương cạn khô đặc quánh lại trên gò má không còn thanh xuân nữa, giọt nước mắt khẽ khàng vướng víu lại nơi những nếp nhăn mà mỗi bận thời gia qua đã cuốn theo sự nhớ thương, sự lo lắng rồi từ đó nhũn nhàu theo năm tháng. Giọt nước mắt già nua đó (có lẽ) đang nằm đâu đó dưới khóe mi hai cụ ông cụ bà đó, họ ngồi ngang băng ghế vợ chồng tôi…

                                                                 * * *

         Thật vất vả khi phải đón xe khách dọc đường, phóng tót lên xe chỉ với ý nghĩ mau mau trở lại Sài Gòn cho kịp công việc bỏ dở, quên cả việc kén chọn xe khách chất lượng cao hay thấp  không kịp nghĩ đến sự tiện nghi hay không tiện nghi vào thời điểm này nữa. Tạm thời không còn kịp nghĩ mình phải đổi bao nhiêu tiền để được phục vụ mà chỉ cần thời gian nhanh hay chậm, cũng có thể đôi lúc tự tặng thưởng cho mình một chuyến phiêu lưu trên chuyến xe tốc hành không bến bãi. Ngồi trên những chuyến xe đó thay vì hồi hộp lo lắng không biết nhà xe sẽ “bán” mình sang xe khác lúc nào thì mình cứ nghĩ với số tiền ít ỏi đó mình đang mua được một vé trọn gói cho những trò chơi mạo hiểm trong công viên, thay vì đến nơi đến chốn thì mình cứ chuẩn bị sẵn tinh thần là sẽ phóng nhanh xuống xe khi vào cửa ngõ thành phố và bắt nhanh chuyến xe bus nào đó để kịp vào bến xa cảng miền tây. Ở nơi đó còn một chiếc xe gắn máy nằm chỏng chơ trong bãi từ đêm qua sau khi ký vào giấy cam kết gửi xe qua đêm sẽ không kiện cáo nếu trầy xước.

Xe dừng đón khách.

Cụ ông tranh thủ bước xuống “giải quyết vấn đề” ngay phía dưới, có lẽ vì thế mà hai ông bà cụ chọn băng ghế gần cửa nhất?! Bất đắc dĩ ngồi trên chuyến xe ấy thì người ta có vô tâm, có mệt mỏi và có lười đến cỡ nào cũng phải hé răng nhắc nhở phụ xế :”còn ông cụ bên dưới nhe!”

Đáp lại là tiếng chửi thề lầm bầm của nhà xe, tiếng cười khinh khỉnh của phụ xế vì bất kỳ ai đó đã làm mất quá nhiều thời gian của họ. Chuyến xe (chưa đủ gọi là bão táp) lại vút đi bằng tất cả sự bàng quang của phụ xế và cánh cửa xe tự khép khi cụ ông chưa kịp ngồi vào chỗ của mình (phía trước mặt không có cả thanh chắn bảo hiểm).

Thở dài đánh sượt…

Lại miên man nghĩ về họ, hai người già ngồi cạnh nhau trên băng ghế gần cửa. Có lẽ trên chuyến xe này họ là hai người bất hạnh nhất. Từng tuổi này còn dắt díu nhau đi thăm con cái khi chẳng đứa nào về thăm mình, bắt chuyến xe ít tiền nhất để tằn tiện quà bánh cho mấy đứa cháu Sài gòn. Cầm chặt trong tay cụ bà là tờ lịch cũ nắn nót những con số được bắt đầu bằng đầu số 090….cuối đó là cái tên (theo như tôi nghĩ ) thằng con trai cưng, có lẽ người đàn ông ấy cũng bận bịu như mình nên sau khi ai đó trên xe gọi dùm cụ bà số điện thoại ấy chỉ nghe trả lời gọn lỏn rằng: ”Cứ đến bến xe sẽ có người ra đón vì anh ấy quá bận”. Bất chợt rùng mình nghĩ đến bản thân mình vài mươi năm nữa chân run run đứng chơ vơ giữa phố phường xa lạ chờ người nhà của thằng con đến đón mình về nhà hắn mà sợ. Thôi thì thay vì để đón chờ điều đó trong vài mươi năm nữa thì từ bây giờ cứ lo về thăm bọn trẻ trước cho “phải phép”. Nếu không sau này già yếu đau bệnh lại phải lê lết thân già đi như thế thì khổ. Ừ mà cứ nghĩ đi, hai người họ đáng thương biết bao trong mắt mọi người. Nào là khổ sở với con cái, nào là lên xuống xe để giải quyến vấn đề tuổi cao trên suốt chuyến đường dài, đổi lại cánh nhà xe khó chịu càm ràm (chưa kể chửi rủa) bỡn cợt. Nào là lo lắng sự đón rước đằng sau dãy số được bắt đầu từ đầu số 090…Nhưng có ai nhận ra điều mà hai con người họ có được hơn tất cả mọi con người trên chuyến xe này không nhỉ? Đó chính là sự “có nhau”đến gần hết cuộc đời, chí ít thì họ cũng đã có nhau trong nỗi khổ cực vừa nếm trải, có nhau trong cơn bệnh tật ốm đau, có nhau trong cả sự chơ vơ giữa chốn Sài thành mà chính con cái họ vô tình đặt để.

Sự có nhau của hai con người ấy thật sự không dễ gì khiến người khác phải nghĩ đến ngoài những cái nhếch môi cười ruồi theo đôi ba câu cụ bà bắt chuyện. Có thể anh phụ xế là người tốt khi bấm số điện thoại hộ con trai bà, cũng có thể ngay sau đó anh ta biến thành kẻ rỗi hơi khi cười ha hả nói vào tai bà cụ : ”Máy con hết tiền rồi”. Và ngay sau đó anh ta lại trở về điểm xuất phát của con người (là người tốt) và bảo cụ bà mượn điện thoại ai đó bên dưới gọi cho con trai .

Bỗng dưng thấy cả vợ lẫn chồng mình đều trở thành người vô cảm khi cả hai chiếc điện thoại cạn kiện nguồn pin từ tối hôm qua. Và theo nguyên tắt của cuộc sống riêng mình, cả hai dù không ai nói ra cũng đủ tự hiểu: Sau tất cả những gì ngoài tầm tay hoặc lực bất tòng tâm tuyệt đối không được thốt ra câu nói được bắt đầu bằng hai chữ “giá như…” Vì thật sự mình có giá như a…b…c….hay giá như…x…y..z…. nào đó thì cũng không giúp ai được gì thêm. Ngồi đó, mắt nhắm nghiền để nghe bên dưới ai đó đang phàn nàn anh con trai của hai cụ đã hỏi quá nhiều trong khi điện thoại họ tiết kiệm từng đồng từng cắc trong tài khoản. Có thể người con (đã ) quan tâm đến cha mẹ mình mà quên bén đi việc hai ông bà cụ đang nhờ điện thoại người khác, cũng có thể “người khác” đó cân đo quá tỉ mỉ giữa sự tử tế và tiền bạc….Cuối cùng thì “người khác” ấy cũng gọi lại lần nữa: ”anh cho người ra bến xe đón ba mẹ anh về!”…

Trên một chuyến xe gần đủ ba mươi con người xa lạ, nửa đường sang xe khác họ nghĩ niềm vui và sự trả ơn cha mẹ tất tần tật đều được họ vun đắp đủ đầy bằng vật chất, bằng cách đặt cha mẹ ngồi vào bàn, cơm có người dâng, nước có người rót, đừng đi nhiều sẽ va vào những món đắt tiền mà khổ (cho họ) chứ không phải lo cha mẹ tay chân già yếu vụng về. Tôi có đả kích hay quy kết bất kỳ người con nào đó trong hoàn cảnh này không hay thật sự tôi đang nghĩ về viễn cảnh của chính mình trong vào mươi năm nữa?

Xe vào bến.

Đúng ngay cái bến chúng tôi cần đến, nơi mà chút nữa tôi sẽ vào bãi lấy xe máy, hai vợ chồng sẽ chạy thật nhanh về nơi chúng tôi sẽ cắm mũi vào lo toan, tính toán mưu sanh. Người nhà của anh con trai đó có đến đón hai ông bà cụ hay không chúng tôi cũng quên nghĩ đến, ”người khác “ tử tế có lẽ đang kiểm tra lại tài khoản trong điện thoại của mình, cánh nhà xe có lẽ tất bật dọn quét sàn xe cùng với vài ba câu chửi đổng…Sài Gòn mà, việc ai nấy làm và cuộc đời ai nấy sống. Xoay vòng như con chốt gió dưới quê, đi thật nhanh, cuốn tất cả mọi thứ xoáy theo nó thật nhanh rồi tan biến…Hệ quả phía sau cơn chốt gió là tất cả những gì ta từng chấp nhận đánh đổi khi bắt đầu chấp nhận lao theo…

                                                                  * * *

Ngày hôm qua, có hai vợ chồng chưa già và hai vợ chồng đã già cùng ngồi trên một chuyến xe, cùng chung một mục đích là đi thăm con cái mình….âu cũng là cái duyên giữa bao nhiêu con người chưa từng biết nhau…gần mười khách thì còn lại trên xe hơn hai chục. Hai chục con người hai chục hoàn cảnh và cuộc sống khác nhau, điểm đến trên cũng một chuyến đi hoàn toàn khác nhau, người tử tế và người chưa đủ tử tế cũng chẳng ai nợ nần gì nhau ngoài hai con người thất thập cổ lai hy họ. Có lẽ cụ bà hiểu đựợc mình đã làm phiền nhà xe quá nhiều lần nên cụ tìm cách nói đùa đôi câu với cánh tài xế, nào là nếu như con gái tôi chưa chồng tôi sẽ gả cho cậu, nào là cậu có gia đình chưa? Chắc hồi trẻ nhiều người thương cái nết pha trò của cậu lắm nhỉ? Rồi nào là a..b..c… và nào là x…y…z….Có thể (theo tôi nghĩ) những chuyện phiếm không đầu đuôi, không mục đích trên chuyến xe ấy thật sự khiến bà cụ vui còn hơn là nói chuyện với con trai?! Tôi cầu toàn quá chăng hay chỉ giỏi phỏng chuyện theo cảm tính? Chẳng phải tất cả phim ảnh, vở tuồng bi hài kịch gia đình đều được bắt nguồn từ cuộc sống đó sao? Có thể ở đâu đó trong một ngôi biệt thự sang trọng giữa lòng thành phố, có một người con đang cau mày khó chịu sau từng bước chân bẩn của chính cha mẹ mình (đã vì thói quen chân trần từ ngoài đồng vào nhà) mà quanh năm chưa một lần quen với dép. Có thể họ thật sự không có một chút thời gian rảnh để tiếp chuyện hai ông bà cụ ngoài việc mọi thứ có người giúp việc lo? !(như mình chẳng hạn). Có thể./.

Posted in Văn | Tagged | 12 phản hồi

MÙA PHƯỢNG

LÊ HẢI

hai

Anh vẫn nhớ những mùa hoa phượng ấy
Bước lãng du mê dốc dựng đèo cao
Và vô tình trước chùm hoa lửa cháy
Tự dối lòng đeo đuổi trăng sao.

Anh vẫn nhớ khi mùa hoa phượng thức
Ấm bàn tay nơi ngà ngọc thanh tân
Em thổn thức và đất trời rạo rực
Tiếng thời gian chết lặng giữa trong ngần.

Hình như phượng vẫn cháy trong nỗi nhớ
Để mắt nhòe – nhòe từ phía hoa rơi
Câu thơ cũ vẫn phập phồng ngực thở
Ngoảnh lại anh. Ơ ! Tóc vướng mây trời.

Posted in Thơ | Tagged | 30 phản hồi

HẠ VẤN VƯƠNG

LƯU LÃNG KHÁCH

LU

Đêm vừa khép lối chiêm bao
Thì trời cũng mở xôn xao nẻo ngày
Bên nắng hé bên mưa bay
Nắng thưa đan nhớ mưa dày dệt thương
Dần dần tỏ ánh chiêu dương
Áo mây gió vén khăn sương nắng lùa
Ngàn hương thiếu nữ hồn xưa
Chợt về thơm lựng nắng trưa êm đềm
Quyện trong cánh gió ngọt mềm
Dường nghe oanh yến bên thềm gọi nhau
Dăm ba cánh phượng khoe màu
Chở hồn sương khói về đâu hỡi người
Qua rồi tuổi học vô tư
Thời trinh nguyên đã bao người ướt mi
Nắng chiều ngoài cửa chưa đi
Lòng nghe như đã thầm thì tiếng đêm
Tình xưa chở mộng qua thềm
Nửa đời hoang phế không em chối từ.

Posted in Thơ | Tagged | 44 phản hồi

GIÓ XUÂN THỔI SỚM

TRUYỆN NGẮN
DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI

   

          Đồng quê như­ một bức tranh hong dư­ới nắng nhạt. Những thảm rau xanh, ngô đông nõn nà. Những thửa ruộng gặt xong, gốc rạ đâm chồi xua xúa. Dòng sông, kênh máng như­ những dây lụa thắt lại cánh đồng… Mải mê ngắm nhìn một lúc, trong cảm giác vừa quen vừa lạ, Đức từ từ cho máy cày xuống ruộng và bắt đầu lồng những sá đầu tiên. Từng mảng gốc rạ ràn rạt vùi dư­ới xoáy nư­ớc. Đằng sau anh, bùn đặc sánh trải ra lấp lánh nh­ư một đàn cá bạc đang quẫy. Thấy anh lái chiếc máy mới toanh, mấy ng­ười bèn kéo đến đầu bờ hẹn lịch cày. Họ trầm trồ xôn xao:

Đọc tiếp

Posted in Văn | Tagged | 27 phản hồi

PHƯỢNG HỒNG VÀ NỖI NHỚ

HOÀNG THẢO CHI

thaochi

Đi theo nắng hạ về thăm Huế
Mắc lưới tương tư những câu hò
Chân ngơ ngẩn dưới vòm phượng vĩ
Dạ nao nao trở lại thuở học trò

Aó trắng em mang ngày tan lớp
Mây ngàn đeo đuổi suốt đời tôi
Phượng rơi bỏng rát mùa hạ cháy
Lửa hồng thắp đỏ một bờ môi

Trường Tiền ôm dấu chân em bước
Tiếng guốc mãi còn thức trong tôi
Nhịp cầu mềm tựa lưng ong ấy
Mưa Huế tím hoài mãi em ơi

Tôi đi tìm em…đi tìm tôi
Cuộc đời như thể nước sông trôi
Niềm thương…sương trắng tràn trên tóc
Nỗi nhớ…âm thầm tiếng ve sôi!

Posted in Thơ | Tagged | 51 phản hồi

CON ĐÒ THUỞ ẤY

NGUYỄN THANH TUYỀN

TUY

Đò anh gối bãi đợi chiều
Dáng ai thong thả, cánh diều lửng lơ
Gió lùa giữa thực giữa mơ
Cỏ may phơi phới, người chưa tỏ người

Lửng lơ diều vẫn bên trời
Đường bao ngả rẽ lối đời ai hay
Bập bềnh hai phía như say
Vô tâm ì oạp, sóng lay mạn thuyền

Nghe lòng dâng ngọn triều lên
Ba khoang trống trếnh ngóng em gọi đò
Ước gì trời bỗng mưa to
Đê không chỗ trú, “ Ơi đò! Cho sang ”

Con sông lúc ấy “ tày gang ”
Một hơi chèo lái… quá giang cùng về
Rồi trăng chênh chếch bên hè
Chứng nhân cho những hẹn thề lứa đôi…

 

Posted in Thơ | Tagged | 37 phản hồi

Một ngày với “Trái tim vàng”

TRUYỆN NGẮN
         Từ Sâm

 

TV

Sáng,

Xếp gọi sớm “cậu đi công tác nhé, nhớ lên tài vụ ứng vài chục triệu”.Chà, cái thằng nhân viên quèn chuyên lo chuyện nhà ăn, nhà bếp của công ty như bà nội trợ trong nhà, cả đời chưa biết đi công tác thì đây là dịp may. May thật vì trưởng phòng của tôi tối hôm qua nhậu xỉn rồi nằm luôn trong nhà tắm mà ngủ. Vì ngủ riêng nên sáng vợ mới biết, gọi báo với xếp xin nghỉ một ngày để củng cố sức khỏe bản thân. Nhậu với xếp nên xếp cho qua chứ nhậu với thiên hạ thì chỉ có ra ngoài đường mà kiếm việc.

Đọc tiếp

Posted in Văn | Tagged | 47 phản hồi