Posted in Trang Chủ

LÌ XÌ

PHAN BÍCH MAI

heart i love you love babe kisses happy valentines day gif animated photo e cards Tell your sweetheart she got magnetic lips chocolates flowers and kissy Romantic And Love Wallpapers blogs

Lì xì trước phút giao thừa 

Sợ tim ” nghẽn mạng ” chưa vừa kịp Em !

Lì xì lời chúc êm êm

Ánh mắt nồng ấm và mềm như môi …

Lì xì Em một quãng đời

Đã là quá đủ cho người tham lam

Lì xì thêm ít càm ràm

Cho vừa đủ mặn để làm khổ nhau !

Lì xì một chút giận mau

Yêu thương dồn cộng để lâu … Dùng dần 

Lì xì dây néo tuổi Xuân

Em còn dấm dẳng kéo gần lại Anh !

Posted in Thơ | Tagged | 7 phản hồi

Nơi Tình Yêu Bắt Đầu 

TRUYỆN NGẮN
Thúy Ngân

images (22)

       Những ngày cuối thu, nắng chỉ còn là những sợi hanh vàng vương trên mắt lá. Gió mang chút hơi lạnh của đầu đông thổi lại, lùa sâu vào đám cây ven đồi, rồi rung lên từng chặp. Gió cuốn theo luôn đám lá khô màu đỏ quạch. Thụy Miên bước nhẹ nhàng, nàng lắng nghe tiếng lá vỡ vụn sau mỗi bước chân. Những chiếc lá ấy có đau không nhỉ? Nàng hỏi rồi tự trả lời: “Đau chứ sao không – Bạn cho tôi giẫm thử lên chân bạn xem…?” Thụy Miên lùa chân sâu vào lớp lá  khô tránh dẫm lên chúng, rồi men ra đường mòn thẫn thờ đi tiếp, lòng ngổn ngang bao nỗi niềm.

    Thụy Miên không thể lý giải được tại sao Lâm Giang lại thay đổi một cách nhanh chóng và phũ phàng như vậy. Có phải chăng vì cô quá yêu anh mà không nhận ra được những thay đổi ấy. Hay Giang đã quá tài để che dấu sự phản bội của mình. Hay còn nhiều lý do..?? Bao câu hỏi đặt ra mà không có câu trả lời làm đầu nàng ong ong nhức buốt. Nàng lục lọi trong ký ức, moi từng ngóc ngách trái tim để tìm lời giải đáp – nhưng chịu thua. Giá mà nàng tìm thấy một nguyên nhân dù nhỏ thôi thì dễ hiểu hơn. Nàng đang giận Lâm Giang.

    Bảo Kha, cũng lâu lắm mới về thăm xứ sương mù. Chàng vừa đi vừa huýt sáo một bản tình ca: “Anh còn nợ em công viên ghế đá… Công viên ghế đá lá đổ chiều êm… Và anh còn nợ em nụ hôn ngọt ngào…nụ hôn ngọt ngào…” Ôi đúng là ta nợ em rồi- Bảo Kha nói thầm và cười một mình. Đi ra khỏi rừng thông. Chàng xuống bờ hồ ngồi nhìn mây, nhìn nước. Chiều cao nguyên sương giăng lãng đãng. Vài ba đôi chuồn chuồn lượn lờ mặt nước đùa nhau tình tự. Mải mê với những ý tưởng không đầu không đuôi. Kha khựng lại, hình như có bóng ai ngồi tựa lưng vào cây, còn tay thì mơn man cội thông như vỗ về người yêu tưởng tượng. Thấy lạ,Bảo Kha lại gần hắng giọng để tránh người ta giật mình.

                       –   Chào cô- Chiều xứ này buồn và đẹp cô nhỉ? Chàng mở lời làm quen.

                       –   Chào anh, hình như vậy. Cô hờ hững trả lời.

                   –   Này cô ơi, cội thông này là ai vậy, hổng lẽ… Bảo Kha buông lời trêu chọc, hai tay chàng vuốt vuốt lên thân cây như nựng má người yêu.

                     –   Ừ, thì đã sao nào, bộ anh không có người yêu hả – Cô đanh đá nói.

                   –   Có chứ, mà còn nhiều nữa nha – Nhưng gốc thông già này không phải chàng trai nào đó để có thể đáp lại tình cảm của cô. Mà cô cũng dễ thương thiệt ..hì hì..hì… Chàng chọc tức. Kha đang nói ngừng ngang lại vì nhìn thấy mắt cô gái ươn ướt. Anh xin lỗi rồi nghiêm túc nói:

                    –   Tôi là Bảo Kha, Tôi cũng về nơi này thăm lại kỷ niệm xưa. Còn cô cũng không ngoài lý do đó.

                      –   Vâng- Tôi Thụy Miên. Nàng giới thiệu.

 Buổi làm quen chẳng lấy gì làm mặn mà cho lắm. Bảo Kha biết cô gái đang buồn, nên chàng tìm cách làm cô vui bằng những câu chuyện kể hài hước. Hai người đi sóng đôi bên nhau. Chàng thao thao bất tuyệt, chàng muốn cô bạn mới quen thôi không buồn nữa. Cô gái thật dễ thương và có phần mong manh. “ Ồ- kỳ lạ ghê”- Chàng lẩm bẩm trong miệng. Thụy Miên ý tứ đi bên, lòng nàng cũng nhẹ nhõm đi rất nhiều. Cô thầm cảm ơn sự ý  nhị người bạn mới. 

Thụy Miên chống cằm nhìn ra cửa sổ. Ngoài trời mưa giăng trắng lối đi. Nàng lại nhớ về Giang. Nhớ về kỷ niệm còn mới tinh…Cả hình ảnh hôn lễ diễn ra như thước phim quay chậm xoáy vào tim cô đau tưởng chừng không thở nổi. Cô đưa tay lên ngực như chặn nỗi đau đừng cho chúng trào ra. Nụ cười của Giang. Ôi sao mà tươi đến thế, lại còn ánh mắt lấp lánh viên mãn của ai kia mới là điều đáng nói. Cô ôm lấy trái tim mình đang đau lên từng cơn. Nước mắt đã hoen lên bờ mi dài, sống mũi cay cay – Ta khóc ư? Thế Giang có biết là ta nhớ người không? Nếu yêu ta thì sao Giang nỡ lòng nào như thế nhỉ? Những câu hỏi trở về làm lòng nàng nặng trĩu. Lần này thì nàng khóc thật. Nàng thút thít như đứa trẻ bị ăn đòn. “…hic..hic.”. Bất chợt tiếng chuông điện thoại reo, cô giật mình với tay lấy máy trả lời:

                          –   Alô, ai đấy ? –  Cô hỏi.

                      –   Thụy Miên quên tôi rồi à- Tôi Bảo Kha đây. Miên rãnh không tôi mời uống nước. Chàng lên tiếng.

                          –   Trời đang mưa mà Kha, hơn nữa Miên cũng bận một chút chuyện- Cô từ chối.

                        –   Trời mưa thì đã sao. Miên chưa bao giờ đi dưới mưa à, rất thú vị nha Miên. Bạn chuẩn bị tôi đến đón ngay, không chấp nhận bất kỳ lý do nào- Nói xong anh cúp máy để cô không nói lời  từ chối.

Sau hôm dầm mưa nàng bệnh thật. Cơn sốt làm cổ cô khô ran, cố với tay lấy ly nước mà không thể lấy được. Cô nằm trở lại thở dài. Cô mệt mỏi lịm vào giấc ngủ mê. Trong cơn mơ cô thấy Giang của cô là chú rể. Cô nôn nao mình sẽ được sánh đôi với anh tới giáo đường. Cô hớn hở xăm soi mình trước tấm gương lớn. Chiếc áo cưới trắng tinh làm cô thấy mình đẹp như thiên thần. Cô mỉm cười toại nguyện. Cô chờ mãi…chờ mãi mà chẳng thấy Giang vào đón. Cô hé cửa nhìn ra. Hình như có sự nhầm lẫn gì đó: “ Cô nói thầm”. Kìa, Giang đang đưa tay dìu cô gái cũng mặc áo trắng như nàng. Nàng gọi to: “Giang, em đây mà” Giang quay đầu lại ngạc nhiên hỏi: “ Tôi quen cô sao ?” Rồi quay đi, hoàn toàn xa lạ. Cô ngỡ ngàng xen lẫn bẽ bàng. Cô bỏ chạy trước bao nhiêu ánh mắt ngỡ ngạc nhiên, nửa cảm thông, nửa hớn hở đang đổ dồn về cô. Nước mắt rơi lã chã. Tấm áo cưới mắc vào cành cây rách toạc, những viên đá trắng bung ra như bông tuyết li ti tan biến vào hư không. Cô hụt chân té xuống – Choàng tỉnh. Thụy Miên bối rối thấy Bảo Kha đang nắm lấy tay mình ánh mắt đầy lo âu:

                       –   Em tỉnh rồi Thụy Miên. Anh xin lỗi đã bắt em dầm mưa mấy hôm trước . Kha nói giọng đầy ân hận, tiếp luôn: “ Anh cám ơn em đã tin tưởng tâm sự với anh và anh cũng đã nói cho em biết lý do tại sao anh quay lại nơi này rồi. Kỷ niệm buồn thì nó cũng đã xảy ra và tim ta cũng đã từng đau đớn vì nó. Ta không thể níu kéo hay sửa sai được. Ta hãy chôn nó sâu dưới lớp đất này và hãy sống cho ngày mai em nhé. Vậy không còn gì ta cứ phải chìm đắm trong ưu tư. Biết đâu mọi người đang vui cười với hạnh phúc mới…

                     –    Em chỉ thấy mệt thôi, mai sẽ khỏi mà- Nàng dịu dàng đáp như an ủi .

                   –    Em uống sữa trước nhé. Anh ra ngoài một tí rồi quay lại ngay- Bảo Kha đưa cô ly sữa, nói rồi chạy nhanh ra cửa

                –   Tặng em, đồng thời anh xin tạ lỗi với em vì đã làm em bệnh – Một thoáng Bảo Kha đi vào trên tay là bó hoa hồng tuyệt đẹp.

                   –   Hoa thơm, đẹp quá anh à – Cám ơn Kha.

Cô đưa lên mũi hít một hơi thiệt dài. Cô thấy lòng mình ấm lại có một chút xôn xang len nhẹ.

Vĩnh biệt một chuyện tình buồn.

Bé Thụy Khanh ton ton chạy trước, miệng ríu rít khoe:

                   – Ba, Mẹ ơi nhìn nè, hoa gì mà ngộ quá hà. Chúng cứng như đá, nhưng thoang thoảng mùi thơm như dầu gội đầu của con đó

Con bé nói rồi nó dí đầu vào mặt nàng như chứng minh. Mùi nhựa thông còn mới, mùi đã kết dính đôi lứa với sự thấu hiểu cảm thông. Hai vợ chồng thong thả dắt tay dạo quanh vùng. Họ đi qua những nơi mà tình yêu của họ bắt đầu – Kết quả là thiên thần bé nhỏ đang chạy nhảy tung tăng phía trước. Đúng là cuộc đời có những thứ ta không nên tiếc nuối (!). Bởi vẫn còn rất nhiều tình yêu, tình người và nhiều điều kỳ diệu đang chờ ta khám phá. Kha kéo cô lại gần hơn. Họ trao nhau nụ hôn nồng nàn.

 

Posted in Văn | Tagged | 3 phản hồi

THƠ THẢ NGÀY THƠ

NGUYỄN NGUYÊN PHƯỢNG

(Nhân Rằm Giêng – Ngày Thơ Việt Nam)

 Keefers_AnimatedLandscapes115-1

                                                          1.     

Gởi về đâu

mảnh trăng chiều lạc xứ

tình hoài gặm ký ức quăn cong

thơ xanh thơ

cỏ biếc giấc phiêu bồng

thế kỷ sầu miên viễn

mùa Thu hào phóng năng lượng

mượt mà tóc lả hoàng hôn…

2.

Ném quăng lại

tôn vinh tôi

mở ngày mai trầm tích

mật tươm tam giác

ánh cười thế giới phẳng lung linh

choàng đắp mùa Đông đắng

chiêm nghiệm nỗi mình

phát sáng hạt tâm giả tạm

Thơ khát xanh Thơ!

3.

Bay tận đâu

thông điệp đời mỏng mảnh

phù sa tình rớt ôm lá mục

hóa nhầm vĩnh cửu sát – na

miên đêm trắng

hoan ca con chữ tội đồ

đường tâm linh nở hồng bông phượng

ngại ngùng thưa lại với Thơ…

4.

Tầng chín mây

trái tim dịu dàng sỏi đá

linh diệu chữ Tình

Ca dao mẹ hát khúc ngàn lau

âm Trống đồng trượt biên độ thời gian

cây đời vạm vỡ cành xuân

đau đời viết hoa mặt đất

trôi phận người điểm hẹn bể dâu

bạc mê suối nguồn Nguyễn Du, Nguyễn Trãi…

Rằm Thơ

Thơ thả về đâu

về đâu!

1/3/2015

 

Posted in Thơ | Tagged | 29 phản hồi

NỖI BUỒN MẸ TÔI

PHƯƠNG PHƯƠNG

me1

Mẹ về cõng sợi gió thưa

Sợ hiên mưa cũ còn chưa ráo lành

Đêm đêm bấc đập phên trần

Tiếng u u rét căm phần lại thương

 

Chiều còn khuất nẻo mơ sương

Mờ hiu hắt rọi canh trường Mẹ ơi

Mùa thay lá rụng lưng đồi

Gánh cơ cực đổi để thừa mấy quang

 

Mót trong sân cũ nắng vàng

Rao phơi bán cả gian nan Mẹ từng

Chiều nay chín độ vừa xuân

Nghe thênh thang những tủi mừng Mẹ tôi…???

 

Posted in Thơ | Tagged | 16 phản hồi

TÌM VỀ BẾN SÔNG XƯA

TRUYỆN NGẮN
Phùng Phương Quý

       Bất chợt mùi hoa ngọc lan. Mùi hương thuần khiết thoảng qua trong hàng trăm mùi vị phố phường lúc chiều tà. Chị chợt nhớ bông hoa rơi trong khuôn viên thư viện thành phố đã nhặt lên bỏ vào túi xách.

Đọc tiếp

Posted in Văn | Tagged | 18 phản hồi

DẤU TÌNH SẦU !

SUADX

autumn-cinemagraph (1)

Nắng về từ phía vắng em,

Chiều nghiêng sắc úa, nghẹn mềm nhớ nhung!

Gió còn vương một chút hương,

Để nghe bão dậy, gọi thương cháy lòng!

Ngẩn-ngơ chiếc lá sầu đong

Niềm đau hóa suối, hóa sông chảy rồi!

Hoa ơi, đừng nở nữa thôi.

Xuân tàn én hết dệt lời uyển-mơ!

Người về đâu ? ta mãi chờ.

Rưng-rưng giọt hạ, câu thơ đỏ ngầu!

Chữ tình viết đến bạc đầu,

Tiếng yêu, gọi đến kiếp nao hỡi người ?!

Posted in Thơ | Tagged | 50 phản hồi

GIÓ XIÊU MIỀN KHỨ VÃNG

VÂN PHI
Tặng Ngọc Điệp

 

tumblr_mhauuaWSUo1r60h5mo1_500

Bạn già ơi, gửi cho tui chút nắng
Của miền Trung vào nóc phố Sài Gòn
Ở nơi đây thủy triều lên dốc bãi
Lộí mưa dầm tui nhớ miền Trung hơn

Bạn già à, bao lâu rồi không gặp nhau nhỉ
Nhớ lắm cái thuở thiếu thời đạp xe đội nắng đi rông
Tui, đứa con gái ngông nghênh bỏ xứ theo chồng
Hạnh phúc ngắn ngủi mà ngang trái cuộc đời sao đằng đẵng quá!

Duyên lỡ, với quê hương tui thành người xa lạ
Chẳng dám một  lần quay lại thăm bến ngàn xưa
Xin lỗi bạn già, lời hứa hẹn khi nao hãy xem như mây gió
Đừng giận tui, nỗi  xót xa kia biết nói sao vừa…

Có lẽ, tháng năm sẽ hao gầy kỷ niệm
Anh bạn của tui ngày nào có còn ngốc nghếch thương tui
Tui thèm quá, được một lần ngồi sau xe đạp
Đấm thùm thụp vào lưng của tên ngốc lạ kì

Bạn già à, trốc khô dòng linh lệ
Con đường chiều đổ gió xiêu nghiêng
Tui bước đi về miền khứ vãng
Mà trái tim nhói buốt trăm miền…

Posted in Thơ | Tagged | 34 phản hồi