Posted in Trang Chủ

CHIỀU PHAI VƯỜN NHAN SẮC

TRÚC THANH TÂM                                

TAMTiểu sử :
Sinh năm 1949, tại Long Mỹ (Cần Thơ)
Quê gốc Cà Mau
Làm thơ, viết văn đăng báo, tạp chí từ năm 1964.
Địa chỉ: 287 đường Louis Pasteur, khóm Vĩnh Phú,
phường Châu Phú A, Châu Đốc (An Giang)

Tựa cửa chiều phai vườn nhan sắc
Chút rêu mộng mị bám cây đời
Mưa xuống hồn thơ ta nhỏ giọt
Ngàn sau đắm đuối dấu son môi!  

 Qua sông để nhớ con đò nhỏ
Qua em để nhớ một làn hương
Nước mắt chưa nguôi niềm dâu bể
Thơ ta đâu cấm được đời buồn!

 Sẽ nói lời gì cho em hiểu
K
hi ta còn nặng nợ giang hồ
Áo cơm đâu lấp lòng hiu quạnh
Tản mạn bên rừng điệu lá khua!

 Ta đợi chờ em, đêm thổn thức
Phương nam gió bấc lạnh hồn quê

Gởi em dù chút tình yêu muộn
Để cuối đời ta một lối về!

 

Posted in Thơ | Tagged | Để lại bình luận

NGÔI NHÀ BÊN HỒ

TRUYỆN NGẮN
T
HÚY NGÂN

ngan

           Sau một ngày bị nhồi nhừ tử trên chuyến xe, người Lan đau hết chịu nổi. Cái bàn tọa tê không còn cảm giác. Lan và hai cô gái trẻ chọn căn nhà thoáng đãng bên hồ làm chỗ nghỉ ngơi. Sau khi đã yên vị chỗ ăn ở trong chuyến du lịch dân dã – Lan đi tắm, đứng dưới vòi sen cho dòng nước mát lạnh trôi hết bụi đường. Ôi thật sảng khoái. Hoàng hôn mới buông, ráng đỏ ở góc trời hắt lên như ngọn đèn trong một căn phòng khổng lồ. Lan dựa lan can nhìn bao quát một lượt cảnh vật, phong cảnh ở đây tuyệt đẹp; nàng tự nhủ – thôi để ngày mai tha hồ mà đi. Cơn buồn ngủ bất chợt kéo đến. Níu sập đôi mắt, Lan vào giường và chìm vào giấc ngủ say.

Đọc tiếp

Posted in Văn | Tagged | 29 phản hồi

BUỒN KHÔNG TÊN

PHONG TÂM

 PT
 

Em về trên bến Hàm Luông
Khắc trong anh dấu chân buồn không tên
Em đi về bến sông Tiền
Anh nghiêng theo bóng trăng nghiêng cuộc đời

 Sài Gòn một chiếc lá rơi
Đi tìm hạt bụi chơi vơi không còn
Giọt cà phê đắng bồn chồn
Trăng khuya bỗng rớt trong hồn cỏ hoa

 Đi tìm khúc hát dân ca
Chợt nghe xao xác tiếng gà trong sương
Hình như chợp mắt quê hương
Sông Tiền có sóng Hàm Luông vỗ về

 Sài Gòn có một Bến Tre
Gặp nhau chơi đắm xuồng ghe vẫn cười
Mai về Sông Hậu buồn vui
Đâu đây lẩn khuất ngậm ngùi không tên.

Posted in Thơ | Tagged | 43 phản hồi

MÁ…!

TẢN VĂN
Nguyễn Văn Thảo

Ngày tôi về quê, cũng là cái ngày định mệnh tôi nghe tin má thằng bạn thân nhập viện.

Tôi với nó học chung với nhau hồi cấp II. Nó mất ba từ khi còn nhỏ, tới nhà nó chơi riết rồi má nó biết tôi luôn. Nó là con một trong nhà nên nhiều lúc má nó nói nhỏ tôi:

Nam này, cháu thường xuyên ghé chơi với thằng Kha nha, đừng có ngại.

 Nhiều lúc gọi cô, nhưng có lúc lỡ miệng kêu má, cái cô giật mình nhìn tôi mỉm cười. Tôi thấy ánh mắt cô chợt buồn.

Đọc tiếp

Posted in Văn | Tagged | 22 phản hồi

PHÍA SAU TÌNH YÊU

VÂN PHI

251256682_781071

Em tập cách đếm thời gian qua cái chớp mi
sẽ không khóc nữa đâu phải không những ngày anh chẳng đến?
Với tách cà phê đen và đôi chân mỏi mệt
ngồi riêng mình
tập đếm…
tập quên…
Những trang nhật ký có dáng hình quen
phải làm sao để em tẩy xóa
hay em viết tiếp một hình dung nào đó
chẳng bao giờ khiến em khóc như anh.
Giọt cà phê rơi
chạm đáy cốc
tan tành
giá có thể bôi đen hết đáy tim em ký ức
từng giọt rơi rơi như kéo bão giông quay cuồng nơi lồng ngực
em muốn một hơi đầy uống cạn ly ký ức để xóa hết những ngày qua…
Tình yêu! Là quái quỷ gì mà đày đọa trái tim ta
đã biết bao lần xé tim em ứa máu
bình yên kia, nào còn nơi nương náu
và em, ương bướng điều gì chẳng hiểu nữa nhưng chẳng muốn buông đâu
Con tim em đã tróc lở muôn lớp lệ sầu
chỉ còn những nhịp đập vô thường… hấp hối
Khóc!
em nép mình trong căn gác tối
có phải em là người đàn bà yếu đuối nhất thế gian?
Không! Em không muốn như thế
Không muốn nữa
Không muốn
Không
cuộc sống của em không thể mãi lệ thuộc vào anh
và không muốn nữa đâu vì đã xem anh như là tất cả
đôi chân nhỏ bé này phải đứng lên và bước qua giông gió
té ngã nhiều rồi sẽ cứng rắn hơn.
Người à! Dẫu mai này em rất cô đơn
nhưng sẽ mạnh mẽ sống không ép mình phải quên anh nữa
vì em hiểu rằng cố quên là sẽ nhớ
nên sẽ chôn thật sâu vào lòng những kỷ niệm chỉ của riêng em
giọt cà phê đắng lắm
em sẽ ngồi với cô bạn thân và cùng nhau nêm
cùng bỏ thêm đường để thấy rằng đâu chỉ còn vị đắng ở bờ môi trong những ngày xa cách
cay, đắng, ngọt bùi vị tình yêu rất thật
cái chớp mi này, em dành cho một ngày mới không anh.

Posted in Thơ | Tagged | 33 phản hồi

Thị Xã Của Những Người Từng Một Lần Chết


Nguyễn Bá Trình

             Khi nói thị xã của những người từng chết, thường khiến ta nghĩ đến những nghĩa trang xinh đẹp sang trọng mà người chết thường là thân nhân của những kẻ giàu có. Họ muốn tỏ lòng thương tiếc người quá́ thật sự, mà cũng có thể đó là cách để người sống phô trương sự giàu có của mình. Biết đâu người nằm dưới lòng ngôi mộ có́i kiến trúc nhựt đền đài tráng lệ thu hẹp kia, lúc sống lại bị con cái ghẻ lạnh, có khi còn bị bỏ đói nữa là đằng khác.

Đọc tiếp

Posted in Văn | Tagged | 24 phản hồi

TIN YÊU

MỸ VÂN

tumblr_mww6hbLpWR1so5ymko1_500 - Copy

Một ngày của nắng
Em vẽ lên bức tranh của chúng ta
Một ngày của mưa
Anh lẩn trốn sau bức mành cơn giông tố
Tháng ngày dần trôi ta say sưa chìm đắm
Một ngày không tên
Mọi điều trở nên yên lắng
Sâu thẳm như bức tranh hoen úa màu
Nghĩa với tình con sóng vỡ làm đôi
Chân em mềm yếu
Và tay anh xa tầm với
Yêu thương không trọn vần câu chữ
Chỉ còn ánh mắt đọng lại trong sương sớm
Không gian nhạt nhòa
Con thuyền tình sẽ mang anh về đâu?
Thế giới
Lời hứa mong manh như cơn gió thoảng
Em không còn nhận ra khi con đường mờ dần vào cơn mưa cuối hạ
Hãy cho em sức mạnh để tin yêu
Khi anh không còn bên em bước qua cơn giông tố
Ta vẫn hướng về miền lặng lẽ
Hãy nâng em bay cùng với mây trời
Nhìn về cuộc sống phía xa xôi
Bước qua bằng niềm tin đã cũ
Và rằng chỉ nơi ấy ta còn tìm thấy nhau

 

Posted in Thơ | Tagged | 32 phản hồi