Posted in Trang Chủ

TRÒN TRĂNG THÁNG TƯ

Tùy Bút
Phan Trang Hy

 Nắng hạ về ươm mật. Trên từng ngõ ban sơ hạnh ngân dài (Bùi Giáng), cùng những con phố ánh vàng rực rỡ, mặt người rạng rỡ hoan ca. Cờ ngũ sắc cùng Phật kỳ reo vui mở hội. Hội mừng Đức Phật Thích Ca Mâu Ni giáng trần.

Dẫu là người ngoại đạo, nhưng ở tôi, thi thoảng cũng thích cơm chay. Có lúc cũng bập bẹ dăm ba câu chú, đọc ít kinh ít kệ. Cứ gọi là có chút tâm Phật – nếu Phật cho phép – ngộ được cái ngộ của Nguyễn Tiên Điền: Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Và cứ thế, chữ tâm ở chốn hồng trần đã giúp tôi mơ. Có lúc, tôi mơ thấy mình chắp tay như những Thanh Văn cung kính hầu Đức Phật, nghe Ngài thuyết pháp cõi người ta (chữ của Nguyễn Du). Cũng có lúc, tôi mơ về bến giác, được chu du cõi ta bà như trăng, như gió, như mây. Cũng có lúc, tôi vui mừng như thể được ánh đạo vàng. Tôi như là bằng hữu của mọi người; tôi như là anh em của chúng sinh. Tôi nghe lời của Đức Từ Phụ sáng ngời đạo lý TỪ, BI, HỶ, XẢ.

Cũng có lúc đớn đau, có lúc bệnh tật, có lúc thất tình lục dục nổi lên. Tôi than khóc ở cõi đời này. Tôi đã kêu Trời Phật. Và Người như dỗ dành tôi, xoa dịu nỗi đau nhân thế. Tôi như mang cái nghiệp, cái duyên, cái nợ ở kiếp này. Và tôi chấp nhận vác những bụi trần như thể “trời sinh ra ta có ý”.

Mỗi năm một lần, tôi cùng vợ con đi chốn Phật đường. Đó là giây phút giao thừa. Hương trầm lan toả không gian, ánh sáng diệu huyền như rửa sạch mọi nỗi ưu tư. Tôi cùng mọi người lễ bái, nguyện cầu trước huệ nhãn của Đức Từ Phụ. Tôi thấy ai cũng tử tế, cũng tâm bình an trong giây phút linh thiêng. Ai cũng tay bắt mặt mừng, lòng tràn hạnh phúc. Trong tiếng nhạc mừng xuân dịu nhẹ, tôi thấy Đức Phật trên đài sen vẫn trầm tư. Ngài vô ưu, vô tư lự?

Và tháng tư về. Vẫn linh thiêng như phút giao thừa! Vẫn ánh sáng viên diệu chốn trần gian! Hương lan, hương huệ thơm cả trời đêm. Tất cả các từng trời, các thế giới vang lên khúc nhạc hát mừng Đản Sinh. Lòng tôi như cất lên điệu A Di Đà.

Tiếng mõ, tiếng chuông, tiếng kinh cầu như lời của chúng sinh dâng lên Đức Phật. Trên trời, trăng xanh trong như thể mang sự huyền diệu đến muôn dân, đến với thế gian luân hồi này.

Tháng tư huyền diệu tròn trăng. Tháng tư huyền diệu Đản Sinh. Huyền diệu cả đất trời hát mừng Đức Thích Ca Mâu Ni Phật. Tròn trăng viên mãn tháng tư. Tròn trăng hát mừng thế gian được ánh đạo vàng chỉ lối. Vút trên trời cao vang lên điệu nhạc hát mừng: Nam Mô…A Di…Đà…Phật…! A   Di   Đà   Phật !

Bất chợt, tôi nhớ đến bài thơ của Từ Đạo Hạnh :

Tác hữu trần sa hữu,
 Vi không nhất thiết không.
          Hữu, không như thuỷ nguyệt,
          Vật trước hữu không không.

Dịch thơ :

          Có thì có tự mảy may,
          Không thì cả thế gian này cũng không.
          Vừng trăng vằng vặc in sông,
          Chắc chi có có, không không mơ màng.

(Huyền Quang dịch?)

Đêm. Tôi ngước nhìn trời. Sáng trên trời trăng tháng tư. Sáng trong tôi trăng tháng tư. Cùng chư tôn Phật tử trên thế gian hát mừng Đức Phật, tôi cũng hát theo. Tôi hát mừng, hát nguyện cầu thế gian được an bình, được gặp điều viên diệu ở cõi trần.

Trầm hương thơm cả đất trời. Ngời ngời trăng sáng tháng tư. Đất trời thị hiện Đức Thế Tôn. Tôi cất tiếng hát Nam Mô…A Di…Đà…Phật…! A   Di   Đà   Phật!

  P.T.H

Posted in Văn | Tagged | 15 phản hồi

NGÀY GẶP LẠI

NGUYỄN KIM HƯƠNG

Ngày chia tay phượng thắm đỏ sân trường
Đám bạn buồn, ánh mắt thầy dịu vợi
Con nắng bơ vơ một mình chờ đợi
Sợ thời gian xua đi dấu chân người

Tiếng ve kêu se sắt những nụ cười
Cơn gió ưu tư cứ vô tình thổi
Dọn những hành trang sông đời đang gọi
Để trở thành dĩ vãng mãi trong ta

 Rồi mùa xuân gặp lại những bạn xa
Ta òa vỡ niềm vui trong nước mắt
Tưởng không còn, một góc trời đã tắt
Kỉ niệm  về tràn ngập giấc mơ xưa

 Bên ly café nghiêng ngã bóng dừa
Ta ôn lại một trang đời thơ trẻ
Ngọn gió lùa qua âm vang rất nhẹ
Mà niềm vui thành tiếng nấc nghẹn ngào

Thôi, chia tay, xin hẹn lại ngày sau
Dưới bóng phượng cùng ôn bao kỉ niệm
Nghe hạ rơi quanh vòng tay thương mến
Sáng góc trời bóng dáng dấu yêu xưa

Posted in Thơ | Tagged | 26 phản hồi

NƯỚC MẮT

HOÀNG NGỌC XUÂN

Giọt nước mắt

Rơi

Sao không vỡ

Cứ lăn tròn

Lăn tròn

Suốt cuộc đời dang dở

 Cái mặn chát

Cay nồng nức nở

Cứ thấm dần

Vào tim

 Đời lặng im

Tình lặng im

Tất cả lặng im

Chỉ có

Con tim

Thổn thức

Tìm

Nước mắt

Posted in Thơ | Tagged | 32 phản hồi

VÁ ĐƯỜNG


HOÀNG THẢO CHI

(Tặng con gái nhân ngày sinh 5/5)

 

Lúc con gái tôi khoảng ba tuổi, cứ chiều mát tôi lại đèo con trên xe đạp đi một hai vòng trên đoạn quốc lộ chạy sát qua nhà. Dạo ấy đoạn đường này đầy những ổ gà, ổ voi. Ngày nào cũng thấy mấy tổ công nhân lui cui đào đào, bới bới vá đường.
Một hôm, cũng như thường lệ, ba con tôi đưa nhau đi chơi. Thấy mấy bác công nhân rưới một xô nhựa đường xuống mảng đường vừa vá xong, khói bốc lên nghi ngút, khét lẹt, nó hỏi:

           – Bác ấy làm gì thế Ba ?

           – Bác ấy vá đường.

Tôi trả lời rất nhanh, rồi lại đuổi theo những suy nghĩ miên man trong đầu. Đi được một đoạn, con gái tôi im lặng. Tôi chắc mẩm là câu trả lời vừa rồi đã làm nó thỏa mãn. Nếu không cô nương chẳng để tôi yên. Vì thường ngày, mỗi buổi đi chơi, tôi phải trả lời hàng tỷ câu chất vấn: Cái gì? Tại sao?…của nó. Tôi yên chí, tà tà đạp xe….

Tôi giật mình vì câu phản đối với ngữ điệu rất chi là cương quyết của cô con gái rượu.

           – Không phải !

           – Cái gì không phải hả con ?

           – Không phải vá đường !

           – Sao không phải ?

           – Bà ngoại vá áo bằng kim chỉ cơ !!!

Chao ơi! Nhìn cái kiểu nó trả lời: Cằm thì hơi vênh lên, môi thì mím lại… Tôi biết là lúc này có Thánh cũng chẳng có cách chi để thuyết phục được cô nàng: Rằng thì vá đường là như vậy chứ không cần kim chỉ !!!.                                                                                       …Đến tận bây giờ (Sau hai mươi mấy năm) vì ở cách xa,  nên câu chuyện “Vá đường” của ba con tôi vẫn chưa thống nhất với nhau được. Mỗi lần gặp những cảnh vá đường, tôi lại nhớ ngay cái vẻ mặt đầy tự tin và cái giọng nói dứt khoát của con gái tôi lúc

          –  Bà ngoại vá áo bằng kim chỉ cơ !

       Phải rồi: Vá áo bằng kim chỉ, vá đường bằng sỏi đá, còn nỗi nhớ thương vì xa cách thì vá bằng gì ???

Điều đó có ai trả lời được không các quý vị ?

Hãy giúp tôi với ! 

HTC

Posted in Văn | Tagged | 34 phản hồi

THƯƠNG TỔN NIỀM TIN

PHAN BÍCH MAI

 tumblr_msvph05wg51syzau5o1_500

Quen quá đỗi nên đậm nhiều vị đắng

Một tiếng cười chưa đủ để ngọt thêm

Ngày tình cờ như gia vị vừa nêm

Cay chút ít cho thêm nồng môi thắm

 

Chân ngập ngừng bước qua miền hoang vắng 

Chạm tiếng lòng vỡ một mảnh niềm tin

Ừ thì người thương tổn có một mình

Em lóng ngóng bới tìm trong xa nhớ…

 

Có điều chi mà nhai buồn trừ bữa 

Cái ngoéo tay không đủ nói điều gì ?

Thấy mệt nhoài ,buông bỏ bớt sân si

Đừng thương cảm dấu vết tình vừa giẫm !

Posted in Thơ | Tagged | 21 phản hồi

EM !…

NGUYỄN SỮA

28251

Em …là của cả trần gian, nhan sắc !

Của ngàn năm 
Xiêu lạc những hồn thơ.

Của sông hoang
Biển thẳm với rừng mơ.

Của sa mạc..
Chực chờ và bất kể !

Chạm vào Em!…
Xuân nẩy vồng dáng thể.

Hừng hục tình…
Ngạo nghễ nét thanh tân .

Hớp vào Em …
Ôi lồng ngực tê rần !

Máu sôi bỏng…
Ôi toàn thân hóa lửa !

Hỡi trăm năm…
      Ngàn năm…
              Và…hơn nữa

Ta yêu em!
        Nguyện …
                Tan rữa…vì Em !

Posted in Thơ | Tagged | 39 phản hồi

NÀNG NINJA LỤY TÌNH GIÀ XỨ HUẾ.

Cà Phê Vỉa Hè

Chưa tới giờ hẹn, Ninja chọn một ghế đá công viên trên bờ sông Hương để ngắm mặt trời đang lặn ở phía đầu sông. Có lẽ Kim Long nằm về hướng ấy. “Từ Đập Đá cô cứ trông về hướng Tây là Kim Long…”. Trong cuộc nói chuyện điện thoại hôm qua, ông đã nói như thế khi cô hỏi nhà mới của ông ở đâu. Nàng cười một mình khi nhớ câu hát “anh ở đầu sông em cuối sông…”., mặc dầu biết chỉ mươi phút nữa nàng sẽ gặp ông ấy.

Đọc tiếp

Posted in Khác | Tagged | 42 phản hồi