Posted in Trang Chủ

NỢ NẦN

ĐÀM LAN

Ôi cha là mỏi cái lưng, tôi dừng cuốc nhìn ánh chiều đang nhạt, chắc cũng hơn năm giờ rồi, thôi nghỉ, còn đi cho gà cho cá ăn nữa là vừa. Vừa lau mồ hôi, tôi vừa rẽ cỏ đi về phía căn nhà gỗ nho nhỏ bên rìa vườn. Đọc tiếp

Posted in Văn | Tagged | 1 Phản hồi

YÊU EM MÙA THU

NGUYỄN MINH ĐÔNG

Autumn_Reflections_Animated_by_MisssBarbie

Chiếc lá vàng rơi khẽ chạm thu
Khắc lên môi sớm chẳng sương mù
Tóc em vừa xỏa vương màu nắng
Chợt thấy mơ màng trong giấc thu

Ai đó đang mơ chuyện hẹn hò
Bước chân qua tìm mối tình thâm
Nào ngờ cơn gió xua duyên số
Để những giọt thầm theo tháng năm

Từ đó em đi tôi mãi mơ
Làm người lữ khách ở trong thơ
Mang bao vương vấn say tà áo
Em hỡi! xin đừng giận vu vơ

Bổng tôi nhìn thấy áo  em bay
Lá vàng rắc lối ở nơi này
Hoàng hôn ta bước vào xây mộng
Nhan sắc em làm, tôi mãi say

Posted in Thơ | Tagged | 32 phản hồi

NGỠ VỪA CHẠM THU

NGUYỄN AN BÌNH

autumnrain_cu462ap2

Hình như lấm tấm hạt mưa

Tan trong nỗi nhớ sớm trưa tội tình

Lưng chiều đợi chút bình minh

Vết khuya chỉ thấy bóng mình trong gương.

Hình như tà áo phai hương

Nắng rơi theo những góc đường em qua

Xe lăn bánh cuốn bụi nhòa

Tóc se sắt lạnh ngỡ là heo may.

Hình như lá lấp lánh bay

Lạc vào vườn cũ một ngày sương phơi

Một lần tôi đối diện tôi

Để thương nhớ gởi trong lời chim quyên.

Hình như trên  khúc đường quen

Cúc hoa vàng nở gợi niềm riêng chung

Và em bước nhỏ ngập ngừng

Hồn long lanh ướt tưởng chừng chạm thu.

25/7/2015

Posted in Thơ | Tagged | 29 phản hồi

GIÓ THỐC


Phan Mai Thư Nhã

Tôi cáp ở với chị cũng gần hai năm trời. Chị đẹp mặn mà, cái đẹp của một người phụ nữ bảy nổi ba chìm chín lênh đênh. Lần đầu gặp chị là vào mùa mưa. Những cơn mưa không dứt khiến người ta bức bối, chạnh lòng. Bữa đó sau khi tới xưởng kí hợp đồng làm công nhân may, tôi bắt gặp chị đứng thẩn thờ dưới mái hiên con con, trên vai đeo một túi hành lý nhỏ gọn cũ kỹ. Tôi nhớ chị cũng vừa kí hợp đồng chung với tôi, sẵn đang cần người ở cùng đặng chia tiền nhà, tôi dò hỏi.

Đọc tiếp

Posted in Văn | Tagged | 24 phản hồi

AI NÓI VỚI EM ?

NGUYỄN SỮA 

tumblr_mkiv42QDNt1s8h13fo1_500

Ai nói với em?
Nắng không màu nhớ !
Gió không thành …
Hơi thở tình nhân !
Mây không sầu ,
Dệt nỗi bâng khuâng.
Mưa không rụng,
Đau lần dang dở!

Ai nói với em ?
Mùa không can cớ !
Chiếc lá vàng …
Tình lỡ buông tay.
Chấm nốt buồn,
Dòng kẻ heo may
Nghe đau điếng,
Chiều nay thu hát!

Ai nói với em?
Đông không khao khát !
Sợi bấc nào…
Vừa tạt qua tim .
Cứa vào mơ…
Run cả môi mềm !
Ai nói với em ?
Ai nói với em ?

Posted in Thơ | Tagged | 34 phản hồi

MÙA LỠ TRỚN

PHAN BÍCH MAI

 00_girl_on_river_240x400.gif_480_480_0_64000_0_1_0

Hạ cuốn gói đi còn quay đầu nấn ná

Thu lửng lờ oà vỡ khoảng buồn tênh

Mùa khó gọi tên hanh hao ánh mắt nhìn

Em mặc định cột mốc đời lỡ trớn …

                            *

Có lạ xa chi mà mùa cợt bỡn

Cứ thế đâm sầm vào ngả ngớn đời nhau

Chẳng phải thù chẳng phải giận .. mà đau

Mai thức giấc – đừng lưu vào bộ nhớ?

                                  *

Đêm dở người buông lời ca một nửa

Đừng bông đùa vì em sợ chính em

Đếm tuổi mình , mùa không chịu đặt tên

Hay em gọi  : là em – mùa – lỡ – trớn !

Posted in Thơ | Tagged | 37 phản hồi

BÀI THƠ BÊN BỜ THẠCH HÃN!

BÚT KÝ

Hoàng Thảo Chi


      Ngày 25 tháng 7 năm ngoái, nhân đi công tác tại Đông Hà, biết trước là vào ngày 27/7 sẽ bận, nên mấy anh em chúng tôi rủ nhau vào thắp hương sớm, trong thành cổ Quảng Trị.
       Mấy ông đi công tác cùng tôi, đều là những cựu chiến binh. Họ lặng lẽ đi lên đài tưởng niệm theo một hàng dọc, như kiểu lúc hành quân vào trận. Trong khói hương thơm ngát, chúng tôi cúi đầu thành kính. Nhìn những đôi mắt đỏ hoe của mấy người đàn ông, tôi không cầm được lòng mình.
      Rời thành cổ, chúng tôi tiến ra bến thả hoa bên bờ Thạch Hãn. Mấy người đàn ông kết một bè hoa nhỏ, cắm lên đó mấy nén nhang, rồi trang trọng thả xuống nước. Chúng tôi dàn hàng ngang, đứng nghiêm nhìn vòng hoa trôi dần ra xa, xuôi về của Việt. Khi vòng hoa đã khuất khỏi tầm nhìn, chúng tôi cúi đầu chào dòng sông, chào anh linh những đồng đội đang nằm dưới đáy nước, rồi tiến lên nhà hành lễ.
     Đi dọc hành lang của bến thả hoa, tôi thấy có nhiều tốp người ngồi rải rác đây đó, rì rầm trò chuyện. Tôi nhận ra những âm sắc vùng Thái bình, Hải dương…bởi những chữ N, L…lộn nhau. Chắc họ là thân nhân của các liệt sỹ, về thắp hương, cho vong linh những người thân yêu của mình. Có lẽ đã chứng kiến cảnh chúng tôi thả hoa, nên tôi nhận thấy trong ánh mắt họ, những lời cảm ơn thầm lặng. Lúc ấy tôi đã nghĩ: Tất cả lòng biết ơn của chúng ta, chỉ những người anh hùng đang an nghỉ ngàn thu, dưới đáy sông kia mới xứng đáng được nhận. Chúng ta đã mắc nợ họ cả cuộc đời.

Đọc tiếp

Posted in Văn | Tagged | 31 phản hồi