Tag Archives: LưU LãNg KhÁcH

PHÍA SAU LỜI THƯƠNG MẸ

Lưu Lãng Khách   Đang ngồi vuốt ve con Vàng dưới mái hiên giữa một sáng cuối thu trong lành mát mẻ, chợt bà Tám láng giềng chạy sang: “Anh Chín ơi! Rảnh không qua uống cà phê với em … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 19 phản hồi

CÒN GÌ

LƯU LÃNG KHÁCH Chim già hót rộn ban mai Dế vườn khuya thở một vài tiếng than Đường đi vác nắng chang chang Lối về người ngựa đội hoàng hôn buông Đi chưa phỉ chí can trường Đời trôi về … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ | Thẻ | 35 phản hồi

NHỮNG CHIẾC LÁ

LƯU LÃNG KHÁCH Những chiếc lá xanh bên rào Cậu bé hái làm kèn thổi nghêu ngao                              Dội vào sông núi Vào tuổi lớn! Cậu bé bỏ kèn Chiếc lá kia rơi như con thuyền Đưa tuổi thơ hồn … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ | Thẻ | 36 phản hồi

ĐÊM HOANG DÃ

LƯU LÃNG KHÁCH Đêm hoang dã Ô sáng quá! Khuya nay trăng sáng quá Lửa bập bùng sơn nữ ướp yêu mơ Mắt phiêu lãng ngắm trời quen đất lạ Nghe nguồn ân róc rách tự bao giờ Đêm ảo … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ | Thẻ | 41 phản hồi

VỀ QUÊ

Lưu Lãng Khách Vừa đặt chân xuống bến xe Quảng Ngãi, tôi ngỡ ngàng ngơ ngác nhìn xung quanh. Lạ mắt quá, tôi bước lửng thửng vừa đi vừa ngắm phố quê mình mặc mấy anh xe ôm gọi mời … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 39 phản hồi

CHIẾC LƯỢC CŨ

LƯU LÃNG KHÁCH Lược xưa chải suối tóc mềm Em đi bỏ lại bên thềm hoang liêu Anh cầm lược chải tình yêu Rơi ra một mảnh trăng chiều hương thôn Tay đưa lược chải qua hồn Lỡ tay trầy … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Thơ | Thẻ | 40 phản hồi

LÃNG TỬ THẦY TU ( tiếp & hết )

Lưu Lãng Khách Đến lúc này thằng họa sĩ trong anh không còn làm chủ được nữa, mà thay vào đó là một thằng người đàn ông đang bị cám dỗ bởi sắc đẹp mê hồn của người thiếu nữ … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 36 phản hồi