TUYẾT BỎNG – NỖI NIỀM CỦA NHỮNG NGƯỜI CON XA XỨ

TẢN VĂN
Hoàng Thảo Chi
( Cảm nhận về bài thơ ” Xuân Nhớ Mẹ ”  của tác giả Ngọc Mai )

 

                       XUÂN NHỚ MẸ

             Đông đến trời xa hoa tuyết lượn

             Xuân nhà ta lỡ hẹn bao năm.

             Mẹ chờ con đã bao mùa tết    

             Quặn thắt lòng đau, Mẹ tảo tần.

               *

            Thương quê kính Mẹ ươm mầm mới

            Tặng bạn đầu xuân một tấm lòng

            Xuân đến lòng con buồn đứt dạ

            Vùi mình trong đông lạnh buốt da.

               *

            Bánh quê, Mẹ nấu hương còn nóng

            Thoảng đến quê xa ấm cả lòng

            Thương Mẹ nhớ nhà dâng lớp lớp

            Khóc  thầm ôm Mẹ những ngày đông.

               *

           Đông đến trời xa, Xuân nhớ Mẹ

           Nhớ nhà nhặt tuyết kết thành hoa

          Dâng tặng quê hương bao mùa nhớ

          Ân tình con Mẹ đón xuân xa. 

                                           Ngọc Mai ( Bắc Mỹ )

Khi đọc xong bài thơ này, tôi vội vàng cầm bút để ghi lại ngay những nỗi niềm đang dâng tràn trong tâm hồn tôi. Một nỗi niềm đồng cảm sâu sắc về nỗi nhớ Mẹ, nhớ nhà, nhớ quê hương của những đứa con phiêu bạt làm ăn nơi đất khách quê người khi Tết đến Xuân về.                              

 Cũng như bất kì ai khác, trước tiên tôi nghĩ đến cái tên cho bài viết. Và không hiểu sao, hai từ Tuyết bỏng hiện ngay lên và nó cứ luẩn quẩn, lúc ẩn lúc hiện trong tôi không dứt. Tôi đã đọc tiểu thuyết Tuyết bỏng của nhà văn Xô Viết Yuri Bondarev.Tuyết bỏng viết về cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của nhân dân Liên Xô chống phát xít Đức trong thế chiến hai. Bây giờ lấy lại cái tên này không biết mọi người có cho là tôi ”Chôm” hai từ Tuyết bỏng của Yuri không ? Trong tôi có sẵn câu trả lời là: Không. Nó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi. Và Tuyết bỏng này không phải là tuyết bỏng trong chiến tranh, mà nó là Tuyết bỏng trong cuộc sống mưu sinh đời thường, Tuyết bỏng trong tâm hồn những người con xa xứ. Ông Yuri Bondarev và các bạn đọc đáng kính ơi, hãy tha thứ và cho phép tôi dùng lại hai từ Tuyết bỏng này nhé.

Còn bây giờ xin mọi người quay lại với Xuân nhớ Mẹ của tác giả Ngọc Mai cùng tôi.  Sau mỗi bài thơ hay tản văn, gửi đăng trên vandanviet.net, Ngọc Mai thường chứa thêm hai từ Bắc Mỹ sau tên của mình. Làm vậy, tôi biết Ngọc Mai không có ý khoe cái mẽ của mình. Giản dị chỉ là thông điệp tác giả muốn giới thiệu vị trí địa lí, nơi đang sinh sống và làm việc. Bắc Mỹ – Đó là vùng đất của nước Mỹ giáp với Canada. Khi mùa đông tới, nơi đây tuyết phủ trắng trời, trắng đất, buốt lạnh cũng không khác mấy so với miền Xibêri của nước Nga vậy. Anh sống cách xa quê hương một nửa vòng trái đất. Khi quê Mẹ bình minh thức dậy, thì nơi anh hoàng hôn đã buông xuống. Dẫu ở hai nơi trời đất sáng, tối khác nhau, nhưng trái tim anh vẫn luôn hòa nhịp đập và hướng về quê hương xứ sở. Chỉ riêng điều ấy thôi đã là một tứ thơ đầy xúc động. Anh viết về nhiều khía cạnh của cuộc sống, về tình yêu, tình người, nỗi buồn chia xa…với những cung bậc rất khác nhau. Nhưng với Xuân nhớ Mẹ thì có lẽ anh đã viết ở cung trầm thẳm sâu nhất của lòng mình. Sống trên đất khách, mùa xuân quê hương thực sự chỉ đến trong tâm hồn mỗi người dân Việt mà thôi. Nếu như xuân về trên đất Mẹ, thì hoa thắm ngợp trời, hương bay ngợp đất. Đào thắm, mai vàng khoe sắc muôn phương. Cuộc sống bất ngờ rộn rã, cuốn phăng mọi nhọc nhằn âu lo, vất vả thường ngày, biến thành dòng sông cuồn cuộn chảy về với biển lớn: Tết. Thì nơi anh thật vắng lặng và lạnh lùng biết bao nhiêu:

Đông đến trời xa hoa tuyết lượn
Xuân nhà ta lỡ hẹn bao năm
Mẹ chờ con đã bao mùa Tết
Quặn thắt lòng đau Mẹ tảo tần.

Đã từng phiêu dạt xứ người nhiều năm, đọc khổ thơ này, trước mắt tôi như mở ra cả một khung trời trắng xóa những bông tuyết bay lượn. Nếu như nhìn thấy cảnh ấy trên phim màn ảnh rộng chắc nhiều người trong chúng ta xuýt xoa ao ước: Gía mình một lần được cùng ai đó dạo bước dưới bầu trời đầy hoa tuyết long lanh kia thì hạnh phúc biết bao!!! Vâng, thật là tuyệt vời nếu chúng ta chỉ một lần dạo chơi thôi. Còn nếu chúng ta phải mưu sinh ngày này qua tháng nọ dưới bầu trời Hoa tuyết ấy thì sẽ khủng khiếp đến vô cùng. Nhìn những bông hoa tuyết lượn trong gió, anh biết rằng nơi quê Mẹ mùa xuân đã trở về. Biết vậy thôi, anh làm sao về được! Đâu phải cách nhà một vài chục cây số mà có thể chạy bộ về lúc nào tùy thích. Cuộc sống đâu có dễ dàng chi. Nên anh đã lỡ hẹn bao mùa Tết, để Mẹ già bao lần hưu quạnh mỏi mòn trông đợi anh, giữa nôn nao thời khắc đợi giao thừa. Nỗi nhớ Mẹ, nỗi nhớ tết quê hương như những lưỡi dao sắc lẹm cứa vào tâm hồn anh, vào tim gan anh tứa máu. Dẫu vậy anh vẫn phải lầm lủi gạt sầu dấn thân trong những cơn tuyết bỏng để mưu sinh:

Xuân đến lòng con buồn đứt dạ
Vùi mình trong đông rét buốt da.

Tôi trân trọng Ngọc Mai qua hai câu thơ này bởi lẽ: Anh rất thành thật với chính anh, với bạn đọc. Có rất nhiều người coi mình là Việt kiều nên mọi thứ đều phủ lên một màu sắc “ lấp lánh, bóng lộn và hào nhoáng…” Nhưng Ngọc Mai thì không. Anh mô tả cuộc sống mưu sinh của anh trên đất Mỹ thật như chính bản chất của nó. Và anh mở cửa tâm hồn mình cho mọi người thấy: Trái tim anh vẫn đập những nhịp đập chân chất, nhưng chan chứa yêu thương của một trái tim Việt Nam đằm thắm, nhân tình. Nhưng dẫu có muốn vùi mình vào công việc, vào giá lạnh cắt thịt cắt da để hòng nguôi ngoai nỗi nhớ, thì cuối cùng anh vẫn phải đầu hàng. Nỗi nhớ thương về Mẹ về quê hương xứ xở cứ vây bủa lấy anh từng giây từng phút. Thôi thì không trở về bên Mẹ bằng thân xác được thì anh trở về với Mẹ trên đôi cánh bay của trí tưởng tượng, bằng những kỉ niệm, bằng tâm hồn mình vậy:

Bánh quê mẹ nấu hương còn nóng
Thoảng đến quê xa ấm cả lòng
Thương Mẹ nhớ nhà dâng lớp lớp
Khóc thầm ôm Mẹ những ngày đông

Tôi thấy mùi thơm của những chiếc bánh chưng, bánh tét vừa được vớt ra nóng hổi lan tỏa ngạt ngào trong khổ thơ. Anh đã nhớ đến hương vị hồn cốt của Tết Việt Nam – Hương bánh chưng, bánh tét. Hương vị Tết muôn thuở của dân tộc từ lòng Mẹ vượt ngàn trùng xa cách đến bên anh, mơn man tâm hồn anh, xua tan bao nhọc nhằn khổ hạnh. Cho anh được sưởi ấm bằng tình yêu của Mẹ. Sau tất cả những cái đó, cứ ngỡ như nỗi buồn đau trong anh được xoa dịu phần nào. Nhưng không phải. Hình như tất cả chúng ta, khi đứng bên Mẹ lúc nào ta cũng cứ như thời còn thơ bé. Ta tủi thân khi Mẹ đi xa, lúc Mẹ trở về ta òa khóc ỉ ôi. Ngọc Mai cũng thế:

Thương Mẹ nhớ nhà dâng lớp lớp.
Khóc thầm ôm mẹ những ngày đông.

Hình ảnh Mẹ ôm con thì thường thấy ở khắp mọi nơi. Nhưng hình ảnh một người con trai ôm choàng lấy Mẹ mà khóc vì nhớ thương thì thật lay động lòng người. Khổ thơ thật hay,đầy thi vị. Nhưng rồi anh cũng phải rời bỏ mọi tưởng tượng để trở về với hiện thực.

Đông đến trời xa, xuân quê Mẹ
Nhớ nhà nhặt tuyết kết thành hoa
Dâng tặng quê hương bao mùa nhớ
Ân tình con Mẹ đón xuân xa.

Nhớ nhà nhặt tuyết kết thành hoa…Nếu tự nhiên, biến thành thầy giáo dạy văn, tôi sẽ cho câu thơ này điểm mười.( Tôi xin phép nói đùa một chút ) Nhưng quả thật tôi rất thích câu thơ này. Nó cho thấy sự thăng hoa cao độ của tâm hồn tác giả. Vâng, tôi đã nhìn thấy lẵng hoa mà anh đã kết bằng nhớ, bằng thương, bằng máu tim, bằng những giọt lệ buồn đằng đẵng của những người con xa xứ, gửi về tặng Mẹ, tặng quê hương đang thắm hồng rực rỡ trong thơ, giữa bốn bề tuyết bỏng.

Xuân nhớ Mẹ của tác giả Ngọc Mai đã đi đến khổ cuối, nhưng dư âm của nó vẫn còn xao động trong tôi. Mọi người, mọi thế hệ chúng ta được sinh ra, lớn khôn rồi đi xa lập nghiệp. Nhưng những chuyến đi xa ấy không phải để mất hút trong guồng quay của cuộc đời. Mà chúng ta ra đi là để trở về. Chúng ta trở về với Mẹ, với quê hương trên tất cả các bình diện: Tâm hồn và thể xác. Ngọc Mai đã và đang trở về trên những trang thơ. Bởi tự thẳm sâu trong tâm hồn anh vẫn ngân lên khôn nguôi câu hát :

Quê hương, mỗi người chỉ một, như là chỉ một Mẹ thôi. Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người.

Hoàng Thảo Chi

This entry was posted in Văn and tagged . Bookmark the permalink.

Có 29 phản hồi tại TUYẾT BỎNG – NỖI NIỀM CỦA NHỮNG NGƯỜI CON XA XỨ

  1. THANH TUÁN nói:

    Bài thơ tình cảm sâu nặng với quê nhà mang nỗi buồn xa xứ cảm động và lời bình của tác giả Hoàng Thảo Chi càng làm cho bài thơ thêm ý nghĩa . Ai đã từng ly hương sẽ thấy tâm tư của mình trong bài thơ này . Tui cũng thích câu :
    “Đông đến trời xa, xuân quê Mẹ
    Nhớ nhà nhặt tuyết kết thành hoa ”
    Tuyết trắng lạnh lẽo trở thành tuyết bỏng qua lời bàn thành hình ảnh rất độc đáo , sâu sắc ý .

    • Hoàng Văn Luận nói:

      Từ NGỌC MAI:
      Anh Thanh Tuấn thân. Cảm ơn anh đã đồng cảm với bài thơ của người xa sứ như tôi. Chúc anh và BBXN một năm mới tốt lành, sức khỏe và đầy hạnh phúc.
      p/s Anh Tuấn à, anh hổng phải khen ông Hoàng Thảo Chi làm chi. Ông ý chỉ ăn theo bài thơ của tu thui.
      Từ Hoàng Thảo Chi.
      Kính anh Thanh Tuấn. Cảm ơn anh đã có lời đồng cảm với lời bình bài thơ của Ngọc Mai. Nhất là anh đã khen ngợi bài thơ của NGỌC MAI.
      Năm mới Bính Thân chúc anh anh và gia đình mọi điều an khang hạnh phúc.
      Chúc BBXN MỘT NĂM MỚI ĐẦY HỨNG KHỞI, HẠNH PHÚC và ĐẦY TIẾNG CƯỜI.
      P/S Anh Tuấn à. ý của anh NGỌC MAI nói đúng đó. Tui chỉ ăn theo bài thơ của NGỌC MAI thôi. Nhưng may tui ăn theo mà anh Tuấn mới biết được bài thơ ni.
      Nói chung là: CỘNG SINH anh nhỉ.

  2. NỊ nói:

    Uả ? Lần nào NỊ cũng lẹt đẹt đi sau mọi người là sao hè ? Hihi …Lẽ ra gặp bài của ” người …trong mộng ” thì NỊ phải đi tiên phong trong chuyện …mở hàng chứ ta !!!( NỊ hay nằm mơ thấy cái ông bị …lác , cứ nghĩ đó là anh Hoàng Thảo Chi …hihi …)
    Anh Ngọc Mai viết bài thơ khi Xuân về thể hiện nỗi lòng của người xa quê lời lẽ bình dị nhưng gợi cho người đọc niềm xúc động chân thành thế nên nhà văn , nhà thơ kiêm triết gia , phê bình lý …sự đã từng ly hương “thẩm thấu “được nỗi buồn đau , thương nhớ quê nhà của thi sĩ mà phóng bút viết một bài cảm nhận trên cả tuyệt vời . …E ….hèm ……
    Bài thơ đã được tác giả ” mổ xẻ ” từ đầu đến cuối , hông còn chừa một chỗ nào lành lặn cho NỊ …tiếp sức . Hihi ….nên bây giờ NỊ chỉ còn mỗi việc là đọc bài bình để hiểu rõ hơn tâm trạng mênh mang của người đồng cảm với thơ , lời bình như tạo được sự cộng hưởng cho những cảm xúc trong bài .
    Tựa đề là hai chữ ” TUYẾT BỎNG ” không làm NỊ ngạc nhiên , bởi NỊ biết đối với văn , thi , nhạc sĩ cỡ Hoang Thảo Chi khác với còm sĩ NỊ là họ có tâm hồn lãng mạn , trí tưởng tượng phong phú ….Bỏng này là bỏng rát của ngọn lửa vô hình nhưng đốt cháy tâm can , cầm tuyết lạnh cóng trên tay nhưng ….bỏng là thế ! ( phải hông dzậy ….trời ? ) Hihihi…
    Nội dung thơ đã được tác giả phân tích rất hay , có lẽ sự đồng cảm đã khiến một con người bình thương hay ” xỉa xói ” NỊ , phút chốc trở thành nhà phân tích , bình loạn mang tầm vóc ….hội nghị trung ương Đảng XII . hIhihi…
    Thui ! Nãy giờ NỊ nói nhiều quá , NỊ stop đây hông thì Chủ tịch Hội lác mắt cho NỊ giữ nhiệm dzụ ” lắc cho mát ” để hạ nhiệt …nói …thì …mệt NỊ lém ! Hihihi

    • Hoàng Văn Luận nói:

      Dạo ni mình nằm ngủ hay gặp ác mộng, cúng bái lia chia mà không dứt. Hôm ni đọc cái còm của NỊ mới vỡ lẽ. Mình đã bị gặp thứ DỮ…trong mơ.
      Qua Tết nhứt định là phải cúng giải hạn mới được.
      Quay lại với cái còm ngắn như sớ của NÔ trên kia. Mình không biết có tên nào mạo danh ký tên NỊ không? Chứ NỊ làm sao mà viết dài và sâu sắc như thế được. Nguyên chuyện phân tích hai chữ TUYẾT BỎNG…đã là đội ngũ kế cận của cụ HOÀI THANH rùi. Còn bảo mình là:… NHÀ BÌNH LOẠN MANG TẦM VÓC…HỘI NGHỊ TW ĐẢNG XII…nữa chứ. Riêng đoạn ni cũng đáng xộ khám 10 năm chứ chẳng chơi. Qủa là to gan.
      Này, tên nào đã viết còm rồi liều mạng ký tên NỊ, thì chiềng mặt ra đi nha. Không là ông Tám Xóm Chùa sẽ truy cứu trách nhiệm hình sự đó.
      Còn nếu như còn muốn ăn tết với chồng con thì qua Tết đầu thú cũng được.
      Dù sao xuân Con Khỉ cũng đã lấp ló, chúc tên mạo danh NỊ cứ an khang hưởng tết, nhận được nhiều lì xì nha.

  3. LyLy nói:

    Thơ hay quá bác Chi ơi ! Đọc đến hai câu :

    Mẹ chờ con đã bao mùa tết
    Quặn thắt lòng đau, Mẹ tảo tần.

    Bỗng dưng em rất nhớ Mệ. Muốn tức tốc bắt xe vù về Cố Đô ngay bây chừ. Hic !

    • Hoàng Văn Luận nói:

      Xin cô Ly Ly bình tâm lại, ngoài ni đang mưa phùn gió bấc, buốt rét lùa queo cả tim gan. Cố Đô đang lầm lụi trong mưa rét, cô có nhớ Mệ, thì gửi về cho Mệ vài ngàn USD…được rùi.
      Thay mặt Mệ vô cùng cảm ơn cô. Tết nhứt sắp tới nơi, cô có muốn thưởng một chút hương vị Cố ĐÔ, Mệ sẽ gửi cho cô vài chai mắm ruốc và vài bịch tôm chua. Cô nhớ ra bến xe lửa SÀI GÒN mà nhận. Nhớ là trả phí vận chuyển nghe.
      Năm mới chúc cô mãi mãi xinh đẹp như thuở 20 nha.

  4. NGỘ nói:

    XUÂN NHỚ MẸ đọc thiệt hay ! Và bài bình chia sẻ của nhà văn HTC hôm nay cũn rất tuyệt !
    Mỗi khổ thơ là mỗi hình ảnh người MẸ qua những từ mộc mạc nhưng được tác giả xây dựng thành ý thành lời thật tràn đầy cảm xúc.
    ” Bánh quê, Mẹ nấu hương còn nóng
    Thoảng đến quê xa ấm cả lòng ”
    Là một người con xa xứ, tác giả đã hồi tưởng những nhọc nhằn, vất vả, hy sinh của MẸ mình qua hai câu thật bùi ngùi..
    ” Thương Mẹ nhớ nhà dâng lớp lớp.
    Khóc thầm ôm mẹ những ngày đông.”
    Người ta thường nói : sự hiếu thảo thì không có ngôn từ nào để tả siết, ấy vậy mà hôm nay nhà thơ Ngọc Mai đã chạm tới điều này !
    Ngộ lây sống tha phương đã nhiều năm, nhiều khi cũn muốn viết vài dòng cho MẸ nhưng dốt văn chương nên không biết bắt đầu từ đâu. Hôm nào có điều kiện chắc phải nhờ lồng hưng : Trưởng Hội Mắc Lác của ngộ giới thiệu cho diện kiến nhà văn HTC để học hỏi mới lược. Khửa..khửa

    • Hoàng Văn Luận nói:

      “…Người ta thường nói: Sự hiếu thảo không có ngôn từ nào để tả siết, ấy vậy mà hôm nay nhà thơ Ngọc Mai đã chạm tới điều này…”
      Đọc lời bình trên, tôi nổi hết gai gà vì cứ ngỡ như đang ngồi hầu chuyện cụ HOÀI THANH vậy.
      Xin vái tiên sinh NGỘ trăm bái. Xưa nay có gì thất thố xin tiên sinh ĐẠI XÁ.
      Nhân năm mới sắp tới, kính chúc tiên sinh mau chiến thắng trong công cuộc chinh phục đỉnh núi cao nhất xứ NẪU: Ê- VƠ- NỊ. Cầu mong tiên sinh luôn mạnh khỏe, hào sảng và luôn là nụ cười khích lệ của BBXN.

      • NỊ nói:

        Hihi …Đỉnh Ê – VƠ- NỊ có 1m50 hè , chiều cao …khiêm tốn nhưng Ngộ ta luôn phải …cúi đầu !!!Hihi …( Hổng cúi đầu sao nhìn được …dung nhan ! )
        Anh Hoàng đại ca đừng chúc Ngộ như dzậy , uổng lắm , chinh phục được rùi là Ngộ hổng dzô đây kiếm NỊ nữa đâu , lấy ai làm thơ cà tửng cho bà con đọc . Hihi …Phải hông Ngộ ????
        Cái tên cúng cơm HỒ HẠNH NGỘ thiệt hay mà hông xài , cắt đầu còn đuôi cho giống…một cặp …Tàu hen Ngộ . Nguy hiểm lắm đó nhe !Dễ bị bà con Bạn bè xứ nẫu trục xuất khỏi trang quá hè !!!!Hihi….

        • NGỘ nói:

          Nị yên, ta lói cho mà nghe
          Xá chi thước tấc chỉ khoe bề ngoài
          Ngộ lây cần trái tim thoai
          Chớ cao mét tám hay “hoài” cao sang
          Lấy nhau dzì bạc dzì vàng
          Mai này đứt chến ngó ngàng nữa đâu
          Cho nên Ngộ luôn khấn cầu
          Mong sao thượng đế động đầu nghĩ suy
          Mở lòng rộng lượng từ bi
          Hướng cho cái Nị biết đi ngay đường
          Nơi nao có người nhớ thương
          Ngày đêm mong ngóng vấn vương buồn phiền
          Đành rằng Ngộ rất nghèo tiền
          Nhưng Trời gán ghép cô Tiên chẳng màng
          Nhìn chung dáng dấp không sang
          Nhưng Tâm thất phải vốn đang đập đều
          Nhất là nghe câu nói YÊU
          Phát ra từ miệng mĩ miều của ai ! Nị có bít hông… Khửa..khửa

          NĂM HẾT TẾT SẮP ĐẾN Ngộ lây buồn tình quánh vài câu cho dzui nhà dzui cửa, mong cái NỊ, lồng hưng hội trưởng ML cùng các bạn hữu trên trang chịu hay hông chịu cũn lừng có chửi cha Ngộ mà tội nghiệp nhe ! Khửa.. khửa

          • NỊ nói:

            “Mở lòng rộng lượng từ bi
            Hướng cho cái Nị biết đi ngay đường…”
            ….
            Hai zzaaaa…
            Ngày mai Nị phải cúng dường
            Cám ơn Ngộ có lòng thương NỊ này
            Hổng cần Trời Phật chỉ tay
            NỊ đi đúng hướng cả ngày lẫn đêm
            Chỉ lo Ngộ cứ say mềm
            Lạng quạng dzô mạng chọc rêm mình nè
            Chiều cao NỊ dám đâu khoe
            Thước tất khiêm tốn Ngộ kè kè chi ? hihi…
            NỊ chỉ được cái …nhu mì
            Nhưng mà gặp Ngộ có khi …nổi khùng
            Ai biểu cứ phán lung tung
            Nghe quài NỊ cũng lùng bùng lỗ tai ( hihi …)
            Tối dzìa ngẫm lại …phục tài
            Bán dze chai cũng lai rai thơ tình
            Quảng cáo mình cỡ …minh tinh
            Trái tim đang đập thình thình dzì yêu
            Thôi …thôi Ngộ chớ có liều
            Lao tâm khổ tứ liêu xiêu thân …già
            Gần Tết đường phố lắm hoa
            Ra bưng một chậu thế là quên …tui ! Hihi…

            Năm mới mạnh phẻ nhe Ngộ !!!!!

            • Hoàng Văn Luận nói:

              Biết ngay là đôi SAM ni lại quần thảo nát bét cả TRANG BBXN mà. NGỘ ơi, có môt mét rưỡi thôi…Cố lên nha.
              Dẫu có chua nhưng có thể mang về dầm đường làm Ô MAI được Ngộ hà.
              Chúc Ngộ có bình ô mai ngon đón tết CON KHỈ nha.

  5. NGUYỄN HOÀI nói:

    “Xuân nhớ Mẹ của tác giả Ngọc Mai đã đi đến khổ cuối, nhưng dư âm của nó vẫn còn xao động trong tôi.”
    CHÍNH VÌ ĐIỀU NÀY NÊN HOÀNG VĂN LUẬN MỚI TRÚT HẾT CÁI XAO ĐỘNG NÀY THÀNH BÀI BÌNH THƠ TUYỆT CÚ MÈO !
    Đọc nghe đã thiệt nghen .

    • Hoàng Văn Luận nói:

      Kha…Kha…Kha. Được NGUYỄN HOÀI khen sướng tê…hihihi. Mà Nguyễn Hoài khen thật đã: Đúng là tuyệt cú Mèo.
      Chúc năm mới sẽ màn tới cho NGUYỄN HOÀI một năm TUYỆT CÚ MÈO…nha
      Ngọc Mai và Hoàng Văn Luận ĐA TẠ Nguyễn Hoài nha.

  6. TƯỜNG VY nói:

    Bài thơ gợi xúc động nơi người đọc . Ý thơ bộc bạch rõ ràng nỗi nhớ quay quắt quê hương , nhớ gia đình khi Xuân về của người tha hương.
    Tác giả Hoàng Văn Luận cũng là người từng xa quê rất nhiều năm nên có lẽ khi đọc bài thơ này tác giả thấy đó chính là những cảm xúc của lòng mình và đã viết lên những lời nhận xét , phân tích ý thơ bằng giọng văn lôi cuốn , đầy ý nghĩa .
    Cám ơn tác giả đã cho người đọc hiểu thêm tác phẩm của thi sĩ .

    • Hoàng Văn Luận nói:

      Thay mặt anh Ngọc Mai, xin cảm ơn TƯỜNG VY về những nhận xét đáng yêu về cả thơ và bình. Tường Vy đã nói đúng, khi đọc bài thơ này, mình đã đồng điệu ngay lập tức cùng tác giả, bởi mình cũng đã tha hương đất khách hơn cả 1/4 thế kỷ.
      Mọi nỗi buồn thương, tủi hận của những kẻ tha hương, chỉ có họ mới thấm đến tận cùng, vắt máu trong tim để viết lên những nỗi niềm sâu thẳm ấy.
      Năm mới sắp về cầu chúc một năm đầy ắp những điều tốt lành, hạnh phúc cho TƯỜNG VY.
      Cảm ơn Tường Vy.

  7. BÍCH HẰNG nói:

    Nhờ lời bình mà bài thơ như được chắp thêm đôi cánh để thăng hoa . Hay quá anh Hoàng Thảo Chi !
    Sao anh nhiều tài thế ? Viết truyện , làm thơ , bình tác phẩm ….Đọc lời bình của anh giống như mình được tác giả dẫn dắt vào một khu vườn xuân yên ắng , đơn độc , chỉ có nỗi nhớ thương bay chập chờn chớ không thấy hoa bướm đâu cả . Hihi…
    tác giả khai thác nỗi lòng của thi sĩ qua bài thơ làm người đọc càng thêm ” cám cảnh ” Xuân nhớ mẹ, nhớ quê hương của người xa xứ !

    • Hoàng Văn Luận nói:

      Cảm ơn Bích Hằng đã có lời khen. Nhưng Bích Hằng ơi: Rằng viết truyện là thích mà viết, làm thơ là tức anh Tám mà làm. Bình tác phẩm là do sự khích bác của anh HẢI DÊ mà bình…chứ anh…có tài tình cái nỗi chi.
      Nếu có một chút chi tàm tạm trong lời bình thì chính là do cái hay của bài thơ đã như hạt nêm làm cho bát canh vừa miệng…đó thôi.
      Xin cảm ơn ông thi sỹ Ngọc Mai đã viết bài thơ hay để anh bình loạn, kiếm được lời khen của BÍCH HẰNG.
      Năm mới sắp tới chúc Bích Hằng vạn điều như ý, mọi sự HỶ TIN. Và cứ khen quài…như rứa…hỷ.

  8. NGUYỄN HÙNG nói:

    Tui mà là thi sũi Ngọc Mai là tết này tui gửi tặng Hoàng Thảo Chi ….chai rượu ông già chống gậy Black and White . Hehe ….
    Muốn là một nhà bình luận không dễ , người đọc phải có sự đồng cảm , hiểu biết cảm xúc của nhà thơ qua ngôn ngữ , hình ảnh họ sử dụng và phải biết diễn đạt những điều cảm nhận được bằng câu văn của chính mình .
    Hoàng Thảo Chi đã bình luận về bài thơ này rất hay , hồn của bài thơ như được tác giả thổi vào đó luồng gió tháng giêng mang nỗi nhớ và hương vị ngày Tết của thi sĩ đi xa hơn nữa chớ không quanh quẩn trong phạm vi bài .
    Là độc giả khi đọc lời bình này tui thấy lòng cũng chùng xuống khi nghĩ đến thi sĩ qua khổ thơ :
    “Đông đến trời xa, xuân quê Mẹ
    Nhớ nhà nhặt tuyết kết thành hoa
    Dâng tặng quê hương bao mùa nhớ
    Ân tình con Mẹ đón xuân xa.”

    • Hoàng Văn Luận nói:

      Nguyễn Hùng vô cùng thân yêu. Tui vừa mail y nguyên còm của Nguyễn Hùng tới Ngọc Mai. Ổng ấy cảm động khóc thút thít mà rằng: Nguyễn Hùng nói đúng đó, ông Hoàng Thảo Chi ơi, làm sao tui gửi được cho ông chai ông già chống gậy… đây? Từ bên ni về bên nớ thì: Tiền Gà ba tiền thóc.
      Tôi liền an ủi ông Ngọc Mai rằng: Thôi thôi…ông đừng phiền hà làm chi. Bên ni chai đó chỉ hơn 200$ thui. Nếu ông thấy rằng nhứt quyết phải gửi cho tôi chai rượu nớ thì cứ chuyển về 200$…còn thiếu bao nhiêu tui tự bù.
      Nghe tui nói rứa ông Ngọc Mai mừng quá đã ra nhà băng gửi ngay về VN 400$. Tui ngạc nhiên hỏi: Sao mà nhiều rứa? Ông ấy bảo: 200$ dư nhờ Hoàng Thảo Chi chuyển tặng Nguyễn Hùng. Người đã đánh giá bài thơ của tôi rất cao.
      Thành thật chúc mừng Nguyễn Hùng. Khi mô tiền về mình sẽ gửi tặng Hùng qua anh TÁO NÔ. Hùng chú ý chứ không là mất đấy. Thông cảm tết nhứt mà…
      Năm mới chúc Nguyễn Hùng tài lộc dài dài, tiêu hoài không hết.

  9. ”Nhặt tuyết kết thành hoa!”Dâng tặng quê hương nhà Nhớ mẹ đông trời xa…Thầm khóc nghe xót xa!-Bánh quê nóng hương tỏa…Thơm tình mẹ tảo tần…Xuân đến nghe buồn bã!”Nhớ lòng buồn đứt dạ!”Lỡ hẹn xuân bao năm!Gởi mẹ với Tấm Lòng Tình lớp lớp tràn dâng…Thương kính mẹ vô ngần!…”Tuyết bỏng khi bàn tay chạm..Nắm lâu siết chặt khối băng lạnh lùng…Tất nhiên phát sinh nhiệt nóng…Nhiệt thân lan truyền làm phõng rát tay!Buốt tim xoáy tận lòng ai?!Âm khí ngoài trong kháng lại sự sinh …Cảm giác đáng ngại vô cùng ! Một ngất tê dại hai bừng thái dương?!”

    • Hoàng Văn Luận nói:

      “…Buốt tim xoáy tận lòng ai
      Âm khí ngoài trong kháng lại sự sinh
      Cảm giác đáng ngại vô cùng
      Một ngất tê dại hai bừng thái dương…”
      Không hiểu là aitrinhngoctran có bị làm sao không?
      Alô..Nô…Alô…Nị…phóng xe tới nhà aitrinhngoctran…xem ra răng…khẩn cấp chí nguy.
      Cầu mong AITRINHNGOCTRAN năm mới tràn đầy SỨC KHỎE.

      • Bõng nóng rồi lại bõng lạnh!Vốc một nắm tuyết thử ngậm vào trong…Lạnh cứng như cục đá đông!Lưỡi liếm sẽ biết dính không kịp kêu”Chết tui rồi!?”

  10. MỸ LAN nói:

    Đọc bài thơ rất cảm động , nỗi niềm của lòng người xa quê hương gói gọn trong bài thơ nhưng khát khao , ước vọng về quê hương mãi mãi không có điểm dừng trong tâm hồn thi sĩ .
    Thơ lại được tác giả Hoàng Thảo Chi phân tích một cách sâu sắc , đi vào tận ngóc ngách của những điều ẩn giấu sau con chữ , lời thơ làm cho thơ thêm sinh động , có hồn hơn .
    ML đọc bài bình luận tưởng mình đang đọc một tản văn hay .

    • Hoàng Văn Luận nói:

      Hỏng rùi. Viết bình thơ mà lại giống Tản văn…thế là tui hỏng to tùi.
      Cảm ơn Mỹ Lan đã đọc và chê khéo để Hoàng Thảo Chi khỏi mất mặt. May lão Tám Xóm Chùa đã sang Thái Chuyển giới, chứ lão ở VN thì lão ném đá chết thôi.
      Năm mới cận kề thay mặt Ngọc Mai, chúc Mỹ Lan mọi điều AN KHANG TRONG NĂM MỚI.

  11. Nhật Nam nói:

    Lâu lắm mới đọc được bài thơ viết về Mẹ qua cảm nhận của tác giả HTC thật hay. Mỗi khi có ai nhắc đến Mẹ lòng mình lại cảm thấy bồi hồi xao xuyến – cái xao xuyến là lạ, chứa đựng nỗi niềm nhớ nhung – thương mến. Nhớ những ngày tháng cơ cực Mẹ tần tảo nuôi con khôn lớn trong cơ cực bần hàn mà trào dâng nước mắt. Đã thế mà trong những ngày sắp đến lẽ ra các con cháu có dịp quây quần hội bên đại gia đình để mừng tuổi đấng sinh thành lại không về được. Thật là ngậm ngùi. Thương lắm. Cám ơn nhà văn HTC đã giới thiệu một bài thơ hay !

    • Hoàng Văn Luận nói:

      Thay mặt Ngọc Mai tặng Nhật Nam hai câu thơ:
      Thương quê kính Mẹ ươm mầm mới
      Tặng bạn đầu xuân một tấm lòng.
      Chúc Nhật Nam một mùa xuân AN KHANG.

  12. Hoàng Văn Luận nói:

    Kính anh NÔ. Xin trả lời ngay: Ngọc Mai…nghe ra tựa giống cái, nhưng thực tế là giống đực. Vì thế phải gọi là anh, chứ không thể là cô…tiếc thay…tiếc thay.
    Tặng Nô hai câu thơ chế:
    Đông đến Sài Gòn, NÔ nhớ mẹ
    Tủ lạnh, điều hòa..tết thành Hoa
    Chúc mừng năm mới Nô.

  13. nói:

    Đọc XUÂN NHỚ MẸ của Ngọc Mai mà lòng bùi ngùi tiếc thương cho những người con cháu Lạc Hồng đang còn xa xứ trong những ngày giáp TẾT.

    ” Đông đến trời xa, xuân quê Mẹ
    Nhớ nhà nhặt tuyết kết thành hoa
    Dâng tặng quê hương bao mùa nhớ
    Ân tình con Mẹ đón xuân xa.”

    Một bài thơ XUÂN thật hay. Chả trách nào BÌNH LUẬN GIA HVL ghé mắt đến. Nhưng có một théc méc nhỏ : sao Ngọc Mai – tác giả bài thơ lại là ANH mà không phải là CÔ vậy tác giả bài viết à ?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s