Tag Archives: NgUyỄn VăN ThẢo

MÁ…!

TẢN VĂN Nguyễn Văn Thảo Ngày tôi về quê, cũng là cái ngày định mệnh tôi nghe tin má thằng bạn thân nhập viện. Tôi với nó học chung với nhau hồi cấp II. Nó mất ba từ khi còn … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 27 phản hồi

VỊ QUÊ

TẢN VĂN  Tháng 3, Tuy Hòa có một cái gì đó Lạ lắm …          Gửi lòng vào dòng sông ba. Sông Ba, dưới cái nắng nhẹ buổi chiều xuyên qua từng dòng chảy, phản chiếu từng hạ̣t lấp lánh như mẽ cá hôm nào của ba đầy ánh bạ̣c ngoài biển kia. Dòng sông buổi chiều mới hiền dịu làm … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 28 phản hồi

SÔNG VẮNG MẸ VÀ EM

NGUYỄN VĂN THẢO  

Đăng tải tại Thơ | Thẻ | 38 phản hồi

SÀI GÒN CHIỀU MƯA VÀ NHỮNG NỖI NHỚ

 TÙY BÚT Sài Gòn chiều nay mưa!               Ngày đầu tiên nó đặt chân đến Sài Gòn, nơi phồn hoa đô thị. Lòng nó mặc nhiên chỉ muốn chạy ù về quê để ăn … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 14 phản hồi

GIẤC MƠ LÀM SINH VIÊN

TẢN VĂN                  Những ngày đầu học của năm học cuối cấp. Trong giấc mơ, tôi mơ thấy mình trở thành một thằng sinh viên, sống xa nhà, đang cầm những đồng tiền … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 17 phản hồi

HOA SỨ

TẢN VĂN  Chiều, Tuy Hòa nắng nhẹ.                   Từng sợ nắng len lỏi rồi chạm nhẹ vào những viên gạch cũ kỹ của Tháp Nhạn. Hôm nay, tôi chỉ có một mình. … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 22 phản hồi

BÁNH MÌ

TRUYỆN NGẮN Ngồi kể lại chuyện này với người bạn thân, tôi không khỏi ngậm ngùi nhớ về người phụ nữ mang dáng vẻ khắc khổ trước cổng trường. Người phụ nữ  trạc ngoài ba mươi tuổi – người mà … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 18 phản hồi