Category Archives: Văn

CHIỀU CUỐI NĂM

  Võ Anh Cương             Nồi bún còn lại một tô cuối cùng, Phụng đang chờ người khách “may mắn” bởi nước nhưn sắt lại ngọt lắm. Ngày mai đã là hai mươi tết, Phụng định bán vài ngày … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 24 phản hồi

Tây , Ta đưa ông Táo .

  NGUYỄN ĐỨC DIÊU   Năm hết Tết đến, ai nấy hân hoan sửa soạn nhà cửa, bếp núc để “Tống cựu, nghinh tân “, ăn Tết.  Người Việt mình, nhất là mấy ông chồng “gương mẫu “, hăm ba … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 22 phản hồi

TUYẾT BỎNG – NỖI NIỀM CỦA NHỮNG NGƯỜI CON XA XỨ

TẢN VĂN Hoàng Thảo Chi ( Cảm nhận về bài thơ ” Xuân Nhớ Mẹ ”  của tác giả Ngọc Mai )                          XUÂN NHỚ MẸ              Đông đến trời … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 29 phản hồi

THƯ ĐẦU NĂM

TÙY BÚT Phùng Phương Quý Chỉ còn ít ngày nữa là bước sang năm con Khỉ. Bao nhiêu lo toan, vất vả cả năm dồn lại mấy ngày này. Con Khỉ trong tôi cũng tất bật nhảy từ cây nọ, cành kia … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 57 phản hồi

NHỚ VỀ ÔNG

TẢN VĂN Minh Triết   “Mỗi năm hoa đào nở  Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Trên phố đông người qua “ ( Vũ Đình Liên ) Ông nội tôi mất ở tuổi 85 ( 01/06/1975 … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 26 phản hồi

THƯƠNG CHIẾC NÓN LÁ CỦA MẸ

TẢN VĂN Phan Nam Chiếc nón lá gắn bó với mẹ trên mọi nẻo đường quê nuôi những đứa con lớn khôn thành người. Hình ảnh người mẹ dầm mưa dãi nắng mưu sinh làm lòng tôi bổi hổi bồi … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 22 phản hồi

TRƯỚC ĐÈN ĐỎ

 TẢN VĂN          Phùng Phương Quý          Tôi có tật sợ đèn đỏ, không muốn giáp mặt với thứ đèn chỉ huy giao thông ấy. Thường là tôi cố chạy qua khi còn đèn … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 32 phản hồi