Tag Archives: NgUyỄn ThỊ MâY

MÙA XUÂN CHẠM NGÕ QUÊ TÔI

TÙY BÚT Nguyễn Thị Mây            Khi gió chướng bất chợt phất qua khung cửa, lòng tôi bỗng nao nao, rũ mềm. Tôi nhớ quay quắt những mùa tết cũ ở quê nhà. Nhớ đến nghẹn … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 24 phản hồi

CỔ TÍCH XUÂN

Nguyễn Thị Mây                              “ Tên hoàng tử khốn kiếp kia, hãy biến thành một quái vật mình người, đầu chó !” Lời nguyền rủa của mụ phù … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 33 phản hồi

GIẤC MƠ SUM VẦY

TÙY BÚT NGUYỄN THỊ MÂY               Khi gió chướng phất qua khung cửa hẹp, nắng xuân hanh hao trải vàng trước ngỏ, tôi lại bồi hồi nhớ về mùa xuân năm cũ. Mùa xuân ba trở về, mang theo hơi … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 40 phản hồi

CÔ TÍM CỦA TÔI

        Ngày mai, tôi đi học. Đây là lần đầu tôi đến trường để…học. Ôi, hồi hộp quá! Cách nay mấy hôm, ba đi ruộng về, nằm toòng teeng trên võng. Hai chân đòng đưa cái võng lắc … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 32 phản hồi

MƯA BÓNG MÂY

               Nhà tôi ở ngoại ô thành phố. Nơi có những hàng cây xòe tán rộng, ruộng lúa mênh mông và khoảng trời bao la trong lành, thoáng đãng. Nhưng nghèo và quê mùa hơn … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 45 phản hồi

 MÁI ĐÌNH XƯA

            Anh phụ xế vỗ rầm rầm vào hông xe, miệng hét tóe khói: Tốp, tốp..! Chiếc xe rướn thêm một đổi rồi dừng hẳn. Hành khách ngã chúi tới trước, bật ngữa ra sau. … Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Văn | Thẻ | 33 phản hồi

VỌNG PHU

NGUYỄN THỊ MÂY

Đăng tải tại Thơ | Thẻ | 52 phản hồi