CHÚC MỪNG GIÁNG SINH & TIẾNG HÁT ĐÊM NOEL

                                   BAN BIÊN TẬP BẠN BÈ XỨ NẪU

 KÍNH CHÚC BẰNG HỮU MỘT MÙA GIÁNG SINH AN LÀNH & HẠNH PHÚC 

 

 TRẦN HỮU HỘI                  TIẾNG HÁT ĐÊM NOEL

 

Đôi nhân tình quàng lưng nhau. Đi ngang qua hai kẻ ăn xin. Có lẻ là một đôi vợ chồng. Người đàn ông loáng thoáng trong ánh đèn nhiều màu lập lòe chiếu ra từ giáo đường, hai hốc mắt trũng sâu, có vẻ như bị mù. Người đàn bà gầy gò, trên khuôn mặt nhiều nếp nhăn, hơi khó nhìn !

         Cả hai dìu nhau đi trong ánh sáng mờ nhòa, trên lưng người đàn ông, khoác ngang cây đàn Guitar gỗ cũ kỷ. Họ hướng về phía cầu.

         Người con trai dừng bên họ, đặt vào bàn tay của người đàn bà một tờ giấy bạc thật mới. Có lẻ đây là món tiền cuối cùng được bố thí trong đêm Giáng Sinh. Trời đã gần nửa đêm !

         – Nếu ông ấy không mù thì chắc không lấy bà ta, anh nhỉ ?

       – Em có thấy bà ta có vẻ như bị cháy hay bỏng không? Nếu không bị biến dạng thì chắc bà ta không quá xấu, và như thế, bà cũng sẽ chẳng lấy ông ta !

         – Vậy là họ được Chúa sinh ra cho nhau?

         – Có lẻ ! Định mệnh đẩy đưa !

                                                                * * *

         34 năm trước .

         Phòng trà mini Dã Quỳ đông nghẹt khách. Đêm Noel lùa khách đến Dã Quỳ, bởi đây là nơi duy nhất không có giới nghiêm. Phần nhiều là lính, với một vài thiếu nữ, là tình nhân của họ… Thành phố Tây nguyên vốn hoang lạnh, càng lạnh hơn khi gió mùa đông từng cơn lùa qua các dãy phố xác xơ, cố gượng đón một mùa Giáng sinh với mấy dãy đèn nơi những máng cỏ, cũng sơ sài như chốn Belem hơn ngàn năm trước !

        Thỉnh thoảng những tiếng nổ ì oành, những trái pháo sáng xa xa trên bầu trời thưa ánh sao, điểm tô cho một đêm Giáng sinh thời chiến !

        Bốn người lính trẻ ngà say bước vào vùng không gian mờ ảo. Trên chiếc bục sân khấu nhỏ gọn, ban nhạc hòa theo một giọng ca nữ, nhẹ nhàng, thanh thoát với bản nhạc Đêm đông…

        “…Đêm đông, ôi ta nhớ mong đường về xa xa…đêm đông…ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng…gió lay ngàn cây….gió đau niềm riêng…gió than triền miên…”( 1)

        Tấn nheo mắt tìm một chỗ ngồi cho cả đám, chiếc bàn cuối vẫn còn…Họ ngồi xuống và tiếng hát nhẹ nhàng cuốn tâm tư họ vút cao… Quên đi cái tiền đồn buồn hiu hắt, nơi 3 giờ trước họ trốn ra với nỗi háo hức… đêm yên bình !

        Tiếng vổ tay  khẽ khàng …

        Tấn gọi bia “con cọp”. Nói nhỏ với cô gái chạy bàn :

        – Anh hát một bản được không em gái ?

        – Dạ được, anh chuẩn bị đi ạ, lát nữa thôi .

        Tiếng một giọng nam trầm, ấm…là một người lính, với bộ đồ rằn ri, chiếc nón xanh nằm trong túi áo ! “ Thu đi…cho lá vàng bay, lá rơi…cho đám cưới về… ngày mai…người em nhỏ bé…ngồi trong thuyền hoa…” (2)

        Tấn quặn lòng, anh nốc hết ly bia, nhớ đến Thùy và những giọt nước mắt ngày anh nhập ngũ…Rồi lá thư dài báo tin nàng lấy chồng !

        – Anh lên hát đi…

        Bàng hoàng, Tấn bước lên chiếc bục nhỏ…Anh nói khẻ với ban nhạc :

      – “Tiếng hát đêm noel”. Chơi Blue nhé.

       Chàng trai trẻ gật đầu …Tấn mơ màng..

     -“Vầng sao…chìm vào xanh mắt người yêu…Một đêm…tơ vàng cuốn gió đìu hiu…đường trần…đêm noel chói lòa ánh đèn, Lời kinh đẹp vầng sao thánh thót…ngân trong giáo đường…

       “Có đôi chim, ngắt bông hoa chiều noel…bay xuống bên hiên giáo đường…khóc…nỉ non…

         “Rồi đành …trời đày một sớm chia phôi…Người về đành héo duyên rồi…riêng còn tủi hờn mà thôi….”(3)

                                                                * * *

          Ầm ! Tiếng mìn claymore nổ ngay trên con đường nhựa loang lổ, hất ngược cả bốn chàng lính trẻ ra sau … tiếng hét chuyển thành tiếng rên rỉ rồi im bặt sau một loạt đạn ngắn. Đêm trở lại yên ắng… thỉnh thoảng vài đóm hỏa châu ngoằn ngoèo trên vòm trời khuya ! cuộc phục kích thật gọn !

         – Báo cáo thẩm quyền, chỉ mình chuẩn úy Tấn còn thở !

         Trung úy Thăng chửi thề:

         – Mẹ kiếp, chết lãng nhách ! gọi cứu thương.

         Sáu tháng sau, Quân y viện quân khu II, xác nhận: Chuẩn úy Nguyễn phúc Tấn. Mất thị lực 100%.

                                                                * * *

         Buổi tiệc reveillon của nhóm học sinh lớp 12 ban C vừa tan. Quá 01 giờ sáng. Luyện đi về cùng với Sương, họ đi bộ để tìm chút lạnh thú vị của đêm Giáng sinh. Có lẽ chút lãng mạn, bởi đôi bạn có chung tâm sự. Họ vừa chia tay người yêu. Hai chàng trai cùng đăng lính tháng trước.

        – Khi không mi hát bản nớ mần tau muốn khóc !

       – Thì tại từ ngày Thủ đi, tau chỉ thích bản nớ…Bản mi hát còn ác hơn nữa ! “… Không chết người trai khói lửa…mà chết người em gái hậu phương….!!!”(4)

        Lời ca của bản “ Lời tình buồn” và không khí đằm thắm của buổi họp mặt vẫn còn vọng lại trong tâm hồn Luyện…

        “Anh đi rồi…còn ai vuốt tóc…Lời  tình thơm sách vở học trò…đêm xuống rồi em buồn không hở…trời sa mù tầm tay với âu lo…Anh đi rồi…”(5)

        Luyện bật khóc !

        Trở về căn nhà nghèo nàn… Mạ ngủ từ lâu. Luyện lên giường, kéo cao chiếc chăn trùm kín người, nhớ Thủ ray rứt ! Giấc ngủ tìm đến trong đêm muộn !

        – Cháy ! Cháy  nhà mụ Hòa …

        – Mần răng chừ ?!

        – Lấy nước, lấy mền ướt…mau…!

        Ngọn lửa bao trùm căn nhà bằng ván ép và tôn ! Mọi cố gắng dập lửa đều vô vọng !

        Luyện nghe toàn thân nóng rát, cố dẫy ra khỏi chiếc chăn mà không được ! Luyện thét lên:

        – Mạ ơi, mạ ơi…mạ mô rồi …

        Tất cả chìm trong tiếng nổ lốp bốp và tiếng la hổn độn …mơ hồ !

        Một trái sáng xuyên mái tôn bếp, gây ra tai họa trong đêm lành !

        Luyện tỉnh lại trong chiếc giường trắng muốt, đau nhức toàn thân…Vị bác sĩ người ngoại quốc, da trắng hồng hào…

        Đây là  bệnh viện của Hạm đội số 7 !

                                                                * * *

        Đôi tình nhân lang thang ra khỏi giáo đường, họ đi về phía cầu… thỉnh thoảng dừng lại, những nụ hôn ngọt ngào…Họ ôm sát nhau, chia nhau hơi ấm…

        Bên mé cầu, nơi khoảng đất trống có một cái chòi nhỏ…Ngọn đèn vàng vọt hắt ra xung quanh ánh sáng buồn buồn.

        Đôi tình nhân mỉm cười với nhau, dừng lại nhìn vào trong…Hai người ăn xin ngồi cùng nhau bên chai rượu. Người đàn ông mù đặt chiếc ly xuống chiếu:

        – Mình lại hát những bài hát đó nghe em…

        Người đàn bà gật đầu:

        – Dạ, anh hát trước đi.

        Tiếng đàn thùng trầm ấm:

        “…Vầng sao…chìm vào xanh mắt người yêu…Một đêm…tơ vàng cuốn gió đìu hiu… Đường trần… đêm noel chói lòa ánh đèn…

        “Rồi đành trời bày một sớm chia phôi… người về đành héo duyên rồi…riêng còn tủi hờn mà thôi…”

        Đôi nhân tình lắng nghe tiếng hát ấm áp, nhẹ nhàng của người ăn xin…và rồi:

        “…Anh đi rồi …còn ai vuốt tóc…Lời tình thơ sách vở học trò…Đêm xuống rồi… em buồn không hở… Trời sa mù… tầm tay với âu lo…”

        Giọng ca mượt mà vút lên trong không gian giá lạnh, trong đêm thanh vắng yên bình ! Nghe như những bài thánh ca …

        Họ chìm vào trong kỷ niệm của một thời xa xưa…

        – Anh, họ hạnh phúc !

      – Ừ, rất hạnh phúc ! Mong cho nhiều tâm hồn đau khổ được hạnh phúc trong  đêm nay !

TRẦN HỮU HỘI
15 tháng XII . 2012 

         (1) Bản nhạc Đêm đông : Nguyễn văn Thương.
        (2) Lá đổ muôn chiều  : Đoàn Chuẩn-Từ Linh.
        (3) Tiếng hát đêm noel  : Ca- Nhạc Sĩ : Duy Trác.
       (4) Áo anh sút chỉ đường tà – Nhạc: Phạm Duy. Phổ thơ : Hữu Loan.
       (5) : Lời tình buồn – Nhạc: Vũ Thành An. Phổ thơ :Chu Trầm Nguyên Minh.

This entry was posted in Văn and tagged . Bookmark the permalink.

Có 15 phản hồi tại CHÚC MỪNG GIÁNG SINH & TIẾNG HÁT ĐÊM NOEL

  1. vivi099 nói:

    Chúc mừng giáng sinh

  2. NI nói:

    Chúc mùa Giáng sinh an lành hạnh phúc đến mọi người nhe !
    Truyện thì NỊ đọc trước tiên và Xuxu comment dùm . Hihi …
    Hạnh phúc như cái bóng luôn bên cạnh ta , nó thật gần . Hạnh phúc không phân biệt một ai chỉ có ta đôi khi để vuột mất nó mà thôi !
    Hạnh phúc không ở cuối con đường , hạnh phúc có mặt nơi ta đang đi , đang đứng , đang sống .
    Câu chuyện viết thật thương tâm , những cái mất đi thì có thể không quên , không thể không tiếc nuối nhưng hạnh phúc sẽ xoa dịu , làm mờ vết hằn của nỗi đau .

  3. Tình yêu-hai thế giới HÒA..Tâm-Thể làm ”MỘT” đôi ta thăng bằng Cảm xúc cho nhau Hiến Dâng Vui buồn thương nhớ CHO-NHẬN cùng nhau–”Tình Mù-Một thế giới Ảo Trọn vẹn TÂM HỒN gởi vào người yêu Thực tế va chạm -NGHE nhiều…Nhìn thấy trong MỘNG -Người yêu tuyệt vời!”…Vẫn đó tình cảm con người! Tâm hồn -Thể xác khó rời được nhau?Khi thiếu ”NỬA” sẽ tìm vào…Như để bù đắp hư hao CỦA người?”

  4. Trần Hữu Hội nói:

    Trạch An-Trần Hữu Hội xin cảm ơn quý bạn, đã xem truyện và chia sẻ cảm nhận cùng mình. Hạnh phúc và đau khổ thì luôn tồn tại nơi trần gian này, Chiến tranh chỉ là cái cớ để gây ra tai họa cho từng con người, từng thân phận…Cảm ơn tất cả vì đã nhìn thấy đều này nơi truyên của THH. Vâng, dù trong đau thương, đâu đó vẫn có niềm hạnh phúc phải không các bạn. Xin cho mình trả lời chung các bạn nhé. Hôm nay vẫn còn hơi hướng Giáng Sinh, xin chúc quý bạn một noel anh bình và hạnh phúc…

    • nói:

      Lâu lắm mới nghe thấy được tâm sự của anh THH. Vâng, đúng chiến tranh và khủng bố là điều mà không ai ham muốn cả, ngoại trừ IS. Nhưng trong quá khứ điều đó đã xảy ra , để lại nhiều nỗi đau thương cả đời người. Câu truyện trên là một điển hình. Mong sao thế giới hòa bình, nhân loại đoàn kết cho chúng ta được yên vui trong cuộc sống thường ngày. Nhân đây Nô tui cũng xin kính chúc tác giả cùng ace BBXN một mùa Giáng Sinh – Tết Tây ; vui, khỏe và an lành.

  5. MINH LONG nói:

    Ngậm ngùi quá ! Tiếng hát đêm NOEL gợi hình ảnh của quá khứ và số phận con người trong thời chiến.
    Hạnh phúc của đôi tình nhân và của cặp vợ chồng mù dù họ có cảm nhận khác nhau ở khía cạnh này thì vẫn gọi đó là cảm xúc của con người . Chỉ có những kẻ mà phần con nhiều hơn người là những kẻ quay lưng lại với hạnh phúc, chuyên gây ra tội lỗi , đau thương cho nhân loại .

  6. HOÀNG HOA nói:

    Ngày NOEL đọc câu chuyện hạnh phúc của những người bất hạnh cảm thấy mình nhỏ bé từ tư tưởng đến hành động so với họ. Truyện buồn nhưng ý nghĩa .
    Chúc các bạn trang BBXN mùa GIÁNG SINH an lành, vui vẻ .

  7. Hoàng Văn Luận nói:

    Chúc một mùa GIÁNG SINH an lành cho tất cả gia đình BẠN BÈ XỨ NẪU. Xin chúc tất cả các anh chi em sức khỏe, hạnh phúc và niềm vui.
    Xin được ôm hôn tất cả mọi người.
    Hoàng Thảo Chi.

  8. NGUYỄN HOÀI nói:

    NOEL này lại đọc truyện về NOEL xưa , lòng nghe xót xa lắm .
    Những câu hát trong câu chuyện làm mình cũng nhớ một thời đã qua .
    Cầu chúc mọi người an lành hạnh phúc trong mùa Giáng sinh năm nay .

  9. THY NGA nói:

    Truyện khá lãng mạn và đầy đau thương . Một đêm Noel trong chiến tranh đã lấy đi của con người một phần thân thể họ nhưng họ vẫn bước qua nỗi mất mát , tìm đến nhau để hình thành duyên nợ và tâm hồn vẫn lãng mạn với những bài hát mưu sinh trữ tình. Chuyện thật là cảm động .

  10. LyLy nói:

    Đọc truyện THH mà cảm thương cho các bậc cha anh ngày trước quá ! CHÚC GIÁNG SINH AN BÌNH ĐẾN KHẮP MỌI MIỀN.

  11. Nhật Nam nói:

    Chúc Giáng Sinh vui vẻ đến với mọi nhà và cầu mong mọi người đều được an lành hạnh phúc không gặp điều gì bất hạnh như câu truyện hôm nay. Cám ơn tác giả đã cho đọc để biết một quá khứ đau thương của dân tộc anh em ta.

  12. KIM KHÁNH nói:

    ” Khủng bố ‘ !!!!
    Truyện ngắn làm mình rùng mình với hai từ ” khủng bố ” , khủng bố bây giờ cũng tràn lan trên thế giới .
    Tội nghiệp những người là nạn nhân . Cuộc sống họ thay đổi bắt đầu từ giây phút đó .

  13. Xux nói:

    “– Nếu ông ấy không mù thì chắc không lấy bà ta, anh nhỉ ?

    – Em có thấy bà ta có vẻ như bị cháy hay bỏng không? Nếu không bị biến dạng thì chắc bà ta không quá xấu, và như thế, bà cũng sẽ chẳng lấy ông ta !

    – Vậy là họ được Chúa sinh ra cho nhau?

    – Có lẻ ! Định mệnh đẩy đưa !”
    Xuxu thấy chỗ đối thoại này chưa đúng ! Trong thực tế có những người hoàn toàn lành lặn mà vẫn đem lòng thương yêu người bị tật nguyền , khiếm khuyết thân thể và Xuxu cũng tin vào ” định mệnh ” . Số phận đã đưa họ đến với nhau , gắn bó nhau trong quãng đời tăm tối .
    Ai hông tin thì cứ …hổng tin !
    Truyện ngắn buồn quá tác giả ơi . Ngày Noel mà cho thưởng thức chuyện không vui gì hết !
    Chúc tác giả một mùa GIÁNG SINH AN LÀNH .

  14. Nguyễn Hùng nói:

    Một câu chuyện xúc động gợi thương cảm số phận đời người . Chiến tranh đi qua nhưng nỗi đau nó gây ra vẫn chưa qua được.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s