KHI CÒN CÓ THỂ


Bùi Đức Ánh

100.Autumn_love[2]

Không đau khổ, không hối hận, không yên ả, không bình lặng như bao cuộc tình khác, yêu đơn phương một người thật sự rất trống vắng. Tưởng chừng như nắm trong tay mọi thứ nhưng thật sự tình cảm đó như những hạt cát lọt qua kẻ ngón tay rồi làm sao giữ lại được, mong manh, dễ vỡ đến mức đau thắt nơi ngực trái. Bạn có nhìn thấy mặt trăng không? Rất đẹp, rất dịu dàng, rất huyền hoặc đúng không? Ấy vậy mà nó lại dùng tất cả thứ ánh sáng của bản thân mình tận tụy chiếu sáng cho một hành tinh duy nhất là trái đất không chút than vãn. Còn trái đất, có nhận lấy thứ ánh sáng từ mặt trăng thì bản thân nó vẫn mãi xoay quanh mặt trời, rồi cũng tự xoay quanh bản thân mình, có đếm xỉa đến mặt trăng không? Rốt cuộc lặng thầm nhất, đau khổ nhất vẫn là mặt trăng, không có chút gì gọi là oán hận. Yêu đơn phương một người cũng vậy đấy. Trớ trêu. Đau nhưng giấu, khóc lại phải che, cô đơn nhưng vẫn cười. Bởi chỉ một mình nên cần gì ai phải thấy mà thương hại.

Đôi mắt cô ngày ấy rất sâu, rất đẹp, rất sáng, vòng cung ấy rất tròn nhưng lại ngân ngấn nước. Yêu một người không yêu mình vớ vẩn đến mức khi người đó đi bên một người khác lại lập tức tìm một chỗ nào đó khóc nức nở, tức tưởi đến nỗi những tiếng nấc lúc nhanh lúc vội thôi thúc đôi bờ vai không ngừng chuyển động. Tiếng mưa, tiếng đàn hòa tiếng khóc, cà phê vắng chỉ cô ngồi khóc một mình. Gục mặt xuống bàn rồi lại lặng lẽ mà khóc, bờ vai nhỏ run lên từng đợt chẳng ai kề bên. Ai sẽ nói trước, ai sẽ im lặng, ai sẽ nhường bước? Cô làm tất cả nhưng rốt cuộc nhận lại từ anh vẫn là một sự im lặng dai dẳng. Yêu một người chẳng có ý định gắn bó mãi mãi với mình là vậy đấy, đắng cay cũng chỉ một mình chịu. Gì mà: “Anh thật sự không xứng đáng với em…Không thể làm em hạnh phúc.” lại còn: “Em thật không nên đến với anh, không hoàn hảo chút nào.”.Lời dễ buông, giọng dễ nghe như thế nhưng sao với cô nó cay độc quá. Đắng ngắt, mằn mặn như thứ nước uống đang nằm trong khoang miệng cô. Nhanh và chậm, người đến trước người đến sau, yêu rồi hận. Với cô mọi thứ rối như tơ vò rồi. Anh từng mang đến cho cô niềm vui, nụ cười, cả hạnh phúc, để rồi anh ruồng rẫy bỏ đi như cơn mưa rào đầu hạ mát lành nhưng chóng đến lại chóng đi. Rõ ràng người anh để tâm đến chẳng phải cô tại sao lại cho cô cái quyền được hoang tưởng đó? Sao không một câu đại loại như: “Anh chẳng muốn yêu em. Em thật nhàm chán.” để gạt cô ra ngay khỏi tầm mắt. Tại sao phải vòng vo khiến cô lại nghĩ anh lưỡng lự là cũng yêu cô để rồi cô để sức tưởng tượng của mình bay xa hơn đến những thứ trái với sự thật như bây giờ. Phải chăng khi biết yêu giấc mơ là nơi bắt đầu? Tự cho mình cái quyền cười nhạt, cô quá ngốc nghếch, tự cười bản thân mình không nhận ra phía trước là ngõ cuộc mà dừng lại.

Lẽo đẽo trên con đường dài không ai kề vai, từng bước chân nặng trĩu vẫn bước, mặc cơn mưa ngâu trên đầu vẫn rơi không có dấu hiệu muốn dừng lại. Tháng bảy, mưa ngâu, Ngưu Lang- Chức Nữ, hai con người dẫu yêu nhau vẫn phải xa cách huống gì cuộc tình đơn phương không hồi đáp của cô. Chẳng có tia hi vọng nào…Ngoài kia còn biết bao điều đáng để chùng chân, khó bước và nghe nước mắt lưng chừng rơi. Tại sao cứ phải vì tình đơn phương chỉ xuất phát từ một hướng không có nơi cuối cùng để dừng chân mà tự làm xói mòn đi cảm xúc trong tim. Đã vượt qua giới hạn tình bạn nhưng chẳng thể nào tiến đến tình yêu, yêu thương chưa đủ đong đầy bởi chỉ có một người vun đắp. Lửa cháy tàn tro, cà phê đắng cạn rồi sẽ tự khắc phai. Mọi thứ đã làm tròn phận sự của nó. Duy chỉ có hai người vẫn cứ lấp lửng giữa ngọt- đắng, dùng dằng giữa níu- buông chẳng bao giờ thấy đâu là cuối đường mà dừng lại hay bước tiếp. Liệu mọi thứ là có nguyên do hay tất cả chỉ là hoài phí, chẳng để làm gì?

Đều đặn, bình lặng, ngày vẫn trôi, chỉ có đôi mắt nhuộm buồn mãi. Sân bay, mười giờ đêm, cô lặng lẽ bước đến bên đời anh thì khi đi cũng sẽ thế, không mặn nồng, không luyến lưu vẫn chỉ là một sự trống vắng như chặng đường đã qua. Buồn hay vui, buông hay giữ là tại lòng mình. Có lẽ bước chân này sẽ không còn bên anh nữa, sẽ không phải khắc khổ mong chờ anh nữa, sẽ đi đến một nơi xa để cô quên anh đi…

Đường vắng lặng thinh, cô gái với mái tóc nâu dài rẽ chân vào một phòng trà đông khách trong góc khuất của một thành phố phồn hoa. Cô ngồi bên cây đàn, đôi bàn tay lướt nhẹ trên những phím đàn tạo nên những giai điệu thật đẹp, dễ đi vào lòng người, làm thức tỉnh bao trái tim từng chai  sạn. Đôi mắt nhắm hờ, cô đang tự cảm nhận cái cảm giác viên mãn trong từng nốt nhạc, không rộn ràng, không u sầu những nốt nhạc của cô lại êm ả, lặng thầm, lúc làm người ta day dứt nhớ lại những kỉ niệm đắng cay một thời, lúc lại làm người ta cảm thấy thoải mái, đủ niềm tin kiên định mà bước tiếp. Ba năm bôn ba nơi đất khách quê người, tìm hi vọng mới, vùi đầu vào âm nhạc để tự tay xoa đi vết thương trong tim, lau đi những giọt nước mắt rơi nhiều, cô quay lại nơi đây chỉ vì kí ức dẫu có hao gầy cách mấy thì đôi lúc vẫn hiện hữu chẳng phai. Đơn giản là nỗi nhớ đầy vơi làm cô nghẹt thở. Vậy nên lại phải trở về. Sau những buổi diễn như thế này, thật sự cuộc sống với cô không còn đơn điệu như những gì từng cô nghĩ, cô vẫn còn có âm nhạc bầu bạn. Vẫn còn có những bó hoa hồng của những chàng lãng tử theo cô về nhà, cô chẳng còn phải độc bước nữa…Cô để những đóa hoa trên bệ cửa, cô vốn không thích hoa hồng. Chỉ cầm duy nhất bó hoa cẩm tú cầu xanh vào nhà, cắm vào bình, cô đi tắm rồi lại ngủ cho qua hết đêm dài. Cuộc sống của cô lặp lại từng ngày không có anh nhưng lại không nhàm chán, không còn nước mắt khẽ rơi mỗi đêm, thay vào đó là những nụ cười nhẹ như gió, thoải mái đến mức lạ thường.

Đêm hôm sau cô vẫn đến phòng trà như mọi ngày, vẫn một thân một mình. Trời ngoài kia đang mưa, mưa tầm tả như những đêm của ba năm về trước cô không có được anh, bây giờ cũng vậy thôi. Cánh cửa để đồ cá nhân của cô mở ra, cô vô tình làm rơi xuống đất một cái ô, còn có bó cẩm tú cầu xanh. Cảm giác lạ mà quen xâm chiếm đầu óc, sự ân cần này thật sự như cách anh đã từng quan tâm cô, cả cẩm tú cầu xanh nữa, cũng chỉ mình anh biết cô thích nó. Lắc đầu cô gạt đi những suy nghĩ điên rồ đó, cũng chỉ là do cô suy diễn mà ra, cô không muốn phải lạc bước một lần nữa. Ba năm, khoảng thời gian không ngắn cũng không dài nhưng cũng đủ để cỗ xe cũ kĩ mang tên thời gian phủ bụi lên kí ức, hôm nay lớp bụi mỏng đó lại bị thổi bay bởi cơn mưa đêm nay. Cô cầm trên tay ly rượu sóng sánh đỏ, như máu, như trái tim chất chứa tình yêu của cô là màu đỏ chẳng phải màu mực mà dễ phai. Vô thức uống hết ly này đến ly khác, cô bắt đầu cảm thấy đầu óc lâng lâng. Bước đi không vững, chập chững ra về…Chiếc ô không biết cô cầm trên tay kiểu gì mà người cô ướt sũng cả, chân đi không vững, nhiều lần vấp ngã nhưng cô vẫn đứng dậy tiếp tục bước đi. Anh đi sau lưng cô không đành nhìn cô như vậy, nhưng lại không thể chạy đến bên cô che chở cho cô vào lúc này vì anh biết anh không đáng, và cô cũng chẳng muốn gặp lại anh đâu. Cô vẫn lảo đảo bước đi, không cách nào giữ được thăng bằng, cô lọt tỏm xuống lòng đường nhiều xe qua lại với những ánh đèn pha chói mắt. Đế giày gãy rồi, chân cô đau quá không thể gượng dậy được. Chợt cô thấy chói mắt, ánh đèn pha của một chiếc ô tô trong đêm dưới mưa đang lao về phía cô, cô nhắm mắt. Anh từ đằng sau, bế cô vào lòng lao nhanh lên bệ đường. Nhìn cô trong vòng tay mình, anh hét lớn: “EM LÀM GÌ VẬY, MUỐN CHẾT À?”. Cô hé đôi mắt nhìn khuôn mặt anh, men rượu khiến cô vô thức đưa tay sờ lên khuôn mặt đó, là ảo giác đúng không, cô tự hỏi lòng mình… Đôi tay buông lỏng, rơi vào không trung, cô ngất rồi, có giọt nước mắt nóng hổi hòa vào mưa lăn dài trên gò má. Dẫu nước mắt đã từng xóa nhòa đi tất cả để cô can đảm bước đi thì trái tim cô mãi hướng về anh.

Ba năm trước, hai mươi bốn tuổi, anh sợ ba chữ thất, thất nghiệp, thất tình, và thất vọng. Giữa ba chữ thất anh đành phải gạt bỏ đi chữ tình để sau này có thể mang lại cho người con gái anh yêu một cuộc sống tốt đẹp. Không ngờ mọi chuyện lại đi khá xa, anh không còn kiểm soát được nữa. Anh cảm thấy vô cùng có lỗi. Anh làm vậy cũng chỉ là làm một phép thử với chính bản thân mình, có chinh phục được thành công không. Cũng là phép thử với cô, nếu thật sự cô yêu anh thì sẽ hiểu mà chờ anh. Nhưng yêu thương lạc hướng, anh và cô lạc đường và rồi tự dưng mất nhau. Khi anh sực tỉnh thì mọi thứ đã muộn, anh nhận ra sự thiếu vắng của cô những ngày cô biến mất khỏi đời anh, mới biết mình quá ngốc. Những khi anh buồn phiền, lo lắng, chùng bước chân, cô luôn là người bên anh động viên, chia sẻ nhưng cũng vì anh tự ti rằng mình sẽ không đem lại hạnh phúc cho cô khi sự nghiệp còn chưa có mà đã lựa chọn sai lầm. Anh vì công việc mà khướt từ tình cảm của cô để lao vào những mối quan hệ làm ăn, để cô tổn thương thật nhiều, giờ hối hận còn kịp không?

Sau cơn mưa trời lại sáng, tia nắng nhợt nhạt chiếu qua ô cửa sổ trắng chui tọt vào phòng, vương vãi trên giường bệnh, trên hàng mi cong của cô. Cô khẽ nhíu mắt nhìn nắng, rồi nhìn khắp phòng, nhìn cả người đàn ông đang ngồi bên giường bệnh của mình. Anh đang ngủ, đôi lông mày đôi lúc lại nhíu chặt, nhìn anh khá mệt mỏi. Cô không nằm mơ, đây cũng không phải là thiên đường, cô nấc nhẹ. Anh ngồi nhổm dậy vừa nhìn thấy cô đã ôm chầm cô vào lòng như một đứa trẻ sợ ai đó giành mất đồ chơi của mình. Rất chặt, rất ấm, và thật sự rất thân quen dẫu đã từng xa cách. Anh đã đánh mất cô một lần tuyệt đối không có lần thứ hai. Những giọt nước mắt nóng hổi cứ lả chả rơi lăn dài trên má, thấm ướt cả vai áo anh. Anh buông cô ra, đưa tay gạt đi những giọt nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt cô, đã lâu vậy rồi mà cô vẫn vậy, vẫn hay khóc nhiều. Định mệnh đã cho anh gặp lại cô để anh chắp vá lại những tổn thương đã từng trong cô.

– Anh còn thời gian, còn cơ hội không, còn có thể…không? – Anh nhìn thẳng vào đôi mắt còn ươn ướt của cô cất giọng hỏi.

Anh vẫn vậy, giọng nói vẫn ấm áp, ánh mắt vẫn trìu mến như vậy. Mà sao cô thấy tim mình dội từng cơn đau thắt. Cô có nên hỏi anh thật sự có yêu cô không hay lại muốn vứt bỏ đi thứ tình cảm cô trao anh. Ba năm. Cô xa anh, cũng đủ biết được bản thân yêu anh nhiều như thế nào. Khoảng thời gian ba năm để cô quên anh là phí phạm vì lẽ cô chẳng thể gạt bỏ anh ra khỏi những giấc mơ, nhìn đâu cũng thấy anh, thấy những kỉ niệm ùa về. Hơi ấm còn lại này thật sự làm cô cảm thấy bình yên, không còn hụt hẫng, không còn những nỗi buồn chắp vá.Có những khoảnh khắc nhanh thôi, chút xíu rồi qua, nhưng bên anh lúc nào cũng ấm áp, hạnh phúc. Đâu cần cả tám triệu người lướt qua nhau chào vội rồi lại thôi, chỉ cần một người chịu ở lại bên mình và sợ mình biến mất, chỉ cần một người sẽ quay đầu lại vì tiếng nấc khẽ đằng sau: “đừng đi”. Chỉ vậy mà thôi, cũng đủ hạnh phúc rồi.

– Còn…Anh còn có thể…Anh còn cả quãng đường còn lại của anh…Em vẫn đợi… – Cô mỉm cười nói khẽ, nụ cười nhẹ tênh hệt như vệt nắng đầu ngày, trong veo, ấm áp.

Vì tình cảm đó là tròn đầy từ cả hai bên cho nên khi còn có thể mới quay về bên nhau dẫu mưa ngâu rả rích buồn. Sau cơn mưa chẳng phải sẽ xuất hiện cầu vồng sao?

B.Đ.A

This entry was posted in Văn and tagged . Bookmark the permalink.

Có 14 phản hồi tại KHI CÒN CÓ THỂ

  1. nungem60@yahoo.com nói:

    B-Đ A. tuổi đã ngoài 70 mà thơ văn như tuổi mới chơm yêu…Hi….

  2. Bùi Đức Ánh cộng tác với Bạn Bè Xứ Nẫu từ đầu. Có trên 20 truyện ngắn Bạn Bè Xứ Nẫu chọn đăng và một số bài thơ. Những độc giả của Bạn Bè xứ Nẫu đóng góp cho Bùi Đức Ánh những lời khen chê chân tình, Bùi Đức Ánh vô cùng biết ơn.
    Bùi Đức Ánh chỉ là nhà giáo, không phải nhà văn, nhà thơ gì. Viết cho vui mà thôi. Nhưng khi gửi đăng “hoa hồng nở muộn” trên Bạn Bè Xứ Nẫu bị một vài bạn trong đó có nhà thơ nổi tiếng Lê Thanh Hải nhận xét truyện viết chẳng ăn nhập gì. Trước đó, “hoa hồng nở muộn” được Tạp chí Tài Hoa Trẻ chịu đăng và được một nhà phê bình của Tài Hoa Trẻ khen. Sau đó, có 2 tờ báo chọn đăng tiếp. Nên lâu rồi Bùi Đức Ánh không gửi cho Bạn Bè Xứ Nẫu. Nhưng vì nhớ các bạn nên hôm nay gửi truyện ngắn “nếu có thể”. Không phải như Anh Nguyễn Hùng nghĩ, Bùi Đức Ánh rất tôn trọng sự đóng góp của quý anh. Bùi Đức Ánh đang bận, xuất bản tập truyện ngắn thứ 2, sẽ trả lời các bạn sau. Thơ, văn của Bùi Đức Ánh được Tổng công ty phát hành sách Fahasa đang phát hành tại 73 nhà sách trên toàn quốc.
    Kính chúc quý anh, các cô ngày càng xinh đẹp, sức khỏe và hạnh phúc!!!.

  3. NỊ nói:

    Ui ! Lâu lắm mới được đọc lại truyện của anh Bùi đức Ánh !
    Cũng là đề tài tình yêu , muôn thuở là đề tài được các văn , thi, nhạc sĩ khai thác …tối đa . Nhưng câu chuyện của tình yêu thì mỗi mối tình mỗi kiểu , mười phân vẹn …một chỉ !!!Hihi…
    Tựa đề truyện ngắn hấp dẫn NỊ ngay từ đầu . Nín thở đọc một hơi xong cuối cùng thở …phào ! A..hạnh phúc là đây , xém chút nữa là nó một đi hông trở lại rùi anh Ánh hén !
    _Mở đầu nghe diễn giải tâm trạng ” yêu đơn phương ” , ví von như mặt trời mặt trăng làm NỊ nhớ mấy câu thơ của ông bạn ( hổng biết phải hông vì thấy ổng chép cho mình đọc ) :
    “Đôi ta như ngày nắng tránh ngày mưa
    Như mặt trời mặt trăng cách trở
    Như sao Hôm sao Mai không cùng nở
    Biết đến bao giờ mới trở lại vườn xưa ? “…..
    (Yêu đơn phương có thua cuộc thì mình chẳng đau khổ nhiều bằng yêu …song phương . Đúng hông tác giả ?Đây là ý của NỊ ! )
    Anh Ánh viết đoạn mở đầu rất …có lý . Hihi…
    Tiếp theo là nội dung chuyện tình , NỊ phản đối anh chàng ruồng bỏ tình yêu để tìm kiếm sự thành công vật chất . Đem tình yêu để thử nghiệm kiểu này thì anh chàng này chưa có ” tình yêu đích thực ” , có sự can thiệp tính toán của lí trí thì lẽ ra anh Ánh phải cho chàng ta …ở giá suốt đời mới đúng ! hehe…
    Nhờ cách viết lãng mạn , lay động hồn …NỊ mà NỊ cũng cảm thấy rằng tác giả cho hai nhân vật chính cuối cùng ” gương vỡ lại lành ” là hợp với …DUYÊN NỢ con người . Mô phật ! Đúng hông anh Bảy Xóm Miễu ?Hihi…
    Đọc truyện ngắn này xong tự nhiên NỊ muốn coi phim “Yêu thêm lần nữa ” ghê anh Ánh ui !!!!!

  4. nói:

    Anh Bảy nhận xét quá hay, quá đúng ?. Duyên mà không Nợ thì dù có lẻo đẽo lò dò theo sau xách dép cả đời cũng chẳng bao giờ Nàng gật. Mà đôi lứa đã gật là chấp nhận Nợ, cứ dzẫy rồi lo mà trả chớ hỗng được xù. Hì.. hì . Vì thế cho nên nhiều đôi vợ chồng cãi nhau ồn ào như chợ, thậm chí còn quýnh lộn nhau như ăn cơm bữa mà năm nào cô vợ cũng vác ba lô ngược nặn nên lũ nhóc cho chào đời… hè hè.. Duyên – Nợ là thế đó bà con ạ. Y như cuộc tình của bác Bùi Đức Ánh viết vậy. Đúng không anh bạn già của mọi người. Hì hì. Lâu lắm mới được đọc một câu truyện hay của ông anh. Cám ơn anh nhiều.

  5. NGUYỄN HOÀI nói:

    Tui chịu câu kết thúc truyện ngắn này , nó như một ” chân lý tình yêu ” !
    “Vì tình cảm đó là tròn đầy từ cả hai bên cho nên khi còn có thể mới quay về bên nhau…”

  6. Hoàng Hoa nói:

    Tự ái là con dao giết tình yêu chết âm thầm nhẹ nhàng chớ không như ghen tuông. Chàng tự ái tỏ ra hững hờ nàng , nàng tự ái bỏ đi….Còn nợ nên lại hàn gắn vết thương lòng !
    Tác giả xây dựng nội dung khá gần cuộc sống mà dù có hơi không thật thì câu chuyện và văn phong vẫn rất thích.

  7. NGUYỄN HÙNG nói:

    Đọc xong không biết có nên viết cảm nhận của mình ra đây không vì mình thấy tác giả hình như chẳng quan tâm đến comment của độc giả mà chỉ muốn đưa bài lên cho thiên hạ thưởng thức thôi .
    Một tác phẩm có những ý kiến đóng góp là tác phẩm có người đọc , mọi góp ý đều không vô bổ .
    Thôi mình cũng viết một tí cho tác phẩm nghen : Viết tả tình tả cảnh lôi cuốn , truyện tình yêu thì chẳng ai mà hiểu hết được nên mình cũng không thắc mắc vì sao hai người xa nhau ba năm , không liên lạc nhau mà cuối cùng cũng cứ yêu nhau !

  8. BẢY XÓM MIỄU nói:

    Chuyện tình như thế này vẫn có thật trong đời thường vì tui tin vào hai chữ DUYÊN và NỢ .Con người ta gặp nhau nhờ Duyên, yêu nhau bởi Nợ và chia ly do Phận… Nếu đã là Duyên, thì dù có xa cách thế nào cũng tìm được đường gặp lại. Nếu đã là Nợ, thì dù có trốn tránh tới đâu cũng không thể thoát được. Và khi đã là Phận, thì đơn giản, là không thể chống lại…
    Có lẽ trong đời người chúng ta đã chiêm nghiệm rất nhiều hoàn cảnh yêu , riêng tui thì tin vào chuyện thuộc về duy tâm này .Ai cười tui thì tui cũng giữ vững suy nghĩ của tui thôi .
    Tui thấy nhiều trường hợp :
    Vì sao hai người vừa gặp nhau trong giây lát đã tin tưởng và yêu say đắm?
    Vì sao có đôi vợ chồng người vợ bị đánh đập, mắng chửi tàn nhẫn nhưng vẫn tận tâm chăm sóc chồng không bỏ được?
    Vì sao có người luôn quan tâm lo lắng và hết mực yêu thương người bạn ngoài đời hơn cả chính mình?
    …………….
    Tất cả là vì nợ – duyên .
    Truyện ngắn của tác giả Bùi Đức Ánh theo tui cũng là do duyên nợ .
    Cách dẫn dắt tình tiết câu chuyện bằng giọng văn nhẹ nhàng , lãng mạn , thể hiện cảm xúc hạnh phúc và đau khổ rất hay . Đối thoại không nhiều nhưng tác giả đóng vai người ” thứ 3 ” đã làm nổi bật phần nội tâm của hai nhân vật chính .
    Cám ơn tác giả đã cho tui đọc một truyện tình yêu thú vị .

  9. HỒNG XUÂN nói:

    Ba năm không gặp nhau , không liên lạc nhau mà tình yêu vẫn trọn vẹn từ hai phía để có một cái kết đẹp , hạnh phúc . Chuyện này cũng hiếm khi xảy ra anh Đức Ánh ơi ! Có nhau bên cạnh mà thiên hạ còn đứng núi này trông núi nọ đó . Hihihi

  10. THANH TUẤN nói:

    Văn phong nhẹ nhàng , diễn đạt cảm xúc tuyệt . Tình yêu luôn luôn có những bất ngờ , bất ngờ đến bất ngờ đi như cô gái bỏ đi thật xa mà người cô yêu không hay biết nhưng anh cũng ở bên cạnh cô vào lúc cô không ngờ nhất .
    Tình yêu vốn phức tạp , một trong những phức tạp ấy là sự ” phi lý ” , ai đã từng yêu thì hiểu hết tác giả nhỉ !

  11. BÍCH HẰNG nói:

    Câu chuyện tình viết hay quá . Phần diễn tả nội tâm của kẻ đang yêu rất sống động , cuốn hút .
    Đúng là …tình yêu ! Trái tim có lí lẽ riêng của nó , trong 8 triệu người trong thành phố đang ở , nhân vật nữ chỉ thấymột bóng dáng người mình yêu .
    kết thúc truyện ” có hậu ” . Hạnh phúc sau những năm xa nhau xem như là thử thách .

  12. ”Khi còn có thể ”hôm nay…Ngày mai hay sẽ một ngày gặp nhau?Nói cho hết những lời trao…Tình yêu tình cảm ngọt ngào dấu yêu…Trong đôi mắt sâu thấu hiểu Đơn phương thầm lặng mang nhiều nỗi đau!”Tình cảm càng NÉN càng SẦU!THỐT ra ĐƯỢC CẢ thì đâu chuyện gì?!Tình yêu”KHI CÒN CÓ THỂ”Lòng vẫn THIẾTTHA hướng về người yêu”Cô đơn gặp đúng SỰ CHÌU -ÁI TÌNH rung chuyển tim yêu rất nhiều!”….Diễn tả TÂM TRẠNG rất PHIÊU…Rất SAY cảm giác ÊM DỊU LỜI VĂN”…Cảm ơn Nhà Văn Bùi Đức Ánh đầy Yêu TÂM-LÝ………

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s