DI CHÚC CỦA MỘT MỐI TÌNH


NAM THI

 

        THÁI , bạn tôi gần bảy mươi tuổi, vợ mất đã lâu, con cái đều ở nước ngoài, con trai cả ở Úc, hai đứa kế ở Mỹ. Trước đây anh được con cả bảo lãnh qua Úc, ở được hơn hai năm rồi quay về. Khi ra đi anh không bán nhà mà nhờ vợ chồng Tâm trông nom, nên về nước anh vẫn ở nhà mình. Căn nhà khang trang ở đường số 3, cư xá Đô Thành. 

 Thái thường tâm sự với tôi rằng không biết sau khi anh chết, căn nhà sẽ như thế nào? Với anh, căn nhà đó không chỉ là một tài sản có giá mà còn là nơi lưu giữ những kỷ niệm của vợ chồng anh, nơi đặt bàn thờ tổ tiên và vợ anh. Nhà thì có thể bán lấy tiền mang theo nhưng anh không thể mang theo những thứ thiêng liêng ấy đến xứ người. 

Căn nhà ấy trong bao nhiêu năm là tổ ấm của vợ chồng anh, bây giờ chỉ còn một mình anh với bàn thờ của vợ mà mỗi tối anh vẫn thắp hương. Vợ chồng Tâm ở tầng dưới, hằng ngày lo hai bữa cơm cho anh. Anh sống lặng lẽ như một chiếc bóng, không làm phiền gì đôi vợ chồng trẻ. Cũng may, vợ chồng Tâm rất quý anh, nên cũng có thể xem anh có một gia đình ấm cúng gồm ba thế hệ “tam đại đồng đường”. Nghe đâu Tâm là con của một người bạn cũ gửi trọ nhà anh từ khi còn theo học ngành sư phạm cho đến khi ra trường đi dạy và lập gia đình. Vợ cậu ta cũng là giáo viên trung học, họ yêu nhau từ thời sinh viên. Hai vợ chồng trẻ với đứa con trai ba tuổi mang lại sinh khí cho căn nhà. Nhờ có họ, các con anh mới yên tâm để anh quay về Việt Nam sinh sống khi anh thấy không thể thích nghi được với cuộc sống bên Úc và Mỹ. Nếu không có họ chắc anh buộc phải xa quê hương vĩnh viễn. Với anh, đó chẳng khác bị lưu đày, kéo dài cuộc sống buồn tẻ để chờ chết ở xứ người. 

Tôi không hiểu tại sao một người có học, trưởng thành ở Sài Gòn và thông thạo tiếng Anh như anh lại không thích nghi được với xã hội phương Tây. Anh bảo rằng anh sợ sự cô đơn mà ở bên đó ai cũng cô đơn. Người ta giống như những con ốc vít trong guồng máy, vận hành nhịp nhàng nhưng vô cảm và người già là những ốc vít phế thải vô dụng không thể tái chế. Đã đến thế thì anh trở về là phải. 

Tôi là bạn thân của anh từ thời học vỡ lòng ở trường làng nên chúng tôi coi nhau như ruột thịt. Tuy đã già khú đế nhưng chúng tôi vẫn xưng “mầy-tao” như hồi còn nhỏ. Có lần hai anh em đồng ý đổi cách xưng hô “anh-tôi” cho nghiêm túc vì cả hai đều đã là ông nội, ông ngoại cả rồi. Nhưng rồi chúng tôi quen miệng vẫn mầy-tao với nhau, trừ chỗ đông người hay trước mặt con cháu. Bởi gọi “anh-tôi” nghe lạ hoắc như thể chúng tôi không còn là bạn lâu đời của nhau. Chính anh là người đề nghị gọi lại mầy-tao cho nó “thân”. 

Chuyện gì riêng tư chúng tôi đều nói cho nhau biết. Nhiều lần anh đem chuyện căn nhà ra hỏi ý kiến tôi. Thật khó cho tôi vì mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, tôi biết lối nào mà bàn với bạc. Nhưng tôi cũng không thể im lặng như người ngoài cuộc bởi là chỗ thâm tình, từ nhỏ đến giờ hai chúng tôi đã chia sẻ ngọt bùi với nhau. Ngay cả khi quyết định đi kháng chiến, tôi cũng báo cho anh biết trước. Thuở đó anh là chuyên viên tài chính của VNCH. Anh ngồi yên lặng nghe tôi nói, cuối cùng,  anh bảo tôi, “Cảm ơn mầy đã báo cho tao biết một chuyện hệ trọng…Tao tôn trọng lựa chọn của mầy”. Khi chia tay anh bảo, “ Khi nào cần tao giúp, cứ bảo. Mầy có bề gì, tao sẽ chăm sóc ba má mầy…”. 

  Anh vốn không thích chính trị, cho nên khi vào đại học anh chọn ngành tài chính-ngân hàng vì cho rằng chế độ nào, thời nào cũng cần loại chuyên viên đó, nhất là sau chiến tranh những chuyên viên như anh cần cho công cuộc tái thiết đất nước. Anh không “làm quốc sự” nhưng anh cũng không phản đối bạn bè tham gia bên nầy hay bên kia, có thể gọi anh là “người Việt đứng giữa”. Anh chỉ không ưa người xấu, loại cơ hội, lưu manh bất kể đội lốt gì. Tôi quý anh ở tính trung thực của một trí thức. Sau ngày giải phóng, anh được “lưu dụng” trong ngành ngân hàng. Anh gặp không ít khó khăn để thích nghi với hệ thống mới, đến nỗi lần lượt cho các con vượt biên, nếu vợ anh không ốm đau, có lẽ anh cũng ra đi. Anh không chống đối nhưng không hòa nhập được. Tôi hiểu điều đó. Có lần tôi nói với anh “Đi hay ở, tùy mầy. Tao tôn trọng quyết định của mầy”, giống như trước đây anh nói với tôi như thế khi tôi báo cho anh tôi thoát ly tham gia Mặt trận Giải Phóng vậy. Nhưng rồi đâu cũng vào đó, dần dà anh tìm thấy niềm vui trong công việc mà anh được trọng dụng trong giai đoạn “đổi mới”, người ta cần những chuyên viên am hiểu hệ thống tài chính-ngân hàng tư bản như anh. 

Về việc nhà của anh, tôi chỉ có thể góp ý, “Theo tao, chuyện tài sản phải rõ ràng minh bạch.  Mầy là chuyên viên tài chính, chắc mầy rành hơn tao. Người ta bảo nhất hậu hôn, nhì điền thổ mà. Căn nhà của mầy ở cư xá Đô Thành giá bèo cũng cả chục tỷ, đâu có nhỏ. Bọn mình già rồi, sống nay chết mai, nếu không tính đâu cho ra đó, rủi chết bất ngờ sẽ để lại chuyện rắc rối cho con cháu. Mầy cứ viết di chúc theo ý mầy. Tao không bàn vào chi tiết cụ thể nhưng chỉ lưu ý mầy rằng nếu muốn giữ căn nhà lâu dài để làm nơi thờ cúng thì nhà phải có người làm chủ, nghĩa là người đó có đủ tư cách pháp lý, được quyền sử dụng, quyền quyết định theo đúng luật thừa kế và luật nhà đất. Nếu muốn bán để chia cho tụi nhỏ thì phải nói rõ bán và chia như thế nào cho công bằng để tránh tranh chấp. Còn chuyện thờ cúng, ăn thua người ta có lòng thành hay không chứ cúng quảy ở đâu chẳng được”. 

   Không biết bạn tôi có thực sự nghe lời khuyên của tôi hay không. Nhưng trước chuyến đi Mỹ mấy hôm anh thông báo đã làm di chúc xong rồi. Lần ấy anh qua Mỹ để thăm cháu ngoại mới sinh, vì đó là đứa cháu ngoại đầu tiên. Cũng như những chuyến đi trước, hai anh em chúng tôi uống cà phê sáng với nhau ở quán AQ quen thuộc ngay cổng cư xá Đô Thành. 

   Khi chia tay, anh bảo, “Bọn mình già rồi, nay ngồi đây với nhau chưa chắc mai có còn gặp không. Nếu không có việc gì bất trắc, hai tháng sau tao về”.  

Từ đó, lần chia tay nào anh cũng nói như thế, cứ như trối trăn. Lúc đầu tôi còn cự anh vì nói chuyện xui xẻo nhưng anh cứ đi rồi lại về, năm nầy qua năm khác vẫn khỏe mạnh nên sau nầy tôi không để ý nữa. 

   Lần ấy, anh trao cho tôi một phong thư dán kín và dặn nửa đùa nửa thực, “ Nếu tao chết bỏ xác bên ấy mầy mới mở phong thư nầy nhe. Nếu tao còn về mầy giao nó lại cho tao…”. Anh bảo tôi, “ Mầy cũng lo làm chúc thư đi thì vừa”. Tôi chỉ cười, “Mầy khỏi lo cho tao. Vợ tao trẻ hơn tao mười lăm tuổi, tao chết trước là cái chắc. Cù lần như tao nên có vợ muộn có khi lại hay. Đào hoa như mầy…cũng khổ ”. Anh sờ râu cằm lởm chởm, cười tủm tỉm. 

.Khi Thái về, tôi trả lại anh chiếc phong bì chứa di chúc. 

   Lần kế tiếp anh lại giao chúc thư cho tôi trước khi qua thăm con cả ở Úc, tôi nói đùa, “Tao giữ chúc thư cho mầy, rủi ở nhà tao chết trước thì làm sao?”. Ảnh nói tỉnh bơ, “ Đừng lo xa, tao còn giữ một bản nữa. Mầy chết thì tao tự lo…”. Tôi bồi thêm, “ Giá như tao chết trước rồi vài ngày sau mầy cũng đứt bóng, ai lo?”. Anh nhún vai, “ Thì thua. Bó tay. Nhưng đâu mà xui xẻo dữ vậy. Đến nước đó thì cứ phó cho ông trời”. Tôi chọc anh, “Hay là mầy cưới một bà sồn sồn để lo cho mầy. Tao thấy mầy còn…ngon mà…”. Anh lắc đầu, “ Tao ớn chuyện đó lắm rồi…”. 

Dần dà chuyện trao đi trao lại bản chúc thư của anh giống như một trò chơi, tạo cớ cho hai chúng tôi tán gẫu. Cái phong bì trở nên nhàu nát, tôi phải bỏ vào một túi nhựa cho khỏi hỏng mới hy vọng đến khi bạn tôi chết còn sử dụng được. Có lần tôi bảo bạn rằng tờ chúc thư giống như một giấy báo tử không đề ngày chết. Ngày nào đó người viết di chúc qua đời, phong bì sẽ được mở và chúc thư mới có hiệu lực. Ai đó sẽ mở chứ không phải người lập chúc thư mở. Tờ giấy mang những ước nguyện cuối cùng của người chết để lại cho người còn sống có liên quan được pháp luật bảo hộ nhưng thường phát sinh nhiều rắc rối. Tiền bạc, quyền lực do người chết để lại nhiều khi trở thành nguyên nhân của những bi kịch diễn ra ngay khi chưa đóng nắp quan tài, cỏ chưa phủ xanh nấm mồ người chết. Không thiếu trường hợp cha mẹ chết, con cái  bắt đầu tranh giành tài sản ngay trong đám tang. Vua băng hà, các ông hoàng tranh giành ngôi báu, chém giết nhau máu đổ đầu rơi chung quanh linh cữu nhà vua… 

 LẦN cuối cùng bạn tôi đi Mỹ. Như thường lệ, tờ di chúc lại được anh trao cho tôi. Gần hai tháng sau, một đêm tôi nhận được điện thoại của con anh từ Mỹ báo tin anh mới qua đời vì đột quỵ. Sáng sớm hôm sau, tôi vội chạy lại nhà anh. Tâm cũng đã nhận được tin buồn nên đã bày sẵn bàn thờ nơi phòng khách. Tôi thắp hương viếng anh. Nhìn tấm ảnh khổ lớn của bạn, tôi thấy lòng mình trống rỗng. Có lẽ, tôi đã chờ đợi điều đó từ khi được anh giao tờ di chúc. 

Trước khi đến viếng anh, tôi đã mở phong thư để đọc qua tờ di chúc. Tôi cẩn thận photocopy mấy bản, giữ bản chính ở nhà và mang theo một bản sao để trao Tâm. Tôi dự định khi nào các con trai của anh về tôi sẽ công khai bản chính. 

Tâm chăm chú đọc bản di chúc rồi trả lại cho tôi. Tôi lên tiếng trước: “Cháu thấy thế nào?”. Cậu ta lau nước mắt, nói: “ Dạ. Cháu biết từ lâu rồi. Mẹ cháu trước khi mất có bảo cháu là con của bố Thái…Cháu sẽ thờ cúng ông bà và bố, còn căn nhà nầy thì cháu không dám nhận vì nó thuộc về các anh chị ấy…”. Tôi hỏi thêm: “Khi còn sống, bố Thái có nói cháu là con của ông không?”. “Dạ không…Nhưng cháu biết bố rất thương cháu…”. 

Tôi biết Thái và mẹ của Tâm yêu nhau từ khi chúng tôi còn học trung học ở Qui Nhơn nhưng tôi không hiểu vì sao họ không lấy nhau được vì thời gian đó tôi công tác ở vùng giải phóng. Rồi mỗi người có gia đình riêng. Chồng của cô ấy đã tử trận trong cuộc di tản. Thái có nói cho tôi biết chuyện họ gặp lại nhau mấy năm sau khi chiến tranh kết thúc nhưng giấu nhẹm chuyện họ có con với nhau. Tình cũ không rủ cũng tới – cũng là chuyện thường tình. Nhưng tôi rất bất ngờ khi thấy anh xác nhận trong di chúc rằng Tâm là con của anh và muốn dành ngôi nhà cho Tâm để làm nơi thờ phụng. 

Ba tháng sau, hai con trai anh mang hủ tro cốt của anh về, gửi ở một chùa đâu dưới Gò Vấp. Theo yêu cầu của Tâm tôi không công bố bản di chúc, coi như nó không hề có. Còn bản chính thứ hai, các con anh ở nước ngoài có tìm thấy không, tôi chẳng quan tâm. Có điều tôi không thấy họ đả động gì đến trường hợp của Tâm, chẳng hiểu họ thực sự không biết Tâm là anh em cùng cha khác mẹ của họ hay cố tình làm lơ. Tâm cũng giữ im lặng. 

Tâm giao nhà lại cho người con trai cả của Thái. Khi dọn nhà, Tâm xin được mang theo lư hương và tấm ảnh thờ của anh. Tôi dặn Tâm khi nào giỗ bố nhớ báo tôi. 

Chắc đã có thỏa thuận trước, các con của Thái bán vội căn nhà, trích một phần trả chi phí cho chùa rồi chia đều. Rồi họ lặng lẽ ra đi. 

NAM THI
(7-2015)
  
 
Bài này đã được đăng trong Văn và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

28 Responses to DI CHÚC CỦA MỘT MỐI TÌNH

  1. TVD nói:

    Đọc câu chuyện, hơi bất nhẫn về sự vô tâm của các con anh Thái. Họ không thể “lặng lẽ ra đi” mà không thắc mắc gì về việc Tâm- người dưng- xin mang theo “lư hương và tấm ảnh thờ” của cha mình? Nếu không biết đó là anh em…thì phủi tay “ra đi” như vậy là bất nghĩa. Dù sao Tâm cũng đã giữ nhà và chăm sóc cha mình để họ được an tâm sống ở nước ngoài… Nhưng tôi nghĩ đây chỉ là chuyện râu ria..chứ không phải ý chính của tác giả.
    Từ câu chuyện tôi thấy có hai ý : 1-“ Tao tôn trọng lựa chọn của mầy”. “ Khi nào cần tao giúp, cứ bảo. Mầy có bề gì, tao sẽ chăm sóc ba má mầy…” cái tình bạn tuyệt vời, kết quả của nền giáo dục một thời: đã tạo ra những con người chí tình.. Khác chính kiến mà vẫn đùm bọc, che chở nhau.họ chỉ “ không ưa người xấu, loại cơ hội, lưu manh bất kể đội lốt gì.”mà thôi.
    Tình nghĩ đó ngày nay khó mà mơ thấy. Tôi nghĩ tình&nghĩa mới là động lực của người viết. Anh phải nói lên những cảm nhận ăn sâu vào trai tim mình.
    2- “một người có học, trưởng thành ở Sài Gòn và thông thạo tiếng Anh như anh lại không thích nghi được với xã hội phương Tây”
    Biết ngôn ngữ chỉ là điều kiện cần chứ không phải đủ để hội nhập. Càng lớn tuổi, càng khó khăn. “ở bên đó ai cũng cô đơn” và bên cạnh còn có tâm lý sợ hãi “là những ốc vít phế thải vô dụng không thể tái chế”. đó là lý do trở về, như lá về cội.
    Vài hàng chia sẻ. chúc nhà văn Nam Thi sung sức, viết nhiều

    • Tám Xóm Chùa nói:

      Sáng nay tôi được Nobita báo là có comment nầy của anh Trương Văn Dân. Gần một tháng sau khi truyện được posted, còn có người quan tâm, đó là điều hạnh phúc cho người viết vì điều đó cho thấy truyện còn “sống”.

      Xin cảm ơn nhà văn TVD về sự quan tâm và cả hai điều “rút ra’ của anh từ truyện. Nhận xét của anh giống Hoàng Văn Luận”ở diểm (2). Riêng tình nghĩa giữa những người bạn khác chính kiến (điểm 1) quả có thực và khá phổ biến ở Miền Nam trước 1975, họ tuy khác chính kiến nhưng có chung một nền tảng văn hóa do nên giáo dục mang lại: ” quân tử hòa nhi bất đồng” ( người quân tử tuy bất đồng quan diểm nhưng hòa” với nhau), khác với “tiểu nhân đồng nhi bất hòa”.

  2. NỊ nói:

    Anh Nam Thi ui ! Nẫu muốn đi ngủ hết NỊ mới lò zò zô đây ! Hic …
    Một câu chuyện viết khá ” hiền hòa ” …hihi …mặc dù có những chi tiết gây sóng gió phong ba cấp …hổng đo được !
    Hỏi anh Nam Thi nè :
    – NỊ nghe người ta nói …lén lén kiểu ngoài luồng đó là nó giống mình 100% luôn ( chắc là cũng đúc kết kinh nghiệm từ xưa ) , sao nhân vật Tâm ” lạ hoắc ” để chẳng có ai nghi ngờ gì về lai lịch của mình cà ? Hihi …
    _ Anh Nam Thi thường khoan dung , độ lượng có khi NỊ nghĩ là ” ủng hộ ” phe mày râu cái chuyện ” đi đêm nữa đó . Minh chứng hả ? Thì đó viết về ông Thái với giọng văn ” tình cảm ” hết biết luôn !
    _ Trao chúc thư cho bạn thân của mình , đặt hết ” niềm tin yêu hy vọng , kìa nòng pháo vẫn vươn lên trời cao ” . Hihi …Chi tiết này lạ , sáng tạo , từ nhỏ đến giờ NỊ chưa nghe ai viết di chúc chứa điều bí mật mà đưa người dưng giữ ! Hic..
    – Những nhân vật chính trong truyện không thể vào danh sách nhóm cà phê vỉa hè của Tám Xóm Chùa được vì …giấu bí mật quá kỹ mà cà phê vỉa hè này toàn là ông…chín , , ( lên một bậc ) , chuyên khai thác chuyện nhà người ta lẫn chuyện nhà …mình ! Hihi …
    NỊ tính ý kiến nữa mà dòm lại thấy thiền sư Nho Thiên phát biểu rùi nên NỊ …tạm nghỉ !
    Thái độ của con ” chính thống ” và con ” ngoài luồng ” cũng rất thực tế . Cái xấu và cái tốt hiện diện bất kể là ai , hoàn cảnh nào …..
    NỊ ngừng . Anh Nam Thi ngủ chưa ? Chúc anh Nam Thi ngủ ngon , nhớ đừng tập thể dục sáng sớm nữa nhe . Bảo trọng …bảo trọng …Tin từ loa phát thanh trung ương Bạn bè xứ nẫu nên NỊ nhắc nhở . Thiếu vắng một người để ” cãi cọ ” là buồn …lắm thay ! Hihi

    • Nam Thi nói:

      ÚI chui cha! Nị trầm ngâm ở đâu mà giờ nầy mới…ló ra thế. Sao nay Nị đặt nhiều câu hỏi thế? Một số trả lời được, số khác nếu phai trả lời thì nhất địn phải xao, một số nữa…á khẩu luôn không thốt được nửa lời. Thôi thì im lặng là kim cương vậy.

      Viết truyện thực ra là nói láo hay nói “chữ” là hư cấu. Chuyện xạo xự đọc chơi rồi bỏ, nếu có nhớ thì nên nhớ cái hồn của truyện, Trong truyện nầy đó là… ( là gì thì Nị cứ tùy nghi điền vào).

      À, còn chuyện TXC đi tập thể dục buổi sáng, Nô hứa sẽ đưa lên thớt CFVH. Chờ xem. Đang rêm mình đây…Tối mai Nẫu hát bài chuyến tàu đêm rồi.

      Gut nai nhe.

  3. Ớt bay nói:

    Riêng em, em thích nhất tranh minh họa, Y chang, quanh ông già có hai tri một gái như trong truyện. Có khác một chút là trong truyện tờ di chúc mất tieu “coi như không có”.

    Ai thây chị Nị đâu kiu dùm em nhe.

    • NỊ nói:

      Hihi ..Chị Nị nè .. Chị NỊ đang …hấp …ốc ! Hihi …Mệt quá chừng chừng !!!!!
      Chị Nị có để danh cho ỚT mấy cái cốc …tai ! Nhận hôn ??????Hihi

  4. Mưa nói:

    Chuyện hư cấu nhưng là 1 mảng của đời thường ,( có lẻ hay vì tác giả hư cấu rất duyên ) Tình bạn, Tình Yêu và Tình người…Đẹp.

    • Nam Thi nói:

      Trước đây banbexunau có MÂY nay lại có MƯA, nghe rất nữ tính.

      Bạn nói không sai. Đúng là hư cấu nhưng chất liệu lại thật mà tôi góp nhặt đâu đó trong cuộc sống.

      Có một điều có thật là tôi từng có những người bạn thân trước đây khác chiến tuyến như Thái, nay gặp nhau vẫn mầy-tao như ngày nào. Kỳ lạ là chúng tôi chưa hề tranh cãi nhau chuyện chính trị – dường như chuyện thắng thua là của thiên hạ không liên quan gì đến tình bạn của chúng tôi. Tôi dự định còn viết về những người bạn như vậy. Không biết đó có phải là một đặc điểm của giới trẻ có học ở miền Nam trước đây không?

      Vâng chỉ vì một chữ TÌNH, Mưa ạ.

  5. Nẫu Phú yên nói:

    Tôi thích truyện này vì nó có yếu tố bí mật! Ít nhất cũng bí mật với TG. Tôi thích tình bạn của hai NV! Nó thủy chung tin cậy nhau! Tôi thích cái phong bì nhàu nát chứa đựng một quyết định làm vỡ òa tính trớ trêu của tình người! Tôi thích nhân vật Tâm hiền lành, cam chịu, hiếu thuận và biết ra đi câm lặng khiến truyện càng đẹp về sau! Tôi cũng thích kiểu sống sòng phẳng phớt đời của hai quí tử VK. Và tôi thích nhiều chi tiết khác hàm chứa trong truyện ngắn này của Văn Lão Tiền bối NT!
    Nhưng tôi sẽ thích hơn nếu:
    Nhân vật “tôi” cũng đã biết bí mật và dự đoán được nội dung của chiếc phong bì dù không nói ra!
    Hai người bạn nên thuộc về hai chiến tuyến! Họ thương yêu nhau vì từng hàm ơn nhau (Vì tính hấp dẫn của truyện)! Ông Thái không nhận Tâm vì lý do sợ “dơ” lý lịch của con! (sẽ có lý hơn vả lại đã hư cấu thì cứ thêm thắt tí chút!).
    Và cứ nhìn trong mắt thì có thể đoán ra: Hai cậu VK có biết hay không biết chân thân của NV Tâm! Cũng nên để họ thể hiện một chút Việt tính cội nguồn cho ngọt truyện!
    Và tôi mong Nhà Văn NT đừng kình tôi vì những lời còm vô duyên của kẻ hậu sinh có chút nhiệt thành này!
    Chúc ĐSP viết khỏe!

    • Nam Thi nói:

      Tôi thực sự chờ đợi một cái còm thế nầy. Điều thú vị của người viết là sự phản hồi của người đọc trúng ngay những chỗ mình mong người đọc cảm nhận, lý giải. Đó là cái đẹp của tà áo dài con gái – vừa đố vừa giải, như là giải nhưng thật ra là đố, đố đố – giải giải theo gió bay bay tà áo em. Nói thế cho sướng miệng – mà tại sao lại không sướng nhĩ?

      Thật ra, khi viết tới chỗ nhân vật “tôi” xúi Thái “kiếm một bà sồn sồn”, tôi đã muốn bật mí nhưng cố giấu bài đến phút chót – đó chỉ là thủ thuật. Nhiều người bạn văn từng nhận xét tôi viết “hiền” quá, họ còn xúi lấy trung bình cộng giữa Nam Thi và Tám Xóm Chùa ( [NT + TXC] : 2 ) truyện sẽ hấp dẫn hơn. Tôi đang cố viết tốt hơn nhưng nhất thiết không để lão TXC quậy lung tung hư bột hư đường.

      Và cuối cùng tôi thích từ “kình” rất Nẫu, cũng như “ngầy” thay la, “thàng” thay hiền, “quở” thanh rủa, vân vân. Mai tui về quãi mược sức nghe nẫu nói tiếng nẫu nhen.

      Cảm ơn Nẫu PY.

  6. NGỘ nói:

    Đọc hơn nửa truyện của nị NT. Ngộ chắc mẩm ngôi nhà ấy chắc chắn sẽ là ngôi nhà tổ cho cả hai dòng. Nào ngờ đến phút chót lại không phải vậy mà là cha chung ai thèm khóc. Đứa nào thấy nhớ, muốn giỗ thì cứ tự tiện biểu diễn riêng phần mình. Xét cho cùng ông Thái, bạn ông Thi lại là người tốt phước trên cả mức bình thường. Vì hằng năm ông có tới 3 nơi để ngắm gà và nhấm các loại rượu : Whisky, vang Úc và Bầu đá TS.

    • Nam Thi nói:

      Ha ha…”sếnh sáng” thật cao kiến. May là linh hồn ông Thái không cần di chuyển bằng máy bay, nếu không tốn tiền mệt nghỉ, ăn bữa giỗ lỗ ngàn đô, thu không bù chi…
      Cũng xin nói lại nhân vật trong truyện hoàn toàn hư cấu, tui thực sự không có ông bạn nào như vậy cả, toàn đầu Ngô mình Sở ghép lại. Biết đâu sau nầy tui lấy Ngộ làm nguyên mẫu để viết một truyện dài trường thiên hơn 500 trang không chừng.

      Nói thêm: nếu ông Thái rủ Ngộ đi ăn giỗ ổng, Ngộ có đi không?

  7. Hoàng Văn Luận nói:

    Tôi đọc truyện ngắn này của NAM THI từ rất sớm. Đọc xong, một khoảng trống không bao phủ tâm hồn tôi. Tôi không nghĩ nó chỉ là một sáng tác văn học, mà nó còn là cả một mảng của cuộc sống đương đại được tác giả bê vô…tất cả nóng ran hơi thở cuộc sống. Tôi đã sống ở nước ngoài thật lâu. Tôi hiểu tại sao ông THÁI không thể sống ở MỸ dẫu vốn tiếng anh của ông đầy một bụng. Cái tường ngăn cách chúng ta hòa nhập với người bản địa, không phải là ngôn ngữ. Bởi ngôn ngữ chỉ khắc phục trong một hai năm là có thể tàm tạm. Nhưng cái bức tường đích thực chính là phong tục, tập quán và văn hóa bản địa cơ. Nhất là với những người đã có tuổi như ông THÁI. Nhưng rồi tôi hiểu thêm là ông THÁI quay về VN còn có một lý do khác. Đó là TÂM, cậu con trai của ông với người tình cũ. Với người vợ đã quá cố và đám con trong giá thú…thì đó là một tội lỗi TẦY ĐÌNH của ông THAÍ. Câu truyện đó được ông giấu kín, đến tận phút chót của cuộc đời. Trên thực tế chuyện này vẫn hay xảy ra. ( Không biết ông TÁM, ông NÔ, ông Lưu, ông Hải…có viết tiếp chuyện ni không?) Chuyện TÂM không nhận ngôi nhà thì dễ hiểu. Đó là sự tự trọng nhất định phải có của những CON NGƯỜI…viết HOA. Nhưng điều rất không ngờ đó là cái đám con trong giá thú của ông, bình thản đồng ý để TÂM xin bát hương và di ảnh của bố mình mang đi thờ cúng, rồi bán vội ngôi nhà, chia tiền cho nhau rồi lặng lẽ ra đi!!!!
    Thực sự tôi choáng. Khoảng trống ấy trong tâm hồn tôi cứ loang mãi ra…loang mãi ra…

    • Nam Thi nói:

      Khi viết truyện tôi thường cố không phê phán về mặt đạo đức đối với các nhân vật mà chỉ mô tả hành động của nhân vật dựa trên những đặc điểm tâm lý, hoàn cảnh của họ. Ông Thái, Tâm, các con ông Thái sống như thế, hành xử như thế vì bản chất, tính cách và hoàn cảnh khách quan của họ như thế.

      Anh Luận đã chú ý đến “một mảng cuộc sống đương đại được tác giả bê vô (tác phẩm)…” – đó chính là điều tôi trăn trở khi viết truyện nầy.

      Anh cũng thông cảm cho những người con của ông Thái sẵn sàng để Tâm “rước” lư hương và di ảnh của cha mình về thờ vì họ không tiện mang những thứ đó đi, hơn nữa ở nước ngoài cũng có những món ấy nếu họ lập bàn thờ cha. Còn tiền thì chẳng lẽ họ từ chối…Nếu tôi là họ chắc tôi cũng vậy không chừng.

      Cảm ơn bạn.

      • Tám Xóm Chùa nói:

        Tui có quen một ông N. Một hôm có một cụ bà dẫn theo một đứa bé trai khoảng 6 tuổi, cụ giời thiệu nó là cháu ngoại của cụ. Cụ bảo nó:
        – Chào ba đi con.
        Thằng nhỏ cúi đầu “chào ba ạ”. Ông N giựt mình như bị con kiến càng cắn, lúng túng như gà mắc tóc. Khi bình tĩnh lai, ông quan sát thằng bé từ đầu đến chân, rồi bảo nó:
        – Cháu đưa ngón chân cái ông coi. Thằng bé vâng lời, tháo dép, gác bàn chân lên ghế cho ổng xem. Ổng lại bảo nó xòe bàn tay ra cho ổng xem. Sau đó ổng lại bảo nó lè lưỡi ra cho ổng nghía.
        Sau khi khám kỹ ổng hỏi cụ già:
        – Má nó tên gì?
        – Hồi nhỏ dưới quê gọi nó là Út Sót, lớn lên đi học đổi là Thúy. Cụ già đáp.
        – Phải quê dì ở Chắc Cà Đao không?
        – Đúng rồi. Lâu quá cậu không xuống dưới mà cũng còn nhớ…Cụ già vui vẻ nói.
        Lúc ấy thằng bé xen vào:
        – Ba ơi, sao ba không làm vệ sinh cái máy lạnh đi, nó kêu rè rè kìa…
        Ông N. xoa đầu thằng bé:
        – Giỏi. Đúng là hổ phụ sinh hổ tử. Khỏi cần thử ADN, chắc chắn nó là con tui. Nhìn ngón chân cái, ngón tay cài, và cái lưỡi là biết ngay…gen trội mà. Má dzìa bảo với Út cho con xin lỗi, hôm nào con thu xếp xuống thăm mẹ con bã nhe.
        Ông N nhớ lại hơn sáu năm trước ông trúng thầu lắp máy lạnh cho một trụ sở nhà nước dưới Chắc Cà Đao…Không dè…

  8. nói:

    ” Tình cũ không rủ cũng tới – cũng là chuyện thường tình. Nhưng tôi rất bất ngờ khi thấy anh xác nhận trong di chúc rằng Tâm là con của anh và muốn dành ngôi nhà cho Tâm để làm nơi thờ phụng. ”
    Sự lo xa của ông Thái quả không thừa. Thế nhưng cuối cùng rồi ước mơ được ngồi mà ngắm gà khỏa thân, rít khói nhang thay khói thuốc jet trong căn nhà mình đã tan biến. Tác giả nên rút kinh nghịm về vụ việc cho mình mà chửn bị một chỗ ngồi trong chùa hay miễu cho vĩnh hằng vĩnh cửu ấm no hơn nghen ! Ka..ka.

    • Nam Thi nói:

      Dạ thưa anh No, anh khỏi cần nhắc. Vì tớ chỉ có hai con vịt giời nên tớ chuẩn bị từ lâu, “đôn” một đúa cháu lên làm”đít tôn” nhưng nó ung thư chết hai năm rồi. Phương án A coi như phá sản. Nhưng còn phương án B, thiên cơ bất khả lậu…

  9. TRẦN GIA nói:

    ” Chắc đã có thỏa thuận trước, các con của Thái bán vội căn nhà, trích một phần trả chi phí cho chùa rồi chia đều. Rồi họ lặng lẽ ra đi. ”
    Người bên Mỹ, kẻ bên Úc, làm gì mà phải bán nhà mới có tiền để trang trải Ma Chay cho cha mình vậy. Họ thất nghiệp cả à ! Tác giả có nhớ lộn không ?

    • Nam Thi nói:

      Đâu phải ai bên Mỹ bên Úc đều dư giả. Ngoài ra, có câu tục ngữ Mỹ đại khái không có 1 dollar thì không có 1 triệu đô. Ngôi nhà trị giá hàng chục tỷ, tức hơn 1/2 triệu đô Mỹ, chia ba đầu con, mỗi người cũng được vài trăm K, đâu có nhỏ.

      Nhưng theo tôi vấn đề không phải là tiền nhiều hay ít. Cũng không có lý do để trách những người con ông Thái vì họ có quyền thừa kế chính đáng. Đó không phải là chủ ý của người viết.

      Cảm ơn bạn đã đọc.

  10. Nhật Nam nói:

    Cuối cùng rồi dòng con bên trời Tây vẫn nghèo hơn dòng con bên trời Ta phải không các bạn ạ ! Truyện hi hữu so với thời này “nhưng” lại có thật qua bài viết của anh NT !

    • Nam Thi nói:

      Cũng chưa biết ai giàu ai nghèo về tiền bạc nhưng tình nghĩa thì phe ta giàu hơn, có lẽ Nhật Nam định nói thế? Có những chuyện còn “hi hữu” hơn, có dịp tôi sẽ kể cho bạn nghe chơi nhe.

      Người tốt bao giờ cũng có nhưng thường họ ít “nổi tiếng” hơn người xấu như bọn tội phạm được lên báo dài dài đó. Tôi có thiên hướng tìm “người tốt-việc tốt” để viết 🙂

  11. LyLy nói:

    Hiếm thấy một tấm lòng không biết tham như cậu Tâm đây vậy.

    • Nam Thi nói:

      Tôi nghĩ Tâm cũng “đấu tranh tư tưởng” và lựa chọn như thế thôi. Của cải thì ai cũng ham nhưng có khi phải từ chối phải không bạn?

  12. ”Chỉ lư hương tấm ảnh thờ’Với Tâm có thế cũng đủ Cái Tình Biết Cha cũng nghĩ đến mình!Tấm Lòng thể hiện chứng minh ”Chúc Thư”-Ngôi Nhà muốn Tâm phụng thờ Di ngôn của Người điều đó viết ra…Tâm đã biết trước tất cả!Nên dù sự thể xảy ra thế nào..Im lặng chấp nhận”Không sao!”Đã quen phận thiệt đâu nào so đo Tấm Lòng Cha Cho đã rõ! Đã biết Tâm dám nào mơ điều gì!Bình yên sẵn sàng ra đi…Giải pháp êm đẹp có gì phiền đâu?Di chúc biết để tối hậu…Mọi việc sau xét Tâm nào nghĩ sâu…”Nhẹ nhàng thanh thản xiết bao! Với Tâm là thế ai sao mặc tình!?”

    • Nam Thi nói:

      Nếu ở trong hoàn cảnh của Tâm, aitrinhngoctran chắc cũng hành động như vậy?
      Cảm ơn về lời bình “không giống ai” của bạn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s