ĐÓM LỬA ĐÊM BA MƯƠI (*)

TRUYỆN NGẮN
       NAM THI

 

đóm lửa 30 1. CHIỀU ba mươi Tết. Vợ con về thăm bên ngoại. Ông Mùi ngồi một mình trong căn nhà lợp lá dừa nước dựng tạm trên bờ đê bao sông Sài Gòn. Nước triều đang lên mang theo những dề lục bình trôi ngược lên phía thượng nguồn. Bỏ rượu đã lâu nhưng lúc nầy ông thấy thèm. Giá như nhà có rượu nhất định ông sẽ xé rào uống vài chung. Lúc trước mỗi chiều ông thường lai rai xị đế “giải nghể” nhưng từ khi có vợ ông đoạn tuyệt với rượu. Bởi bà vợ trẻ cứ rủ rỉ mãi: “Tía lớn tuổi rồi, con còn nhỏ, uống rượu cho lắm rồi chết sớm ai nuôi con…”.. Người ta bảo nhịn rượu mua trâu, còn ông nhịn rượu để dành tiền mua sữa cho con.

           Bảy mươi tuổi ông mới lấy được vợ. Ai cũng biết đứa bé không phải con của ông, coi như ông nuôi con tu hú. Lại có người đía thêm rằng ông lãi to vì một lúc dắt được cả trâu mẹ lẫn trâu nghé. Thiên hạ miệng ăn mắm ăn muối muốn bàn tán thế nào cũng được, ông nghe chỉ cười bỏ ngoài tai. Cho dầu biết đứa bé không phải là giọt máu của mình ông vẫn thương nó quá chừng chừng. Vắng nó mới một tuần ông đã trông đứng trông ngồi. Đêm không nghe tiếng nó khóc, ông thức suốt, hết đốt thuốc lại nhen lửa nấu nước pha trà. Ông lấy cái gối con của nó đưa lên mũi ngửi mùi mồ hôi chua chua, nồng nồng…cho đỡ nhớ. Nếu sau nầy vì lẽ nào đó mẹ con nó không còn ở với ông nữa, chắc ông sẽ nhớ nó không chịu nổi. Nhiều lần ông bảo vợ “ em còn quá trẻ, em có quyền tự do lựa chọn, ngày nào em không còn muốn ở đây nữa thì cứ việc ra đi.”. Hôm đưa mẹ con về ngoại, ông cũng nói,“nếu muốn ở luôn dưới đó thì nhắn anh biết chừng nha”. Nói là nói vậy nhưng trong thâm tâm ông sợ điều đó xảy đến. Nhiều khi ông mong được chết sớm để vợ có đi bước nữa ông khỏi phải buồn phiền mà vợ ông cũng không mang tiếng bỏ chồng.

Tên cúng cơm của ông là Nguyễn Văn Mùi, tuổi Mùi, Tết nầy đúng 72 tuổi. Từ khi có vợ trẻ ông bị người ta đổi tên Mùi thành cụ Dê, bởi dê hay mùi cũng một thứ. Có người nói ngược thành Dê cụ. Ông không phản đối hay phàn nàn với cái tên ấy. Lúc đầu cũng thấy sượng sượng, sau quen dần.

       Vợ bồng con về thăm ông bà ngoại dưới Đồng Tháp từ hôm đưa ông Táo về trời. Ông không đi cùng vợ con vì mới nhận chân bảo vệ cho trang trại của một ông lớn nghỉ hưu. Nói là trang trại nhưng thực ra chỉ có hàng rào B40 bọc hai mẫu đất ruộng trên bờ sông Sài Gòn, mới xây xong căn nhà gạch, đào mấy cái ao rồi bỏ dở vì đất đai xuống giá người chủ không muốn đầu tư thêm.

       Trôi dạt về đất Củ Chi gần mười năm, ông Mùi chuyên nghề chài lưới trên sông Sài Gòn, kiếm đủ ăn ngày hai bữa. Chiếc xuồng ba lá gắn máy đuôi tôm Kohler vừa là phương tiện kiếm sống vừa làm chỗ ở. Ông là người duy nhất ở khúc sông nầy có hộ khẩu nổi theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Ông chỉ có một giấy ra trại lận lưng. Hơn hai mươi năm trước ông từng một tay anh chị, cầm đầu một nhóm lâm tặc, bị bắt sau một cuộc đụng độ đổ máu với Kiểm lâm trên Gia Lai Kontum, bị kết án mười lăm năm tù với nhiều tội danh nghiêm trọng.

Sau khi ra tù, ông về quê ở Phú Yên một thời gian, thấy sống không được, bỏ xứ vào Nam. Một người bạn kết nghĩa trong tù quê đất Củ Chi nầy rủ ông về nhà chơi. Biết ông tứ cố vô thân, anh ta giữ ông ở lại, mua sắm xuồng và ngư cụ, hướng dẫn ông làm nghề chài lưới trên sông Sài Gòn để kiếm sống qua ngày. Vốn là dân vạn chài ở biển, nên ông học nghề rất nhanh. Thời gian đầu ông ở nhà bạn trong ấp, sau thấy bất tiện, ông lấy cớ sợ xuồng bị đánh cắp để ở luôn trên xuồng. Chính quyền địa phương thấy ông già cả nên không khó dễ gì.

.Một mình một xuồng ông sống vô hại như đám bèo lục bình trôi nổi. Đêm đêm nằm nghe sóng vỗ mạn xuồng, ông quên hết chuyện đời, thấy như mình tan vào con nước, hòa vào bóng đêm. Cảm giác bình yên ấy khác với tâm trạng mà ông trải qua trong những đêm dài ở trại cải tạo đèo heo hút gió.

Từ khi có vợ có con, cuộc sống của ông thay đổi hoàn toàn, tuy vất vả hơn nhưng ông lại thấy như sống lại. Để kiếm đủ tiền nuôi ba miệng ăn, ngoài chài lưới, ông phải lặn lội hái thêm rau biền mọc hai bên bờ sông để bán cho các nhà hàng đặc sản. Điều ông mong ước lớn nhất của ông là đem được vợ con lên bờ ở cho an toàn, ngặt nỗi ông không có miếng đất cắm dùi. Khi đứa bé đã biết bò, sơ ý để nó rơi tõm xuống nước là rồi đời.

Thời may, ông chủ trang trại kêu ông làm bảo vệ. Ngoài một triệu rưởi tiền lương hàng tháng, ông chủ còn bỏ tiền che cho cái chòi mấy chục mét vuông sát mé sông ngay trước hàng rào trang trại. Cứ như là mơ, tự dưng có được mái nhà để vợ con chui vào chui ra. Ông vẫn tiếp tục thả lưới cắm câu, ba bốn giờ sáng chạy xuồng chở mớ cá tươi lên bán ở chợ Búng.

        Ông chủ trang trại thật có mắt dùng người. Từ khi có ông trông nom, trang trại không mất một cục gạch, chớ trước đây bọn hà bá lộng hành, chúng cắt cả hàng rào B40, dỡ luôn mái tôn nhà kho vác xuống xuồng như của không chủ. Thật ra ông chẳng tốn công sức gì, bọn lục lâm thảo khấu đã tự động “đi chỗ khác chơi” vì nể mặt đàn anh giang hồ. Chúng còn kháo nhau ông là võ sư của một môn phái nổi tiếng ở miền Trung. Không ai kiểm chứng được điều đó nhưng xem bề ngoài ông vẫn còn mạnh khỏe, nhanh lẹ. Bọn hà bá thêu dệt thêm ánh mắt của ông có “cô hồn”.

Nhờ vậy cả khu vực hết nạn trộm cắp, giựt dọc cả dưới sông lẫn trên bộ. Năm rồi chính quyền địa phương còn biểu dương ông là người cải tạo tốt trong hội nghị tổng kết Phong trào Quần chúng Bảo vệ An ninh-Trật tư. Báo chí ngành CA còn đưa cả hình ông lên báo. Anh chàng phóng viên báo CA bám riết theo ông để moi tư liệu viết một phóng sự đăng mấy kỳ báo. Ông từ chối mãi không được vì nể lời ông ấp trưởng: “ Chuyện đời anh đáng để tụi nhỏ học tập. Theo tôi, anh nên kể cho nhà báo viết bài”.

 Thực ra, anh chàng phóng viên không chỉ quan tâm về mặt giữ gìn an ninh trật tự ở địa phương mà chăm bẳm tìm hiểu chuyện ông “nhặt” được cô vợ trẻ kia. Với tựa đề “Lão giang hồ 72 tuổi “nhặt” được cô vợ 24 tuổi” chắc chắn ăn khách, câu view hết sẩy. Vợ kém chồng tới bốn con giáp, mới nghe qua đã thấy ly kỳ hấp dẫn rồi.

Ông kể cho tay phóng viên đầu đuôi chuyện “nhặt” được vợ – phải nói là “vớt” được vợ mới đúng vì chuyện ấy xảy ra dưới sông. Sau khi bài báo đó phát hành không lâu, có hai người đến tìm ông. Đầu tiên là một đàn em thân tín ngày xưa của ông, nay cũng đã ngoài năm mươi, làm ăn khá giả nhờ trồng cà phê ở Dak Lak, tình cờ đọc báo biết tin ông. Huynh đệ lâu ngày gặp nhau chuyện trò tâm sự suốt đêm. Khi ra về ông ta trao cho Út mười triệu đồng “mua sữa cho cháu” và hứa sau Tết sẽ quay trở lại. Ông ta muốn mua đất cất tặng cho vợ chồng ông một căn nhà nhỏ bởi ngày xưa ông Mùi đã cho ông ta tiền để sửa nhà cho cha mẹ. Nếu được vậy, căn nhà đó cũng có thể gọi là “nhà đền ơn đáp nghĩa”. Ông không từ chối, bởi mẹ con Út đang cần một căn nhà mà ông không thể tạo lập. Ông hy vọng người bạn cũ giữ lời hứa nhưng ông không cho Út biết chuyện nầy vì thấy chưa có gì chắc chắn.

Người đàn ông thứ hai khoảng ngoài ba mươi, mới tìm đến gặp ông sau khi mẹ con Út về bên ngoại. Anh ta tự nhận là cha của đứa bé và muốn nhận con. Ông bảo anh ta rằng nếu sự thật anh ta là cha đứa bé thì phải gặp Út, vì cô ta mới là người quyết định. Ông chỉ lưu ý anh ta rằng anh ta không được gây rắc rối, phiền hà cho cô ấy và phải nhớ ông là chồng và cha hợp pháp của mẹ con cô ấy. Ông đối xử với anh ta hòa nhã vì ông nghĩ nếu anh ta thực sự là cha của đứa bé thì không có lý do gì để ngăn cản cha con họ nhận nhau. Anh ta tìm gặp con là điều tốt. Nếu Út chấp nhận trở lại với anh ta, ông cũng không cản.

2. CHUYỆN ông “vớt” được vợ xảy ra hai năm trước. Như mọi ngày, khoảng bốn giờ sáng hôm đó, ông chạy xuồng mang cá lên chợ bán. Bữa đó ông đi trễ hơn mọi ngày vì cái máy Kohler cổ lỗ trở chứng, loay hoay cả mấy chục phút nó mới chịu khởi động. Nếu không có sự cố kỹ thuật đó ông đi chợ sớm hơn thì chuyện vớt được vợ sẽ không xảy ra. Gọi đó là định mệnh hay duyên nợ cũng được.

Khi xuồng sắp chui qua gầm cầu Phú Cường bắc ngang qua sông Sài Gòn nối Củ Chi với thị xã Thủ Dầu Một, ông thấy một người nhảy từ trên cầu xuống. Tức thì ông quẹo xuồng lại gần nạn nhân. Nhờ ánh đèn đường ông nhận ra đó là một đứa con gái đang ngoi ngóp, ông liền với tay tóm lấy tóc cô ả rồi tấp xuồng vào bờ. Nạn nhân được cứu kịp thời nên hầu như sức khỏe bình thường. Về sau ông biết thêm cô nàng biết bơi khá vì vốn dân vùng sông nước, khi nhảy xuống sông không bị chìm nhờ phản xạ chòi đạp.

Ông bỏ chuyến chợ, bồng cô ta lên xuồng quay trở về Hòa Phú cách đó gần hai cây số, nhen bếp lửa sưởi cho cô ta. Khi đã tỉnh táo, cô gái kể rằng cô gốc dân Đồng Tháp, lên Sài Gòn làm tiếp viên cho một quán cà phê được một năm. Cô kết một anh chàng. Khi biết cô cấn thai, anh chàng họ Sở quất ngựa gió biến mất. Với cái thai trong bụng đã hơn bốn tháng, mất chỗ làm, tiền bạc không còn, không trả được tiền thuê phòng trọ, lại không dám vác bụng bầu về quê nên cô tìm cái chết. Tên của cô ta là Huỳnh Thị Út.

Tuy Út nhảy từ trên cầu xuống nước nhưng cái thai may mắn không hề hấn gì. Bụng bầu của Út ngày càng bự, rồi đến ngày sinh. Ông Mùi nuôi đẻ ở nhà thương huyện. Ra viện mẹ con lại về xuồng. Khi chưa ở chòi lá, ban ngày ông treo võng nylon, che bạt kiểu “dã chiến”cho mẹ con Út nằm dưới bóng cây xương máu trên bờ đê bao cho đến khi có nhà lá do chủ trang trại cất cho. Ngày về nhà mới nhiều bà con trong ấp đến thăm, kẻ cho cái giường cũ, người cho cái thau nhựa,…Bởi từ lâu họ đã xem ông là người chòm xóm.     

     Ngày đứa bé giáp năm, Út nói với ông:

        –   Tía, Út nói cái nầy tía nghe nha.

        –   Có gì nói đi.

       –  Tía làm cha con bé nha. Út nói thẳng, chắc cô đã suy nghĩ kỹ, sắp xếp lớp lan trước rồi. Ông im lặng.

     Út nói tiếp:

           Con bé phải có cha để mai nầy khỏi tủi thân. Được không tía?

Đề nghị của Út thật bất ngờ vì lâu nay ông vẫn xem cô ta như con cháu. Thời gian đầu ông nghĩ cho cô ta chỉ tá túc một thời gian rồi sớm muộn gì cũng sẽ ra đi, có thể là sau khi cô sinh nở ít lâu. Rồi ông lại sống một mình như trước đây. Nhưng  lần lữa không thấy Út nói gì đến chuyện ra đi. Ông cũng lờ luôn vì biết cô ta thực sự không có nơi nào khác. Đã mấy lần cô ta gửi con cho ông giữ để về Đồng Tháp thăm gia đình nhưng cũng không đề cập đến ý định đưa con về quê sống với cha mẹ. Chắc là cô ta còn kẹt sao đó.

Ông không thể giữ chân Út nhưng cũng không muốn cô ra đi. Có Út ông không còn thấy lẻ loi, cô quạnh. Vả lại, Út cũng giỏi dang, không chỉ giúp việc bếp núc, chợ búa. Cô lại quen nghề sông nước nên có thể phụ với ông giăng lưới, thả câu. Hôm nào ông mệt thì ở nhà giữ con bé, cô có thể một mình chèo xuồng làm thay mọi việc.

Thực lòng, ông cũng mến Út, có một chút gì đó hơn là sự thương hại như những ngày đầu. Cô đã mang đến cái mà ông chưa từng có, chưa từng cảm nhận trong cuộc đời dài dằng dặc đầy sóng gió. Đó là mái ấm gia đình. Ông ghiền được ẵm bồng, đùa chơi với đứa con của Út. Ngay cả tiếng “tía” cô vẫn gọi, rất đỗi bình thường nhưng ông nghe sao trìu mến, ấm áp lạ thường. Giản đơn vì chưa từng có ai gọi ông như thế.

Nhiều lần nhìn lén Út thổi cơm góc bếp hay tắm giặt dưới bến sông, ông phải cố tình kiếm chuyện gì đó làm để dập tắt đóm lửa trong lòng tưởng chừng đã tắt ngóm từ lâu. Những khi cùng đi lưới cá, đồ bộ Út mặc thường ướt sũng, dán vào da thịt. Ngồi chèo phía sau, lòng ông xao xuyến trước thân thể đang độ sung mãn của gái một con.

Ông luôn cố dập tắt đóm lửa ấy nhưng nó vẫn âm ỉ cháy trong ông.  Nay nghe cô đề nghị ông làm cha đứa bé, tức làm chồng của cô, tuy biết chỉ trên danh nghĩa nhưng nhất thời ông chấn động, bàng hoàng. Đóm lửa lại có cơ hội lập lòe nhen nhóm khiến ông không thể từ chối. Ông tự thuyết phuc mình rằng làm ơn cho trót, cũng chẳng tốn công sức gì. Ông gật đầu. Thấy vậy, Út mừng rỡ nói tiếp:

        –  Ba má muốn Út mời tía về Đồng Tháp ra mắt bà con, luôn tiện ra xã đăng ký kết hôn, rồi mới làm giấy khai sinh cho con bé được. Tía đừng ngại, dưới đó có nhiều con lấy chồng Đài Loan còn lớn tuổi hơn tía, lại đâu được khỏe mạnh như tía.

      Ông lại tự biện minh rằng đó chỉ là cho Út mượn tên thế thôi. Chỉ  cần vác mặt về dưới đó đóng xong vở kịch cưới xin là xong. Nhưng nghe nói ba của Út thua ông đến hơn một con giáp. Xưng hô thế nào đây? Thôi kệ, tới đâu hay tới đó. Chuyện nhỏ. Giúp được con bé mới là chuyện đáng làm

          Cũng được.

Nghe ông nói vậy, Út mừng rỡ sà tới ôm choàng ông. Ông ngồi yên, bỗng nhận ra nước mắt của cô thấm ngực áo ông.

Buông ông ra, cô vội chạy vào trong ấp, lát sau mang về mấy lon bia Sài Gòn, một bọc cháo lòng và dĩa lòng heo để ăn mừng. Khi cụng ly với ông, Út đùa:

         –  Nay là đám cưới của mình, trăm phần trăm nha, ông xã.

     Ông mắng:

         –  Con quỷ, làm như thiệt không bằng…

      –  Thiệt chớ bộ. Nói trước nhe, bà xã ghen dữ lắm đó nha. Từ nay ông xã không được đi chợ, mấy mẹ bán cá dưới đó ghê lắm…

Chút men rượu làm đôi mắt cô lúng liếng. Ông thoáng nghĩ thầm cô ta khéo nhập vai như từng diễn với khách khi làm tiếp viên quán bia, quán cà phê đó thôi…

Đêm đó khi con bé no sữa ngủ say, Út vạch mùng chui lên giường nằm cạnh ông. Ông nằm im như đang ngủ, Út kề miệng vào tai ông thủ thỉ:

         –  Ông xã,…Nay mình đã là vợ chồng rồi, em ngủ chung với mình nhe.

Cô quàng tay ôm cổ ông, nghiêng người gác chân lên người ông. Ông vẫn nằm im, không tỏ ra hưởng ứng mà cũng không phản đối. Bàn tay của Út dần dần đánh thức những sợi thần kinh của ông đã bỏ quên hàng chục năm nay. Từ sâu thẳm dưới lòng sông dậy lên những con sóng ngầm lăn tăn rồi trở nên cuồn cuộn theo làn môi rối rít và những ngón tay cuốn quít của người đàn bà trẻ. Ông như con cá nhỏ bị cuốn theo cơn lũ, như chiếc lá con quay tít theo cơn lốc…

3.  CHIỀU cuối năm im ắng. Trên sông vắng tàu xuồng xuôi ngược. Gió từ sông thổi lên lành lạnh. Trời tối nhanh. Ông Mùi nằm toòng teng trên chiếc võng nylon lơ đễnh nhìn về cuối sông, thấp thoáng ánh đèn trên cầu Phú Cường mới xây, nơi ông đã vớt được Út gần hai năm trước.

Nghe có tiếng xe máy chạy từ trong ấp ra bờ sông, ông xô võng chạy ra, vừa lúc chiếc xe ôm chở mẹ con Út sà tới.

        –   Tối rồi, sao tía không bật đèn? Út rối rít đưa con cho ông bồng rồi chạy vào nhà bật đèn.

        –  Ở một mình, có làm gì đâu mà bật đèn. Sao mẹ con không ở dưới ăn Tết?

        –  Bỏ tía trên nầy một mình sao được. Cô loay hoay mang mấy giỏ lác vào bên trong.

Ông hôn con bé, nó cười ngặt nghẹo vì bị râu của ông làm nhột. Út lại gần chụm môi hôn con. Luôn tiện cô hun má ông cái chụt.

Cơm nước xong, ông kể chuyện gã đàn ông tự nhận là cha đứa bé, rồi nói:

         –  Chuyện đó tùy Út quyết định. Tôi sao cũng được…

Út im lặng suy nghĩ một lúc mới nói:

         –  Sao mình nói kỳ vậy. Nay mình đã là ông xã của em, là cha của con bé, sao lại bảo tùy em quyết định được. Mẹ con em sống được là nhờ mình. Không có mình mẹ con em đâu còn ngồi đây nữa…Nếu thằng đó còn vác mặt đến đây em sẽ cho nó ăn chổi chà…

Út ngồi mé giường tủi thân ôm mặt khóc. Ông nhích lại ngồi bên cạnh. Út ngã vào ngực ông khóc nức nở như chưa từng được khóc. Bé gái cũng sà vào lòng mẹ khóc theo*

NAM THI.
(31-01-2015)

 (*) Truyện dựa theo một chuyện có thật xảy ra ở Hà Nội .
Nguồn: Tiền Phong online 15-01-2015.

Bài này đã được đăng trong Văn và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

40 Responses to ĐÓM LỬA ĐÊM BA MƯƠI (*)

  1. Lê Hải nói:

    Tuy câu văn chưa thật thanh thoát, ấn tượng, nhưng cốt chuyện tốt, đặc biệt chuyện có hậu. Bái phục sư huynh Nam Thi

  2. ngodinhhai nói:

    Cuối năm ghé thăm bạn bè, gặp chuyện này, không chúc mừng lão Mùi một tiếng coi sao phải, mà chúc lão thì lại thấy “tủi” cho mình, sao lão này “hên” quá! Kiễu này chắc qua năm…”sư phụ”, chiều chiều cũng ráng vác cần câu ra cầu Bình lợi câu cá mà dòm chừng, biết đâu cũng…”trúng số” như lão Mùi thì đỡ quá!… Nói thiệt tình tui thấy Nam Thi viết truyện nào cũng hiền khô, truyện này cũng vậy chỉ có hơi…DÊ hơn thôi! kakaka

    • Nam Thi nói:

      Ôi, chào bạn cố tri.

      Hiền khô, hiền ướt gì cũng là NT, cái cốt nó vậy khó bỏ.Thì theo thông lệ “năm dê kể chuyện dê” cho vui cửa vui nhà thế thôi.

      Khi đọc mẫu chuyện này trên TPO, tôi cũng nghĩ như bạn hay là vác cần câu ra cầu Bình Lợi câu cá chờ thời cũng nên.

      Cảm ơn bạn chiếu cố.

      Chúc năm mới…Dê hơn nha.

  3. Lưu Lãng Khách nói:

    Một câu chuyện giàu tính nhân văn , đọc thật ấm lòng trong những ngày giáp tết. Chúc mừng anh Nam Thi ạ!

    • Nam Thi nói:

      Chào bạn,

      Thì năm hết Tết đến, mình kể chuyện vui cho bạn bè giải trí mà – nhất là mấy ông bạn già có dip để bay bổng một chút nhưng coi chừng nổ như bong bóng bay đó.

      Chúc bạn một năm mùi đúng nghĩa nhe.

  4. Phan Nho Thiện nói:

    Mạch truyện cứ trôi an bình dung dị, những mảnh đời bé mọn nổi chìm nương nhau ấm áp! Hạnh phúc nhỏ nhoi nhưng đậm đà! Văn phong của Nam Thi khuynh về nhân bản! Cám ơn một trước tác ấm lòng cuối năm!

    • Nam Thi nói:

      Bập bềnh như lục binh trôi nổi. Lăn tăn như sóng vỗ mạn thuyền. Đi về đâu những áng mây chiều lang thang. Cuốn về đâu những chiếc lá vàng…phận người trước gió.

      Cũng thế thôi. Hoa nào cũng nở để mà tàn. Một năm bắt đầu để kết thúc. Thời gian luân vũ.

      Chúc Phan huynh đệ một mùa xuân như thế.

  5. TƯỜNG VY nói:

    Chuyện hay , tình người đã không những cứu vớt hai mạng sống mà còn xây dựng thêm một tổ ấm hạnh phúc gia đình , xã hội bớt đi một tiếng khóc , thêm một tiếng cười .
    Câu chuyện cuối năm đọc thật ấm lòng !

    • Nam Thi nói:

      “Cuộc đời vẫn đẹp sao. Tình yêu vẫn đẹp sao”. Tình người còn đẹp hơn nữa, phải vậy không Tường Vy?

  6. nguyễn trí nói:

    Trặm năm ba vạn sáu ngàn ngày
    chỉ thoáng qua mường tượng gió bay
    phù phiếm bóng trăng chìm đáy nước
    mơ màng cánh én liệng chân mây
    khi yêu cánh én tràn hương sắc
    lúc nhớ đêm ngày phải mượn vay
    ….
    ba vạn sáu ngàn ngày là mấy chốc

    • NỊ nói:

      Chà , nhà dzăn bữa ni làm thơ tình cũng “hảo hảo ” thiệt nhe !!!!

    • Nam Thi nói:

      “Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy
      Không vui chơi thiệt ấy ai bù”
      Cảm ơn Nguyễn Trí về những góp ý cho truyện nầy. Mỗi truyện ngắn như một ván xập xám chướng, với 13 con bài binh sao cho tối ưu/

      Bài thơ Đường của tác giả nào vậy? Nếu là Nguyễn Trí thì quả là một khám phá mới.

  7. NỊ nói:

    Hic …cuối năm mà NỊ còn bịnh …cú chót ! Thảm thiệt ! Nằm mãi giờ mới ngồi dậy đọc bài của ông anh yêu …quỷ đây ! Hihi …
    Sao NỊ thấy nhà văn Nam Thi hay nói về chuyện mấy ông cụ bảy , tám chục tuổi mà còn có vợ ” chẻ ” ghê ta !!! Hình như là ảnh muốn …dò đường , tìm hiểu phản ứng dư luận đặng có hướng đi cho ảnh dzậy ! Hihihi…Á à …cấm hờn à nhe , NỊ nghĩ sao NỊ nói dzậy , hờn là ” đoạn tuyệt ” luôn á !
    Lần này anh Nam Thi viết câu chuyện có những tình tiết và giọng văn cuốn hút , hay hơn những bài trước NỊ đã đọc , nói về truyện chứ viết “phỏng dzấn ” hài hước là anh Nam Thi …vô địch ! Hihi…
    Câu chuyện “đôi đũa lệch” thì không hiếm nhưng hiếm và quí ở tấm lòng , sự thương yêu chân tình của hai nhân vật chính này .
    Đọc xong truyện mới thấy câu anh Tám Xóm Chùa hay gối đầu giường là ” tình yêu không có tuổi ” thiệt đúng …chăm phần chăm !!!!Hihi….

  8. KIỀU OANH nói:

    Ô! Anh Nam Thi viết truyện này hay quá ! Em chợt nhớ câu hát cuả cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn :” sống trong đời sống cần có một tấm lòng “.Đúng thật.tấm lòng ở đây là chỉ sự tử tế , ông già và cả cô gái đều là người như thế nên kết thúc cuả câu chuyện rất cảm động.

    • Nam Thi nói:

      Ông già nguyên là tay anh chị. Cô gái vốn là tiếp viên. Cả hai đều là dân giang hồ. Và họ đã trả giá bằng tù tội, tự tử. Nhưng khi cái thiện trong họ sống lại cuộc đời họ được cứu rỗi – nói chính xác là họ tự cứu, tự giải thoát khỏi nghiệp chướng. Đó là nói theo Phật.

      Ho trở thành người lành nên được bình an – nói theo Ki tô giáo.

      Còn tôi thì muốn nói đến yêu thương.

  9. NHƯ NGỌC nói:

    “Đốm lửa ” lòng này sáng đúng lúc ghê !
    Câu chuyện hay , ấm áp lòng bao dung , tình người . Khó có thể kiếm được một mẫu người đàn ông như thế , vậy tại sao phải băn khoăn khi cho phép con mình gọi ông lão bằng bố nhỉ ?Hihi…
    Quyết định của cô ÚT thật sáng suốt , kiếm tiền bạc thì còn dễ , dù ít hay nhiều , chớ kiếm được một tấm lòng nhân hậu như vậy hiếm hoi lắm !!

    • Nam Thi nói:

      Vâng, kiếm một ông bố như vậy cũng khó. Vất hạt giống xuống đất, có thể sẽ mọc lên một cay con nhưng thương yêu và chăm bón cho cây lớn lên, đâm chồi nẩy lộc, đơm hoa kết trái thật không dễ. Chính vì vậy, công ơn cha mẹ bao gồm cả sinh thành và dưỡng dục.

      Vì viết truyện nầy cho Tết của trang nhà nên tôi chọn câu chuyện “có hậu” để ACE đọc cho vui đó mà.

      Cảm ơn bạn thấu hiểu.

  10. NGUYỄN HÙNG nói:

    Truyện của anh Nam Thi viết lần này tui thích nhất đó . Giọng văn không có vẻ ” báo cáo ” nữa mà đã thay đổi nhiều làm câu chuyện tình có vẻ …ướt át hơn từ những khuấy động nội tâm của ông lão . Hay lắm đó anh Nam Thi !
    Ở đời không thiếu gì những chuyện tình , chuyện vợ chồng làm mọi người ngạc nhiên nhưng với họ ” CUỘC ĐỜI VẪN ĐẸP SAO , TÌNH YÊU VẪN ĐẸP SAO ” mà !!! Hihi

    • Nam Thi nói:

      Cảm ơn Nguyễn Hùng. Tôi cũng đang cố gắng thay đổi cách viết chút ít, nhất là thoát khỏi thói quen viết “báo cáo” như bạn nhận xét. Có lẽ, do viết về người già hợp với tôi hơn. Tậu 😦

      Tình yêu không có tuổi bạn nhỉ!

  11. THANH THẢO nói:

    Một truyện ngắn thể hiện tình người , lòng biết ơn với những chi tiết cảm động. Cô gái trẻ là người trọng nhân nghĩa , ở với ông cụ là cách đền đáp tốt đẹp nhất !
    Truyện có nội dung hay , viết lôi cuốn lắm anh Nam Thi ơi !

    • Nam Thi nói:

      Tôi vẫn quan niệm tình yêu trai gái là một phần của mối quan hệ nhân-nghĩa của con người. Tình dục cũng quan trọng, nhưng thuộc về bản năng loài động vật trong đó có con người. Tình dục cần nhưng chưa đủ.

      Tôi đang cố gằng xem mình có thể viết tốt hơn không. Cảm ơn bạn.

  12. Nguyễn Thị Mây nói:

    Woo! Đúng là cuối năm được đọc một câu chuyện có tình có nghĩa thật là thích. Cô Út trong truyện ngắn thật đáng trân quý. Em cám ơn nhà văn Nam Thi nhiều nha. Qua truyện ngắn nầy , em học được một cách viết nữa đó . Chúc nhà văn sang năm mới thành công mới và hạnh phúc.

    • Nam Thi nói:

      Trời đất, cô có viết lộn không đấy – ai học ai vậy?

      Tôi đọc phóng sự về cụ già nầy trên báo Tiền Phong, định viết tiểu phẩm cho Cà phê Vỉa hè để bà con tám chơi, được bạn bè góp ý tôi mới chuyển qua viết truyện ngắn. Dẫu cố gắng thế nào tôi cũng không thay đổi được cách viết mà bạn bè chê là “hiền”. Biết làm sao hơn vì cái cốt của mình nó vậy.

      Trong phóng sự nhà báo chỉ khai thác khía cạnh khác thường để khơi gợi sự tò mò của người đọc.

      Tôi cũng đã đọc “Vợ nhặt” của Kim Lân, bối cảnh là nạn đói năm 1945, tuy nhiên hai câu chuyện rất khác nhau.

      Tôi chỉ viết để tiêu khiển thôi, cô Mây à.

  13. LYLY nói:

    Hôm đưa mẹ con về ngoại, ông cũng nói,“nếu muốn ở luôn dưới đó thì nhắn anh biết chừng nha”. Nói là nói vậy nhưng trong thâm tâm ông sợ điều đó xảy đến.
    Đúng vậy đó anh NT. Nói cho oai cho có vẻ quân tử chứ ai đâu đời nào mà muốn thả hổ về rừng cho kẻ khác bắt bao giờ. Nhất con hổ ấy là hổ non hổ lành. Hi hi.
    Truyện đọc thật thương cảm cho hoàn cảnh tre già măng non quá!

  14. NGỘ nói:

    Chuyện lày thi thoảng Ngộ thấy báo đăng, nhưng cái đáng nói trong truyện của ôn NT là chuyện ơn đền nghĩa đáp của cô bé ấy với Tía ngang hông và chuyện khinh bỉ thằng bò mắc gió, mắc dịch chưa chi đã quất ngựa đuổi gió, êm xuôi dồi lại quay về tiếc mắc tiếc rẻ. Hai con người ấy cô ta thảy lên bàn cân và đã chọn lược 1 trong 2 như thế thì quả là khá hiếm. Kể ra tiếng gọi lương tâm của đôi đủa lệch đấy thật đáng kính phục. Riêng Ngộ lây ế ẩm lâu năm cũn muốn làm phúc kiểu ló mà có bao giờ lược đâu. Khửa..khửa

    • Nam Thi nói:

      Tuy là tác giả nhưng tôi băn khoăn không biết nên xử lý thế nào trong trường hợp tay “mắc dịch” đó hối hận, quay lại nhận con với tấm lòng một người cha. Cô Út quyết xử lý bằng chổi chà nhưng chắc mọi chuyện sẽ không đơn giản như quét một cọng rác. Nhưng đó là một truyện khác, ít ra là cái “hậu” của truyện nầy.

      Thế mới là đời.

  15. HẢI YẾN nói:

    Sự chênh lệch quá xa về tuổi tác (hơn nhau khoảng 50 tuổi )là điều kỳ …quặc bởi trong cuộc sống hôn nhân không chỉ cần tình cảm mà còn cần chuyện khác nưã.Nhưng thực tế cũng có nhiều cô gái trẻ lấy chồng đáng tuổi ông nội hay mgoại cuả mình chỉ vì tiền.Riêng câu chuyện này nổi bật lòng nhân ái và sự thương yêu chân thành từ sự mang ơn nghiã .Chỉ mong con chim lạc loài khi đã đủ lông đủ cánh đừng bay đi mất dạng.
    Truyện có nhiều chi tiết hấp dẫn viết lôi cuốn.

    • Nam Thi nói:

      Dạm đúng vậy đó Hải Yến. Chuyện gì xảy ra trong tương lai, ai biết được. Ngay cả những cắp xứng đôi vừa lứa cũng lắm nhiêu khê, bất trắc. Đờiiiiiiiii là thế mà!

  16. NOBITA nói:

    Truyện thiệt hay ! Hi hữu nhưng lại có thật. Tò vò mà nuôi tu hú như này ai dám nói tiếng “Hỗng ham” giơ tay lên nghen các chú, các bác ” my frien” có tên sau đây..
    Ưu tiên hàng đầu : Tám Xóm Chùa, vì danh xưng.( chúa râu xòm )
    Ưu tiên hai : Lê Hải, vì nghề ngỗng. ( gần gũi “Cụ” )
    Ưu tiên ba : Phan Nho Thiện, do đàn hay hót dẽo ( dễ kéo “fan” )
    ƯU tiên tư : Lưu Lãng Khách, tướng đạo mạo phong lưu ( dễ phải lòng )
    Còn những ai nói tiếng No nữa xin cho biết để xíp hạng. Bác HTC với HVL vì chưa gia nhập hội “Mắt Lác” nên Nô tui chưa dám mời ! Kha..kha

    • Nam Thi nói:

      Hôm qua đọc trên Yahoo có ông nhạc sỹ 69 tuổi lấy bà vợ 20 ngoài một chút, có đứa con trai 2 tuổi. Có hình chụp ông ta bồng thằng con kháu khỉnh. Năm ngoái báo đăng ở Nghệ An có ông hơn 90 tuổi lấy bà vợ U 50, cũng có thằng con trai kháu khỉnh. Ông cụ nầy “nhặt vợ” cũng tương tự như ông Mùi trong truyện, lúc đầu cũng ra tay cứu vớt một phụ nữ cơ nhỡ, sau thành vợ chồng( xem lại bài Cà phê Vỉa hè)

      Hiếm nhưng không phải ít. Có lẽ do quá xem nặng khía cạnh sinh lý trong quan hệ vợ chồng, thực ra có khi người ta ở hay lấy nhau vì ơn nghĩa, duyên, nợ…

      Tui có tham khảo ý kiến của lão Tám khi viết cái recom nầy đó Nô.

    • dã quỳ nói:

      Cho tôi có ý kiến, được không anh Nô?
      Nếu tôi là cô Út tôi cũng sẽ làm như cô ấy. Chưa nói đến khía cạnh tình yêu hay tình dục, tôi thấy có bổn phận săn sóc cụ Mùi đến khi cụ qua đời…Một duyên, hai nợ, ba tình – hai yếu tố đầu đã quả đủ đế chung sống.

  17. THY NGA nói:

    Câu chuyện có nội dung rất hay , cảm động vì tình người xuyên suốt trong truyện. Cuộc hôn nhân cuối đời cuả ông cụ cũng đã cho thấy rằng “trong cuộc sống biết cho đi thì sẽ có lúc nhận lại ”
    Một bài viết có ý nghiã
    .

  18. Nguyễn Thị Mây nói:

    Mây nhìn thấy bài của nhà văn Nam Thi rồi. Thích quá! Nhưng lỡ hẹn với em trai đi tảo mộ nên trưa sẽ đọc nha. hihi…chúc anh và bà xã luôn được vạn sự như ý nhé. Trân trọng!

    • Nam Thi nói:

      Chỉ cần được nữ văn sĩ Nguyễn Thị Mây liếc qua cái tựa đề và để lại vài dòng là…sướng rồi.
      Tiếc là xa xối quá, chớ không tôi sẽ mách Tám Xóm Chùa xách cuộc theo hụ hợ – không quên giắt theo đôi đũa.
      Cảm ơn cô Mây.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s