MƯA ĐÊM

d1

Cường lầm lũi bước. Mưa xối xả. Những giọt nước thổi vào mặt hắn ran rát. Nước mưa chan hòa lên đầu cổ, mình mẩy, áo quần hắn. Hắn ướt nhẹp và cảm thấy thích thú. Thật đã!  Mười năm nay hắn mới có được cái cảm giác như thế này – cảm giác của một con người tự do trong mưa gió. 

Đêm đã khá khuya. Phố vắng, đêm tàn…Về đâu, về đâu?(*). Những con đường bập bềnh sóng vỗ, chỉ còn ta xào xạc bước chân khuya…

Hắn rảo bước về hướng Gò Vấp, nơi người anh cùng cha khác mẹ của hắn ở trong một con hẻm nhỏ.
Mười năm qua, vật đổi sao dời ! Nhưng Cường vẫn nhận ra con hẻm nhỏ hun hút sâu. Có lẽ, con hẻm cũng không mấy thay đổi, như cuộc đời những cư dân của nó. Quẹo trái một ngã tư, cột điện thứ hai. Đây rồi! Căn nhà nhỏ kế cột đèn, có bề ngang ba thước và chiều dài sáu thước với gác gỗ. Bất giác Cường ngước nhìn lên trên, nơi hắn đã nhiều lần qua đêm hơn mười năm trước. Hàng lan can gỗ trầy trụa, loang lỗ dưới ánh đèn vàng như nói lên cuộc sống đạm bạc của gia đình anh hắn. Dù sao, thì đây cũng là gia đình người thân duy nhất của hắn ở thành phố nầy. Ra khỏi nhà tù, hắn như muốn chia sẻ niềm vui cùng người anh, dù anh em trước kia cũng không thật sự tâm đắc.

Có tiếng động trong nhà. Rồi tiếng người nói, có vẻ gắt gỏng :

         – Ông đừng nói tui không biết. Tui nghe hết rồi. Lúc nầy ông bày đặt hư hỏng, mê con nầy con nọ. Tui nói thiệt, mấy cái con bia ôm đó nó moi tiền ông chứ không tiền coi nó thèm không cho biết.
           – Đừng có mà nói xàm. Bày đặt nghe lời người nầy người nọ nói bậy bạ. – Anh của hắn chống trả yếu ớt.

           – Bậy gì ! Không thì tiền bạc đi đâu hả ? Tui mà thấy ông lẹo tẹo với con nào, tui chém cho biết tay.

“Ồ! ”. Hắn chợt thấy buồn chán. Buồn cho anh hắn đã sa vào những đam mê tầm thường nhưng khó tránh khỏi của cuộc sống. Buồn cho chị dâu hắn đã bị cơn lốc đời cuốn trôi hết cả những hiền dịu ngày xưa.
Cường lắc mạnh đầu. Những giọt nước mưa vung vãi tung tóe như nỗi lòng tan vỡ của hắn. Một cơn gió thoảng qua, Cường thấy lạnh- cái lạnh từ trong lòng lạnh ra.  Niềm vui hội ngộ tưởng như sắp có bỗng chốc xa vời. Cuộc sống sao luôn phức tạp với những bất ngờ không mong đợi. Cường quay ngược ra khỏi con hẻm. Tiếng bước chân buồn buồn vang lên đều đều, nhè nhẹ. Phố vắng, đêm tàn…Về đâu, về đâu…?
Ngày hôm sau, Cường tìm qua quận 9 để thăm mẹ của Bồng- thằng em kết nghĩa trong tù. Trong mười năm tù tội, Cường đã qua nhiều trại giam. Hắn cũng đã gặp rất nhiều bạn tù gồm đủ hạng người- giang hồ, nông dân, sinh viên, công nhân… Có nhiều người sa chân lỡ bước vào đường xấu, nhưng cũng có người chỉ vì một phút nông nổi, như hắn, hay đơn giản hơn, chỉ vì số phận không may mắn phải đành chấp nhận sự nghiệt ngã của cuộc đời. Tuy gặp nhiều người, nhưng Cường chỉ kết nghĩa anh em với một người duy nhất, chính là Bồng. Hắn đã hứa nếu được tự do trước thì hắn sẽ tới thăm mẹ của Bồng.

Quận 9, một quận mới của thành phố được tách ra từ Thủ Đức cũ. Những năm trước, nơi đây vẫn còn là thôn quê với ruộng lúa và sông rạch, dừa nước khắp mọi nơi. Cảnh quan lúc này đã thay đổi nhiều. Hàng quán, nhà cửa mọc lên dọc theo những con đường mới mở đã tạo cho vùng đất có bộ mặt và luồng sinh khí mới.
Ngồi trên xe buýt chạy dọc theo đường Nguyễn Duy Trinh, Cường nhìn những bảng hiệu bên đường. “À !  Còn quận 2…”  Lời của Bồng, Cường vẫn nhớ rõ :” Đầu đường Nguyễn Duy Trinh, xe buýt chạy lên 5 cây số, tới trạm…thì xuống”.
Sau khi hỏi thăm tới người thứ ba thì Cường cũng tới được nhà bà Tám Chỉ, mẹ của Bồng. Một căn nhà lá ven con rạch với bóng dừa bao quanh mát rợi. Tiếng chó sủa, rồi một người con gái bước ra. Cường nhìn sững, “Giống thằng Bồng như đúc, Bồng đẹp trai nên cô nầy cũng xinh “. Đối diện Cường là ánh mắt có vẻ như ngỡ ngàng của cô gái không quá trẻ.

      – Chào cô! Có phải là nhà của Dì Tám, mẹ của Bồng không à? – Cường lên tiếng, phá tan sự im lặng.

       – Chào anh! Có phải…anh là…anh Cường không ?

Đến lượt hắn ngỡ ngàng vì ngạc nhiên:

        – Sao cô biết vậy ?

      –  Mời anh vô nhà đã. –  Cô gái không trả lời ngay câu hỏi của Cường mà miệng lại mỉm cười như muốn gợi tò mò thêm cho hắn.

       –  Má ơi! Đây là anh Cường lại thăm má đó .

      – Trời đất ơi! Cường về rồi đó hả con. Thiệt là tạ ơn trời Phật mà !

Người đàn bà, khoảng hơn sáu mươi, bước tới nắm tay Cường, như một người mẹ mừng vui đón con trở về. Cường xúc động, nhưng không khỏi sững sờ :

       – Sao Dì lại biết con vậy ?

       – Con ngồi nghỉ đi đã. Thu, lấy nước anh uống con. – Bà kêu con gái.

Rồi bà Tám bắt đầu kể :

      – Tháng rồi, Dì nhận được thư của thằng Bồng. Thiệt mừng ghê luôn! Dễ gần cả năm rồi có thấy tin gì nó đâu. Lúc trước, còn ở trại cũ thì Dì có đi thăm. Nhưng lần đó lên thăm thì người ta nói nó đã chuyển trại rồi, nói Dì về chờ thư. Thư cũng chẳng thấy, mà Dì lên đó hỏi thì người ta nói không rõ ràng gì hết. Bởi vậy nhận được thư, biết nó ở trại đó là mẹ con Dì đi thăm nó liền.Lên gặp, nó mới kể chuyện con giúp đỡ nó trong đó. Thằng Bồng nó nói con là người cứu sống nó, đã vậy còn hướng dẫn cho nó hiểu để còn đường về làm lại cuộc đời. Nó cũng nói là kết nghĩa anh em với con nữa. Thiệt là mẹ con Dì cám ơn con hết sức !

        – Có gì đâu Dì! Con với Bồng là anh em mà. Tụi con chung cảnh ngộ nên phải thương nhau thôi.

         – Bồng nó có nói, anh Cường về sẽ lại thăm má. Nên khi thấy anh tới thì em biết liền là vậy đó, vì có ai mà kiếm mẹ con em đâu. – Cô gái tên Thu, chị của Bồng tiếp lời mẹ.

Trưa hôm đó, bà Tám Chỉ bắt Cường ở lại ăn cơm trưa nói chuyện. Cường thấy mẹ con bà Tám thật tình quý mến hắn dù chỉ mới lần đầu gặp mặt nên cũng cảm động. Hắn như tìm thấy lại được tình cảm gia đình từ lâu đã mất.

         – Con với Bồng làm như có số gặp nhau hay sao đó. Hiếm có ai mà ở tù lại có hai lần chung trại, chung phòng như tụi con lắm.

Cường kể tới đó thì bỗng dưng ngừng lại. Đôi mắt hắn như nhìn đâu đâu, khúc phim ngày cũ đang lướt qua trong đầu hắn với bao thương đau…

* * *

“Trời cũng đã gần tối. Phòng vừa ăn cơm chiều xong. Gần bốn chục con người trong căn phòng 50m2 chia thành từng nhóm nhỏ ngồi nói chuyện. Thỉnh thoảng, tiếng rít thuốc lào vang lên giữa dòng âm thanh rì rào, đều đều quen thuộc.
Bóng người đi tới, rồi tiếng mở cửa lách cách. Một người bước vào rồi tiếng cửa đóng lại. Qua ánh đèn vàng vừa thắp sáng, một thanh niên trẻ, chỉ khoảng mười bảy mười tám còn đang bỡ ngỡ thì đã có tiếng nói :
          – Lại trình diện anh Hai đi mầy !

Bồng, tên người thanh niên vội bước tới góc phải của căn phòng. Dù mới vô tù lần đầu nhưng nó cũng hiểu luật lệ nơi chốn đặc biệt nầy, qua lời những thằng bạn khác kể trước đây. Bồng bước tới ngay trước mặt một người ở trần, với hình xâm con cá sấu há miệng dài suốt trên tay phải mà hắn biết ngay là “Đại bàng” của phòng. Còn đang xớ rớ thì Bồng đã lãnh ngay một cái tát chúi nhủi, mắt nổ đom đóm.

          – Quỳ xuống !

Khi Bồng đã quỳ xuống, một cú đánh nữa vào vai làm nó gập người xuống oằn oại.

          – Tội gì? Tó lúc nào? – Anh Hai lên tiếng.

          – Dạ! Giựt giản. Mới bị lúc chiều.

          –  Sao mầy lại vô đây? Đâu rồi, đưa đây.

        – Dạ vì đang có chiến dịch mà em lại chơi trúng ngay con “rít” Nhựt, nhưng lúc bị rượt em xềnh cho thằng bạn rồi.

Một cú tát vào mặt làm nó như bật ngửa ra, máu rỉ một bên khóe miệng.

         –  Xử nó đi !

Cả phòng lặng im – muốn hay không- thì mọi người cũng phải xem khúc phim sắp diễn ra, không phải lần đầu. Mấy tên đàn em quậy một ca nước xà-bông và bắt Bồng uống. Chỉ vài phút sau, Bồng đã nôn thốc nôn tháo ra những gì trong bao tử nó.

         – Sao?

         – Dạ! Không thấy gì hết anh Hai.

         – Cho nó uống thêm nữa đi.

Lúc này, Bồng trông đã như một xác chết. Mặt xanh nhợt, tay chân run rẩy, ngồi không muốn nổi. Tên đàn em cầm ca nước xà-bông kê ngay miệng Bồng, nhưng nó đã mím miệng lại thật chặt.

         – Cho nó đi tàu lặn! –  Tên anh Hai quát lên.

Hai tên đàn em ép Bồng trồng cây chuối, chống hai tay xuống đất, hai chân lên trời dựa vào vách, ngay chỗ tắm rửa. Rồi, một tên bịt mũi, một tên đổ nước xà phòng vào miệng Bồng. Vì ngộp thở nên Bồng phải há miệng thở và uống nước xà-bông vào miệng, hai tay chống xuống đất nên cũng không thể chống cự, cựa quậy gì được.
Thật ra, đây chỉ là một cách hành hạ, tra tấn. Cái cảnh tượng nầy đã diễn ra nhiều lần nơi đây và những ai trông thấy lần đầu không khỏi khiếp sợ. Một số ít thì bất nhẫn giữa hành vi của con người đối xử với con người, nhưng cũng đành im lặng.  Trong phòng, lúc nào cũng có một băng “Đại bàng”, gồm năm sáu tên làm chúa trùm, và chúng tự đặt ra những luật lệ riêng của chúng. Ví dụ như luật cấm tập thể dục, chỉ bọn chúng được tập thôi, như vậy, ngoài chúng ra thì không ai có đủ thể lực để chống lại chúng. Hoặc là vào những ngày được thăm nuôi, thì sau khi nhận “giỏ tắc “ và mang vào phòng rồi, thì chúng sẽ xét lại và lấy những gì chúng thích-dĩ nhiên là những thứ ngon, bổ và chỉ chừa lại những thứ tầm thường cho người tù vừa được gia đình thăm nuôi. Tóm lại, chúng là “vua” trong phòng tù và chúng làm những gì chúng muốn. Gặp người nào dám phản đối, chúng sẽ chơi đòn hội đồng. Ngay cả gặp tay võ nghệ chúng không chống cự lại nổi thì ban đêm chúng sẽ đốt “hỏa tốc” nhỏ vô mắt, khi người đó ngủ.
Bồng không chịu nổi nữa. Nó ngã vật xuống, ói liên tụ, mắt trắng dã.

         – Không có thì đập cho nó một trận. Đù..mà. nó làm mắc công tao quá!

Cả phòng im thin thít. Nhưng bỗng có tiếng nói cất lên :

         – Vừa phải thôi mấy ông!  Đã không có thì tha nó đi .

Mọi khuôn mặt đổ dồn về phía người vừa lên tiếng. Không ai khác. Chính là Cường Mỏ-lếch, một bạn tù mới vào phòng chỉ một tuần. Tuy là người mới chuyển vô, nhưng Cường mỏ-lếch lại được mọi người trong phòng vị nể, ngay cả băng Đại bàng cũng vậy. Chúng vị nể Cường không phải vì Cường mạnh hơn chúng, nhưng là vì cái tội của Cường nặng hơn chúng nhiều. Trong phòng, hầu hết là tội phạm hình sự mà đa số là bộp nhơ, chỉa đổng, quái xế, nhập nha, quậy súp…  Ngay cả tên Đại bàng, anh Hai cũng chỉ mới là tội hành hung gây thương tích nên khi biết tội danh của Cường ai cũng phải nể mặt : Tội Giết Người.
Dù không ai biết rõ trường hợp của Cường như thế nào, nhưng trong thế giới tù, luật giang hồ hiểu ngầm với nhau như vậy.  Tuy là luật giang hồ nhưng cũng có cái lý của nó: đã giết người thì còn sợ ai nữa! Đừng có mà chọc vào! Với lại, trong giang hồ, những kẻ như vậy phải được tôn lên một bậc, không phải ai cũng có gan làm chuyện đó.

Nhưng bữa nay, Cường đã phạm vào một luật bất thành văn khác: “ tôi không đụng anh, anh cũng đừng đụng tôi “. Đại bàng bị ê mặt vì có người dám lên tiếng với hắn. Hắn gầm lên :

         – Đù..mà. Mầy là gì mà dám lên tiếng hả ?

Cường không nói, nhưng hắn ném một cái nhìn khinh bỉ vào mặt tên Đại bàng bỉ ổi. “Thứ này, tao chẳng coi vào đâu !”, tên Đại bàng đọc được cái thông điệp đó trong ánh mắt của Cường. Hắn đã không còn kiềm chế được cơn giận dữ trước kẻ dám thách thức hắn. Hắn lao vào đánh Cường với ý định cho Cường một bài học.  Cường, một thanh niên lớn con, cao gần mét bảy, nặng hơn sáu chục ký lô, chống trả kịch liệt. Cường tuy không có võ nghệ, nhưng là dân lao động. Mười sáu tuổi đã học nghề thợ máy, tay chân hàng ngày làm nhiều công việc nặng nên rất mạnh mẽ rắn chắc. Cường đã cho tên Anh Hai một quả đấm giữa mặt khiến hắn bật ngửa, nhưng những tên đàn em khác đã nhảy vào. Cường vẫn chống trả, nhưng “mãnh hổ nan địch quần hồ “. Một mình chống cự bốn tên, Cường đuối lần.  Đúng lúc đó, một tên đàn em của Đại bàng bỗng hự một tiếng rồi ngã nhào xuống- Bồng- chính là Bồng, đạp bồi thêm nó một phát vào bụng. Rồi những tiếng hét đồng loạt nổi lên: ba bốn người nữa nhảy vào vòng chiến, đánh lại băng Đại bàng. Sự uất hận lâu nay đã nhân dịp này bùng phát và nhiều nạn nhân của chúng đã đồng loạt vùng lên tấn công chúng. Bốn tên bị đòn hội chợ nhừ tử và trận chiến kết thúc bằng sự có mặt của quản giáo trại: Tất cả những người tham gia đều phải đi biệt giam!
Sau đó, khi trở lại phòng tập thể thì băng Đại bàng không còn đó nữa, có lẽ đã chuyển phòng, Cường sau đó chuyển qua khám lớn,..
Những tù nhân, ngoài một số ít được thả về vì thiếu chứng cứ buộc tội, còn thì chung một số phận: chờ ngày ra tòa lãnh án. Cường cũng vậy, nhưng số phận dường như đã không quá khắc nghiệt và đã cho hắn cơ hội để làm lại cuộc đời.  Nạn nhân của hắn cuối cùng đã qua cơn nguy kịch và hắn nhận bản án 8 năm tù với sự bãi nại của gia đình nạn nhân cộng thêm nhiều tình tiết giảm nhẹ. Đứng trước vành móng ngựa, Cường đã khóc. Khóc thật tình, khóc vì hối hận, khóc vì mừng cho nạn nhân của hắn, và khóc vì hình ảnh còm cõi của mẹ già đang gục vào đôi vai gầy guộc của con gái bên dưới. “

* * *

            – Thiệt Dì không biết nói sao, chắc là ông bà đỡ cho thằng Bồng nó gặp con. Lần đầu nó vô rồi gặp con đó, nó bị xử một năm, nhưng nó chỉ ở chín tháng rồi được về.  Mà thiệt khổ hết sức, Dì nói nó không nghe ! Ra tù rồi thì được đâu cũng một năm lo làm ăn. Sau đó lại gặp bọn cũ rủ rê, lại đi chơi, quậy phá làng xóm. Cuối cùng rủ nhau làm chuyện bậy bạ để phải trả giá như vậy đó!

Tiếng nói của Dì Tám kéo Cường trở về thực tại.

          – Thiệt má em khổ vì nó quá chừng! Nó đã không lo làm ăn gì hết, mà cứ về nhà moi móc bả. Mà má có làm gì ra tiền. Ruộng đất lúc trước của ba để lại bán lần lần, mà cứ mỗi lần nó nghe là nó đòi tiền. Riết rồi má em sợ luôn, còn được mấy công không dám bán nữa. Vậy mà mới bữa trước thăm nó, thấy nó đổi khác lắm, như có phép màu thay đổi nó vậy. Nó nói nhờ anh mà nó mới được vậy, thiệt là em và má không biết làm sao để tạ ơn anh nữa.  – Thu tiếp lời mẹ khi thấy bà đã dừng lại vì xúc động.

          – Được cô và Dì coi tui như gia đình là vui rồi. Thật ra, tui cũng không biết vì sao tui lại thấy thương thằng Bồng như em mình vậy. Nên khi gặp lại nó lần sau ở trại…tui cố gắng hướng dẫn nó tránh bị sa đà vào con đường xấu. Vì nhiều người ở tù ra thì lại càng tệ hơn nữa.

          – Là vì sao vậy anh? – Thu thắc mắc.

        – Là vì, khi vào đó thì sẽ gặp những bạn tù khác. Mà đa số là thứ trời ơi đất hỡi không à. Rồi chúng lại cấu kết với nhau, dạy “nghề” cho nhau, rồi hẹn nhau ra tù là “làm ăn” chung. Bởi vậy, có nhiều người vừa ra tù là đã có phe đảng để quậy là vậy đó.

        – À , thì ra là vậy! –  Bà Tám và Thu giờ mới hiểu ra.

      – Thật là đã sẩy chân một lần vào tù rồi thì khó lắm, nếu mình không cứng rắn, thì khó mà rút ra được cái vũng lầy tiếp theo. Con định về quê thăm mộ mẹ rồi sẽ lên đây tìm việc làm. Con có nghề sửa xe hơi và Honda, chắc cũng sống được.

Thu thầm khen cho chàng thanh niên vừa được tự do. Cường thật có bản lĩnh, bao nhiêu năm tù tội vậy mà vẫn giữ được ý chí làm lại cuộc đời. Phải chi chồng mình được như vậy!  Thu chợt thở dài, buồn cho thân phận mình.

Bà Tám và Thu cũng ngậm ngùi cho Cường khi được biết Ba của Cường mất từ lâu và Mẹ cũng đã mất cách đây hơn năm năm. Lúc nghe tin mẹ bệnh nặng, Cường đã trốn trại về thăm mẹ, nhưng chưa về tới nhà thì đã bị bắt lại và bị chồng án thêm hai năm nữa.

        – Xong rồi con lên đây rồi hãy tính nghe. Cứ coi như gia đình con vậy, thằng Bồng nhận con làm anh thì cũng là con trong nhà mà.
         – Dạ !

Thật ra Cường cũng không muốn làm phiền mẹ con Dì Tám, nhưng với tấm chân tình của hai người, hắn khó lòng từ chối được.
Ngồi trên xe về miền Đất Đỏ, Cường thấy bồi hồi không tả. Bao năm rồi mới lại về quê với một tâm trạng mông lung như thế này. Vui vì đã được trở lại cuộc đời tự do, nhưng buồn cũng thật nhiều khi mẹ hiền không còn nữa.

Bước vào căn nhà tranh cũ kỹ, Cường ôm chặt người chị gái. Hai chị em nức nở bên cạnh người anh rể và các cháu nhỏ ngơ ngác nhìn người cậu xa lạ.
Ba mẹ Cường ly thân khi ba Cường đeo đuổi một người đàn bà khác. Mẹ Cường dẫn hai con về miền quê sống cùng giòng họ. Ba Cường sau đó đưa con trai về thành phố cho học nghề. Giờ đây, trở về sau bao năm tháng thì cả cha lẫn mẹ đều không còn nữa.
Cường quỳ bên mộ mẹ, nước mắt đẫm khuôn mặt, hắn thì thầm :
        – “Mẹ ơi! Con về với Mẹ đây, tha lỗi cho con nha Mẹ! Con hứa với Mẹ từ nay con sẽ sống nên người để không phụ lòng Mẹ .”
Nén hương trong tay hắn vụt sáng lên. Cường cảm thấy lòng ấm lại, cơ hồ thấy Mẹ đang chứng giám cho lòng quyết tâm của hắn.

Mặc dù anh chị Cường muốn hắn ở lại đó, vui buồn có nhau, nhưng Cường không muốn vậy. Dù sao thì hắn cũng lớn lên từ thành phố và có nghề nghiệp. Hắn không muốn vùi thân vào cuộc đời nông dân lam lũ và không tương lai như anh chị hắn. Mộng của Cường lớn hơn nhiều và hắn quyết tâm thực hiện, dù phải bắt đầu với hai bàn tay trắng.

Trở về thành phố, hắn đến gặp mẹ con Dì Tám như đã hứa, hai người rất vui .

          – Con cứ ở lại đây với mẹ con Dì, có gì ăn nấy rồi từ từ hãy tính.
Thật ra, Cường cũng chưa biết ở đâu. Về với người anh coi bộ không xong, còn ở lại đây thì cũng ngại.  Mẹ con Dì Tám đơn chiếc, mình lại là người mới ra tù về.

          – Con đừng ngại ! Dì coi con cũng như thằng Bồng vậy. Cứ ở lại đây, mai mốt thằng Bồng về có anh có em. Có con thì Dì cũng khỏi lo thằng Bồng hư hỏng nữa.

Dì Tám cũng hiểu tâm lý Cường, nên mới nói vậy để đưa Cường vào vị thế có ích cho Dì, để hắn khỏi ngại. Cường thấy cũng không còn cách nào tốt hơn nên bằng lòng. Hắn nghĩ mình sẽ cố xin việc làm và chắc sẽ không làm phiền Dì Tám lâu.
Ngay hôm sau, Cường đi tìm việc. Với nghề thợ máy trong tay, Cường nghĩ mình sẽ nhanh chóng có được việc làm.  Nhưng hắn đã lầm ! Khi chìa ra mảnh giấy tùy thân là cái “Lệnh tha “, chỗ nào người ta cũng lắc đầu quầy quậy. Thật muốn làm người tốt cũng không dễ! Cường hiểu và không nản lòng. Đời bây giờ lắm chuyện nhiêu khê, chẳng ai muốn dây dưa vào những rắc rối có thể đến. Buổi sáng, khi Thu thức dậy chuẩn bị hàng rau quả ra chợ bán thì Cường cũng sửa soạn lên đường tìm việc đến sẩm tối mới về.
Ba tuần lễ trôi qua nhanh chóng, Cường vẫn chưa có việc.  Hắn cũng khá buồn và có lúc cũng đã chán nản. Biết vậy, Dì Tám và Thu động viên hắn rất nhiều. Thu lo cho hắn từng miếng ăn, biết hắn đã cạn tiền, mỗi ngày cô dấm dúi vào túi cho hắn ít tiền đi xe, tiêu vặt. Cường thật cảm động với mối chân tình mà Thu dành cho mình. Hắn thấy dường như lòng dâng lên một tình cảm dạt dào khi nghĩ đến Thu mà hắn chưa bao giờ có với ai. Nhưng rồi hắn lại lắc đầu…
Xế chiều hôm đó, hắn vừa từ nội thành ra và xuống xe buýt ngay xa lộ. Một chiếc “ Kia”  bị hư, dừng ngay giữa đường. Trên xe, một tài xế trẻ và một người đàn ông luống tuổi bước xuống, cố gắng đẩy chiếc xe vào trong. Chiếc xe ì ạch không muốn lăn bánh trên con đường lên dốc. Thấy vậy, Cường bước tới phụ hai người một tay. Khi chiếc xe đã vô lề, người đàn ông mời Cường ngồi uống nước dừa của một quán cóc bên đường.

          – Cám ơn chú nhen!  Không có chú giúp tụi tui cũng mệt đó.

         – Dà, phụ chút xíu có gì đâu chú .

Người đàn ông quay qua nói với anh tài xế trẻ :

         – Gì chứ vụ mất điện nầy tao cũng thua luôn!

         – Xe Kia nầy nó hay bị vậy lắm. Chú để tôi coi thử nghe. – Cường lên tiếng.

         – Chú cũng biết về xe à!  Ừ, chú coi giùm thử được không ?

Chưa tới mười phút là Cường đã tìm được mạch điện đứt và nối lại. Lúc còn ở trại, Cường cũng hay sửa loại xe nầy cho trại nên rành vụ điện nầy lắm. Xe nổ máy ngon lành!  Người đàn ông vỗ vai Cường :

        – Chú em cũng giỏi ghê há!  Về máy xe chú có biết không ?

        – Dạ biết .

        – Vậy à!  Mà chú đang làm ở đâu?

        – Dạ không. Tôi đang kiếm việc làm.

       – Hay dữ không!  Tui thì đang cần thợ cho cái garage, việc nhiều quá mà thiếu thợ, hay chú về làm với tui đi.

        – Dạ!  Nhưng mà…nói thiệt là…

        – Chú cứ nói đi!

        – Xin ông xem đi. – Cường đưa cái “Lệnh Tha “ cho người đàn ông.

      – Ồ!  Tưởng gì chứ! Không sao đâu, có lầm lỗi thì sửa đổi. Cũng xong rồi, nhìn chú tôi hiểu mà.

Chiều hôm đó, cả nhà thật vui với cái tin Cường đã được nhận làm.

       – Rồi ông trời cũng ngó mà, Dì biết rồi con cũng được may mắn à .

Sáng sớm, khi gà vừa gáy đầu, màn đêm vẫn còn trùm kín vạn vật thì Thu đã dậy nấu cơm. Cô hối thúc Cường ăn cơm sáng và còn làm cho anh một hộp để mang theo ăn trưa, khiến Cường thật cảm động.
Từ hôm đó, sáng sáng Cường đi làm đến tối mịt mới về nhà, cơm nước thì đã có Thu và Dì Tám lo giúp. Công việc của Cường cũng rất tốt đẹp. Hắn rất siêng năng, không từ nan việc nặng nhọc nào, tay nghề lại khá nên rất được lòng chú Năm, ông chủ xí nghiệp.
Đã gần một năm qua từ khi Cường ở nhà Dì Tám. Bồng có lẽ cũng sắp được về và rất vui khi biết Cường ở cùng gia đình, có việc làm tốt.

        – Dì mong thằng Bồng về, con giúp nó học nghề với.

        – Dạ!  Con nghĩ là được mà.

Cường dám nói vậy là vì Cường biết vị trí của mình bây giờ nơi chỗ làm. Chú Năm đã đặt rất nhiều tin tưởng vào hắn. Mà quả thật, ông Năm đã không lầm người, Cường thật là tận tụy với công việc. Hắn không kể giờ giấc, khi cần thì có thể làm thêm vài ba tiếng cho xong việc là chuyện thường.
Xí nghiệp của ông Năm, giờ đây đã mở thành một cửa hàng bán xe hơi thật khang trang và Cường trở thành một trợ lý đắc lực cho ông về phần kỹ thuật.
Ở trong gia đình Dì Tám lâu nay, Cường biết được tình trạng của Thu. Thu đã có chồng ba năm trước, nhưng không được may mắn. Chồng của Thu không lo làm ăn mà lại mê ăn chơi. Lúc trước, mỗi lần bà Tám bán đất, không phải chỉ có Bồng vòi tiền mẹ mà anh ta, cũng xúi Thu về hỏi tiền mẹ. Thu không đi thì bị đánh đập, hành hạ. Khổ cái là trên đời luôn vẫn có những anh chồng như vậy và lại được mọi người coi như chuyện bình thường.
Vài lần đầu, mỗi khi bà Tám bán đất, Thu lại phải bấm bụng về xin tiền mẹ nếu muốn được an thân. Nhưng mỗi khi có tiền, chồng của Thu lại lao vào ăn chơi, mèo mỡ và đến khi hết thì quay ra hành hạ Thu. Sau một trận đòn khiến mặt mày cô bầm tím, Thu đã không còn chịu nổi nữa nên phải quay về nhà mẹ. Bà Tám ôm con gái vào lòng đau đớn. Bà nuôi con từ nhỏ tới lớn, Thu rất ngoan hiền chưa hề bị đòn roi của mẹ, vậy mà giờ đây …!  Bà quyết từ nay cấm cửa thằng rể trời đánh, mẹ con đùm bọc nhau qua ngày.
Còn khoảng một năm nữa là Bồng mãn án, cũng có thể nó được về sớm hơn. Dì Tám bàn với Cường :

         – Con nói rồi con sẽ tự mở garage làm, vậy con nhắm chừng nào làm được ?

        – Dạ, con cũng đang tìm xem có chỗ nào cho thuê đất rẻ rẻ chút thì con thuê làm đó Dì .

        –  Vậy à!  Nè, chẳng giấu gì con. Dì còn miếng đất ngoài đường. Mặt tiền chỉ có 7 thước nhưng phía sau hậu rộng lắm, lâu nay vẫn cho người ta thuê, cũng sắp hết hợp đồng Giờ con coi có thấy được thì mở ra làm. Thằng Bồng cũng gần về rồi, anh em làm với nhau cho vui.

Dì Tám đề nghị, còn Thu cũng đốc vô, Cường thì dĩ nhiên là muốn làm. Vậy là từ đó Cường cố gắng tạo dựng một garage sửa chữa xe mà vùng nầy còn thiếu. Ông chủ của hắn,- chú Năm – tuy tiếc một trợ lý đắc lực nhưng cũng hiểu và thương hắn nên cũng giúp đỡ hắn nhiều :

         – Có chí như mầy là tao chịu. Hồi đó tao cũng hai bàn tay trắng, cố gắng chịu khó riết rồi cũng lên à. Tao nói thiệt, con gái tao nó lấy chồng mất rồi chứ không tao gả cho mầy.
Hai thầy trò cười hề hề, Cường cũng rất chịu ông chủ khá giả nhưng tình nghĩa và chịu chơi nầy.
Phải nói là ước mơ của Cường cũng khó lòng hiện thực nếu không có mẹ con Dì Tám trợ lực, nhất là Thu. Thu đã lo cho Cường từng miếng ăn, giấc ngủ để Cường dành hết tâm trí vào việc xây dựng garage. Nhiều lúc khó khăn vì thiếu thốn nguyên vật liệu, Thu đã động viên Cường thật nhiều. Việc gì cũng vậy, tinh thần lúc nào cũng là yếu tố quan trọng, nhờ vậy mà Cường đã sắp hoàn thành xưởng sửa xe sau vài tháng gầy dựng. Hai người bạn trẻ bên nhau trong những ngày khó khăn nên dễ phát sinh tình cảm. Trong lòng mỗi người đều dành cảm tình đặc biệt cho người kia, tuy ngoài mặt vẫn chưa hề thổ lộ: Nhưng những ánh mắt, những “cửa sổ của tâm hồn “  đã nói lên tình yêu giữa hai người. “ Tình trong như đã, mặt ngoài còn e “, thật đúng cho tâm trạng của Cường và Thu bây giờ. Cường thì ngại ngùng cho thân phận mình, Thu cũng không hơn gì nên cả hai, không ai biểu lộ ra được. Những ngày Cường đi làm hay chạy lo công chuyện về trễ, Thu ra vào không yên, đến khi Cường về thì Thu mới vui vẻ trở lại. Bà Tám cũng đã hiểu lòng của con gái và trong thâm tâm bà cũng tán thành, nhưng dù sao…!
Trong những ngày tháng nầy, Cường đã thực sự là một người trong gia đình. Với bên ngoài thì Cường là một người cháu họ của Bà Tám, dù là đã có tiếng xầm xì đâu đó.

Chắc bả bắt rể thằng đó. Mà vậy cũng được, coi nó lo làm ăn, không phải như thằng kia.

          – Ý! Con Thu với thằng chồng nó vẫn chưa ly dị mà !

Đúng lúc đó thì tin vui lại đến:  Bồng sẽ được về trong kỳ lễ sắp tới !
Cả nhà như rộn ràng hẳn lên, mấy năm nay bà Tám chỉ mong chờ nhiêu đó.  Xưởng sửa xe cũng sắp xong và Cường dự định sẽ khai trương vào đầu tháng tới.  Rồi ngày về của Bồng cũng đến, Thu và Cường đi đón, bà Tám ở nhà đợi với lòng vui mừng, thấp thỏm chờ con.
Bồng trở về với thân hình khỏe khoắn và tâm trạng phấn chấn. Hai mẹ con ôm nhau thật chặt. Nước mắt người mẹ đẫm cả vai áo đứa con trai cao lớn.

          – Má thấy con mạnh không ?

Bồng vừa xách hai thùng thiếc nước cho chị, đi te te vừa nói.

          – Ừ! Biết vậy tao cho mầy đi vô trỏng sớm coi bộ được à .

         – Trời ơi!  Má muốn con ở tù sớm hả trời!  Bây giờ con ngu sao mà vô đó nữa má. Mà có vô đó rồi mới biết quý cuộc sống như thế nào, thiệt cũng nhờ anh Cường chứ không con cũng sa lầy rồi. – Bồng nói và nhìn Cường.

         – Em được vậy cũng nhờ phước gia đình thôi. Giờ anh em mình cố gắng làm ăn, anh sẽ chỉ nghề cho.

Chỉ còn tuần nữa là khai trương tiệm sửa xe, Cường và Bồng cố gắng hoàn tất những gì còn phải làm.
Đúng lúc mọi việc tưởng chừng như êm xuôi, tốt đẹp thì lại có chuyện. Côn, chồng của Thu, lâu nay đi biệt xứ giờ lù lù vác xác về. Hắn mò tới nhà bà Tám và tuyên bố :

          – Tui dẫn vợ tui về.

Thu nhất định không! Bà Tám cũng không muốn chút nào, cả thằng Bồng cũng vậy. Nói chung, trong nhà ai cũng ngán cái bản mặt của Côn quá rồi.

          – Tôi với anh không còn gì nữa. Tôi đã nạp giấy xin ly hôn rồi .

Côn chưng hửng! Hắn không ngờ Thu dám làm như vậy, dù mấy bữa nay hắn cũng có nghe người ta xì xầm:

        – À ! Tao biết tại sao rồi, tao còn đây mà dám dẫn trai về nhà. Tụi mày cứ chờ đi xem tay tao !

Hắn nghiến răng kèn kẹt, buông lời hăm dọa trước khi bỏ đi. Thu thật buồn và tủi thân, sao số phận mình lại như vậy !?
Hôm nay, Cường đi công việc vẫn chưa về. Đêm xuống, mưa bắt đầu rơi. Thu bất giác bước ra đường với tâm hồn trĩu nặng ưu tư. Hàng cây xào xạc lá trong ánh đèn vàng hiu hắt như cõi lòng Thu. Giờ này Cường đang ở đâu, có hiểu cho nỗi lòng nàng không ? Mưa đêm. Phố khuya trầm buồn…Bước chân lối nhỏ…Về đâu về đâu…?

                                                                  * * *

Ngày mai là ngày khai trương tiệm sửa xe “ Tự Cường “. Sáng sớm, Thu và Dì Tám cùng mấy người nữa, sẽ chung tay vào làm bếp cho bữa tiệc khai trương. Vật liệu thì đã được chuẩn bị sẵn đâu vào đó. Cường và Bồng cũng vừa hoàn thành xong những công việc cuối cùng vào chiều nay.

         – Mình làm cũng vừa kịp há anh Cường. Ngày mai khai trương xong là nhận xe làm luôn phải không anh ?

         – Ừ !  Có mấy người chờ sẵn giao xe cho mình sửa rồi đó. Nhưng sao anh thấy bồn chồn quá !

         – Chắc anh lo quá nên vậy đó mà !

        – Là vì hồi chiều, sao anh thấy có mấy tên nào lạ lắm, cứ lảng vảng quanh chỗ mình, thái độ khả nghi lắm. Giống như muốn dò xét mình vậy !

        – Em cũng có thấy nhưng không để ý…  –  Bồng nói rồi chợt nhớ đến lời hăm dọa của Côn, hắn cảm thấy lo lắng :

         – Hay là anh em mình ra đó ngủ coi chừng tiệm đi anh !

         – Bồng nói đúng ý anh đó !

                                                                      * * *

Trời đã khuya lắm. Tiếng ngáy của Bồng đều đều vang bên tai. Cường không ngủ được. Ngày mai, ngày mai là ngày ước mơ của hắn bắt đầu. Cuộc sống của hắn sẽ mở ra một chương mới mà từ mười năm nay Cường hằng ấp ủ. Ba ơi !  Mẹ ơi !  Con đang thực hiện lời hứa nên người với ba mẹ đây. Ba đã muốn con trở thành một người thợ giỏi, sống bằng sức lực, mồ hôi của mình và tuy không nói ra, nhưng con biết là ba ước mong con sẽ tạo dựng lại được những gì mà ba đã mất đi. Mẹ, mẹ đã hy vọng con làm lại cuộc đời sau cơn lầm lỡ…Ba Mẹ ơi !  Xin giúp con…!  Những giọt nước mắt nóng lăn xuống mặt hắn trong màn đêm tịch mịch…

Đang đắm chìm trong suy tưởng, bỗng Cường nghe như có tiếng động, tiếng bước chân ai nhè nhẹ bên ngoài. Cường lắng nghe. Không! Im lặng! Có lẽ mình lầm!  Giờ nầy còn ai đi đâu. Nhưng rồi, tiếng động lại vang lên ngay trước cửa tiệm và tiếng ai đó xầm xì nho nhỏ. Cường rón rén chui ra khỏi mùng, tiến lại bên cửa trong bóng mờ ánh đèn ngủ.

Bên ngoài, trăng sắp lặn, chiếu ánh sáng hắt hiu mờ ảo. Qua khe cửa, Cường thấy như có bóng người lay động rồi có tiếng thì thầm :

          –  Nầy, chắc không có ai bên trong chứ ?

          –  Không có ai đâu. Lúc nãy tao thấy tụi nó về hết rồi.

         –  Tui không muốn mang tội giết người đâu nghe, mới ra tù đó ! Giờ làm sao đây ?

         –  Thì xách cái bình vô đi.  Tưới xuống đây, quăng mồi lửa là xong chứ gì mầy !

         –  Sao tui run quá !

        –  Đm. Đâm thuê chém mướn mà còn run à ! .

        –  Ừ ! Nhưng hồi giờ tui có đốt nhà ai như vầy đâu !

Nghe tới đó, Cường hoảng hồn vội nhẹ nhàng bước tới lay Bồng dậy. Bồng dù đang ngủ say nhưng khi nghe tới hai tiếng “đốt nhà “ thì tỉnh liền.
Ngọn lửa bùng lên khi hai người vừa kịp thoát ra ngoài trước sự ngạc nhiên của hai thủ phạm, chúng không ngờ trong nhà lại có người.
Sau phút giật mình, một tên bỗng quơ khúc cây lên tấn công Bồng. Bồng chỉ kịp tránh cú thứ nhất nhưng rồi đã lãnh một cú phạt giò vào ống quyển làm hắn khuỵu xuống. Ngược lại, tên gian cũng đã bị Cường cho một cú mỏ-lếch vào đầu làm hắn gục xuống nằm im.
Tên còn lại cũng đã bật ra một con dao sáng quắc tấn công Cường.
Trong ánh lửa cháy, hai bóng người vờn nhau như hai con thú tranh mồi. Tên gian phi nhỏ con hơn Cường nhưng khá lanh lẹ, quơ dao tấn công tới tấp với những thế đâm hết sức nguy hiểm. Hắn có cái vẻ say máu của con thú trong cơn cuồng loạn. Cường vẫn bình tĩnh né những nhát dao trí mạng và quất trả những cú mỏ-lếch thật mạnh. Bỗng, tên kia như liều mạng, hắn lăn xả vào Cường quơ dao vun vút.

          –  Á !

Tên gian ngã vật xuống đất. Cường trong cơn giận, lại vung cái mỏ- lếch lên sửa soạn giáng xuống đầu tên kia, nhưng- một cô gái đã xuất hiện nhào tới ôm chặt Cường lại :

          – Thôi đi anh Cường !

Thu- chính Thu đã ngăn Cường đang trong cơn nóng giận. Cường dừng tay, bình tâm trở lại khi thấy Thu đang ôm mình. Lúc nầy Cường mới nghe chân tê buốt, máu chảy ra ướt cả quần hắn. Thu cũng đã thấy hắn bị thương, cô hốt hoảng :

          – Anh có sao không ?

          – Không sao !

Lửa đã bén sang bộ bàn ghế nhựa, sáng rực cả căn nhà. Cường quên đau, vội vàng lao vào xúc cát trong chiếc thùng phuy dự trữ để chữa lửa. Bồng lúc này cũng đã tỉnh lại và xông vào phụ với Cường.
Mé ngoài, lửa đã loang tới chỗ tên gian đang nằm ngất xỉu ngay mé cửa. Cường và Bồng lo chữa cháy bên trong nên không để ý tới. Nhưng Thu đã ra sức kéo tên gian ra ngoài.

Rồi hàng xóm cũng hay và nhiều người xông vào chữa cháy. Người phun nước, người xúc cát đổ…rần rần cả một xóm. Cũng may là trong tiệm không có nhiều vật bắt lửa nên đám cháy cuối cùng được khống chế. Khi xe chữa cháy đến thì các người lính cứu hỏa hầu như đã hết việc làm và họ chỉ kiểm tra lại xem ngọn lửa đã hoàn toàn tắt chưa.

Bà Tám giờ mới hay và chạy ra, bà la bài hãi khi thấy Cường bị băng ngang đùi trắng toát.

Hai tên gian cũng đã bị còng tay ngồi cúi gầm mặt. Khi ánh đèn được thắp sáng thì mọi người mới muốn nhìn mặt hai kẻ gian đốt nhà là ai .

– Trời ơi! Là ông hả! Quậy chị tui đã rồi giờ quậy tới tui à !

Bà Tám nhìn tên gian rồi cũng giật mình la lên :

– Trời ơi!  Mầy hả Côn?  Mầy tính giết con tao hả ?

– Không!  Không …!    –  Hắn cúi gầm mặt.

Lại thêm một bất ngờ khác khi Cường nhìn vào cánh tay tên cùng đi với Côn .  Trái đất tròn thật! Cái hình xâm cá sấu nửa xanh nửa đỏ đã làm Cường nhớ lại tên ”Đại bàng” ngày nào trong tù. “ Tên này chắc vào tù ra khám nhiều lần, vậy mà cũng không chừa ! “.

Chuyện rồi cũng xong, mọi người tản mác, ai về nhà nấy tiếp tục giấc ngủ bị phá vỡ nửa đêm. Lúc này, mọi người mới nhớ tới Thu, sao nãy giờ hình như chẳng thấy cô đâu cả.

          – Con thấy chị Hai có ra đây không vậy? – Bà tám hỏi Bồng.

          – Lúc nãy… – Cường lên tiếng.

          – Sao? Lúc nãy sao, con thấy con Thu hả ?

        – Dạ có! Không sao đâu, thôi Dì với Bồng vô nhà trước đi. Chắc Thu cũng đâu đây thôi, con với Thu vô sau .

          – Ừ ! Vô kiếm đồ bóp cái chân cho nó đã, sưng to quá !

Thật ra, Cường đã thấy bóng Thu rời khỏi mọi người, lui sang góc khuất phía sau một gốc dừa bên hông nhà. Mọi người đã đi hết, Cường kéo cửa sắt rồi đi về phía gốc dừa. Cường biết tâm trạng của Thu trong tình cảnh tế nhị nầy. Đúng như Cường nghĩ, hắn nghe tiếng thút thít của Thu. Nghe tiếng động, Thu quay lại, hai người đối mặt trong ánh sao mờ. Thu biết là Cường đã thấy cô từ lúc cô cứu người chồng từ đống lửa. Tâm trạng Thu bây giờ thật khó diễn tả; không biết Cường có hiểu cho lòng mình không? Nhất là khi thấy mình cứu Côn! Đêm nay, Thu khó ngủ nên khi ngọn lửa bùng lên thì Thu đã thấy và vội chạy ra xem. Vừa kịp lúc can ngăn Cường và rồi cứu Côn khỏi bị lửa cháy, mặc dù cô không còn tình cảm gì với hắn.

Thấy Cường, Thu bỗng tủi thân, cô cúi đầu cùng với tiếng nấc nhẹ .
Cường cũng thấy lòng mình chùng xuống trước cô gái dịu dàng, mà đời đã cho một lần không may mắn. Lòng hắn dâng lên tình cảm dạt dào yêu thương. Cường bước tới, đặt hai tay lên bờ vai người con gái :

           – Thu !

           – Anh !

Thu gục đầu vào vai Cường thổn thức.Rồi hai vòng tay ghì chặt nhau như muốn truyền cho nhau tất cả thương yêu, ấm áp của cuộc đời  .

Trên bầu trời, ngôi sao Mai vừa xuất hiện tỏa sáng như viên ngọc phương Đông.  Tiếng gà gáy vang lên đâu đó, dường như vui hơn mọi ngày.

NGUYỄN ĐỨC DIÊU

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Văn và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

34 Responses to MƯA ĐÊM

  1. LƯU LÃNG KHÁCH nói:

    “Mưa đêm qua phố trầm
    Cành rung nghe lá thở
    Bước chân lối nhỏ, về đâu về đâu…”
    Lời và âm điệu của clip nhạc “Mưa Khuya” minh hoạ cho truyện thiệt hay. Ông bạn mình đa tài quá đấy. Chúc mừng!

    • NĐD nói:

      “Mưa đêm qua phố trầm
      Cành rung nghe lá thở ”

      Giờ nầy chấc là nghe Lưu Lãng Khách thở quá , chúc LLK thở ngon nhé !

  2. Tám Xóm Chùa nói:

    Giờ nầy ở bên Tây bán cầu tác giả đang ngủ, bỏ mặc cho độc giả nơi đây chọt chẹt, giống như tiệc cưới chưa thấy chú rể cô dâu. Thôi kệ, dzô đi bà con. Nào dzô oooooooooooo.

    Dzô một cái rồi tôi mới chọt chẹt nhe. Cái ông tác giả NĐD nầy hết dẫn bà con ta lên rừng, xuống biển, qua tuốt bên Tây, nay lại dắt độc giả thâm nhập thế giới tù hình sự. Ai không nhớ, vui lòng mở xem lại mục tác giả-tác phảm xem Tám tui nói sai chỗ nào. Hôm nọ đọc truyện ổng viết về đánh cá ngoài biển Đông, cứ tưởng ổng vốn là dân nghề biển, ai dè ổng tiết lộ lấy thông tin, tư liệu từ…báo chí. Nghề viết văn nó vậy, chẳng hạn ông Jule Verne có làm thủy thủ tàu ngầm đâu cũng viết được truyện Hai vạn dặm dưới đáy biển, nhất là thời của ông Tây nầy làm gì đã có tàu ngầm.

    Tui từng kiếm tiền khi viết cho báo CATP, thế mà đọc truyện của NĐD không tìm ra chỗ nào “lủng” để bắt bẻ chơi, từ chuyện sinh hoạt trong trại giam đến tâm lý tội phạm khi ra tù. Hoàn lương thật không dễ vì người mới ra tù khó tái hội nhập với xã hội trong khi xã hội đen lại bám theo rủ rê, lôi kéo, ân oán giang hồ ràng buộc, rồi ngựa quen đường cũ.

    Cường và cả Bồng nữa may mắn có hai người đàn bà thương yêu, đùm bọc, động viên – đó là mẹ và chị của Bồng. Nhưng bản thân họ mới là yếu tố quyết định: quyết tâm làm lại cuộc đời.

    Nhưng đó là chuyện đề tội phạm, không phải chuyện văn chương. Tôi nghĩ NĐD có thiên hướng viết truyện dài, bởi anh có khả năng tìm tòi, xâm nhập nhiều lĩnh vực đời sống, cộng với óc tưởng tượng phong phú và bút lực dồi dào. Cho nên những truyện ngắn của anh thường …dài. Vốn ngoại ngữ cũng là một thuận lợi giúp anh đọc được nhiều – anh đã từng dịch bài thơ Pont Mirabeau của G. Appolinaire đăng trên trang nầy rồi còn gì – nhất là anh đã và đang sống ở nước ngoài. Vốn sống, vốn học rất quan trọng để sáng tác, tôi biết có nhiều “nhà văn” của ta nghèo về mặt nầy.

    Hy vọng anh sẽ có những tác phẩm sáng giá hơn, “mới” hơn thay vì lối viết truyện theo phong cách truyền thống như truyện nầy. Dzô cái nữa nhé pà con.

    TXC

    • Tám Xóm Chùa nói:

      Nhờ admin sửa dùm tên của nhà thơ Pháp GUILLAUME APOLLINAIRE mà tôi gõ sai thành APPOLINAIRE. Cảm ơn.

    • NĐD nói:

      Anh Tám !

      Só-rì ! Đang reply còm thì có chuyện phải đi giờ mới tiếp tục được .
      Phải nói là anh Tám đúng là “dân pro.” , thể hiện ngay cả trong những cái còm. Còm của anh không những nhận xét tinh tế mà anh còn chịu khó tìm tòi , lục lạo lại những chi tiết từ trước.
      Anh rất đúng khi nói ” NĐ D có thiên hướng viết truyện dài…”. Trước đây, D. chỉ thích viết truyện dài, chỉ sau nầy mới viết truyện ngắn. Khi viết thì viết miên man, làm như không muốn ngừng vì tóm gọn quá thì thấy truyện có vẻ “khô” quá, nên thường truyện ngắn mà lại dài là vậy. Thật ra, truyện ngắn thời trước đều…dài như vậy cả, có điều bây giờ là thời internet nên truyện ngắn đúng là…ngắn hơn nhiều (mình thuộc loại sắp vô viện bảo tàng rồi chăng !?). Sắp tới, cũng đã dự định như anh Tám nói : chuyên về ý nghĩa hơn là cách viết truyền thống cũ thường là nghiêng về hiện thực hơn.

      Về những cảnh hiện thực trong truyện thì dĩ nhiên người viết phải tìm hiểu thêm về nhiều chi tiết, nhiều điều, nhưng nếu người viết mà được từng trải qua thực tế rồi thì bao giờ vẫn hơn, nhất là về tâm lý. Như cảnh tù trong truyện , thật ra người viết đã có “may mắn ” trải qua rồi . Ngày trước, đi vượt biển chui có lần bị bắt vào hơn năm nên cũng được chứng kiến khá nhiều chuyện.

      Giờ này thì anh Tám chắc là khò khò rùi , tới tui dzô… đây anh Tám ui !

  3. BÙI ĐỨC ÁNH nói:

    Dạo này trang nhà banbexunau quy tụ nhiều cây viết văn xuôi hay ghê nghen. Một tội phạm biết hoàn lương làm ăn chân chính như Cường mỏ-lết đây phải nói là rất đáng khen. Và người viết lên những câu truyện thực từ nhà lao cũng không nhiều. Mình nghĩ vậy! Cám ơn bạn Diêu viết cho đọc.

  4. NỊ nói:

    Trước tiên NỊ nghe giai điệu nhạc của anh Diêu sáng tác , nghe xong NỊ đọc truyện . Nhạc minh họa cho câu chuyện rất phù hợp , phục tài anh Diêu quá chừng chừng !
    Hổng phục sao được khi mà anh Diếu viết những chi tiết về ” đại bàng ” hiếp đáp tù mới rất sống động cứ y như nhân vật Cường là …anh Diêu ! Hihi…
    Có những số phận vì nhiều nguyên nhân , khách quan hay chủ quan đã trở thành kẻ phạm tội nhưng quan trọng là họ biết tỉnh ngộ sau những sai lầm anh Diêu hén !
    Kết thúc truyện lại bắt đầu cho một tình yêu chân thành , một bến bờ hạnh phúc …rất cảm động !

    • NĐD nói:

      Thường thì mình nhận thấy , nếu người phạm tội không phải do cố ý (có thể nói là khách quan) thì dễ làm lại cuộc đời hơn là những người chủ quan phạm tội, nhất là những tội có băng nhóm. Vào tù rồi thì họ hay tụ họp nhau (ngưu tìm ngưu mã tìm mã ) để kết bè phái và hẹn nhau ra tù “làm ăn ” tiếp. Đối với những người này, để trở về con đường tốt không phải là chuyện dễ dàng.

      Chúc Nị nghe nhạc …ngủ cho khỏe nhé !

  5. THANH MAI nói:

    ” Cả phòng lặng im – muốn hay không- thì mọi người cũng phải xem khúc phim sắp diễn ra, không phải lần đầu. Mấy tên đàn em quậy một ca nước xà-bông và bắt Bồng uống. Chỉ vài phút sau, Bồng đã nôn thốc nôn tháo ra những gì trong bao tử nó.”
    Chỉ vì miếng ăn mà tra tấn đồng loại mình dã man quá tác giả hỉ ! Sao luật pháp biết vụ này thường xảy ra mà không có biện pháp vậy ta ?

    • NĐD nói:

      Luật pháp cũng có những giới hạn nhất định của nó. Chuyện “Đại bàng ” trong trại giam hầu như là chuyện muôn đời, ở đâu và thời nào cũng có. Cũng có những trại không có đại bàng nhưng vì đó không phải trại tù hình sự mà đó là những tội phạm khác như kinh tế…
      Người phạm tội bị bắt vào tù, sợ công an chỉ 1 nhưng sợ đại bàng tới 10 thì đủ biết thế nào. Tại sao à ? Vì nhân viên công lực thường thì làm việc theo nguyên tắc còn đại bàng thì đâu kể gì, mà trong phòng tù thì ai ở đó mà can thiệp cho, nếu có thì cũng ngất ngư rồi. Đó là còn chưa kể đôi khi còn có những tiêu cực khác nữa.

  6. HỒ HẠNH NGỘ nói:

    Hây da! Truyện như những thước phim xã hội đẩm lệ thời nay vậy. Tác giả chắc đi thực tế nhiều nên viết chuyện trong tù, chuyện tranh dành miếng ăn và chuyện thương yêu mong đợi của người thân bên ngoài khá chính xác. Viết hay, sáng tác nhạc cũng hay lắm anh NĐD.

    • NĐD nói:

      Hồ Hanh Ngộ nói không sai ! Người viết đã từng chứng kiến những cảnh nầy , thật ra còn nhiều cảnh hơn vậy nữa .

  7. PHƯƠNG THÚY nói:

    Chào nhà thơ , nhà văn , nhạc sĩ NGUYỄN ĐỨC DIÊU !
    Lâu lắm mới được thưởng thức lại tác phẩm của anh . Truyện có nội dung rất day dứt , cuộc đời con người trải qua nhiều sóng gió , gập ghềnh , tìm được bến bờ bình yên là ước muốn , là khát khao không phải của riêng ai .
    Chúc mừng Cường của anh !

    • NĐD nói:

      Đời người không phải lúc nào cũng êm xuôi, lắm khi cũng phải trải qua sóng gió. Tìm lại được bến bờ bình yên không phải chỉ riêng nổ lực mà còn tùy thuộc vào may mắn nhiều nữa.
      Cám ơn Phương Thúy !

  8. MỸ LAN nói:

    Anh Diêu tài hoa ghê hèn chi nghe giang hồ đồn thổi anh ” lắm mối ” ! Hihi …
    Vừa đọc truyện vừa nghe nhạc của anh cảm thấy Mưa khuya càng thêm giá lạnh nhưng cái giá lạnh cũng chỉ thoáng qua khi tiếp tục đọc hết câu chuyện anh viết . Tình cảm giữa con người và con người thật đáng quí !
    Những ai bước ra từ vòng lao lý muốn làm lại cuộc đời cũng phải có bản lĩnh , nghị lực phải không anh Diêu ?

    • NĐD nói:

      Những ai bước ra từ vòng lao lý muốn làm lại cuộc đời cũng phải có bản lĩnh , nghị lực phải không anh Diêu ? ”
      Chắc chắn là vậy rồi, nhưng cũng rất cần sự giúp đỡ của gia đình, bạn bè, người thân…chung quanh, nhất là về mặt tinh thần .
      Cám ơn Mỹ Lan !

      PS : Còn cái dzụ “lắm mối ” , hi hi hổng dám đâu nghen ! “mất mối ” thì có !

  9. NGUYỄN HOÀI nói:

    Câu chuyện gần gũi đời thường , rất tình cảm . Đôi khi trong chính gia đình ruột thịt mình lại không thể tìm được sự đồng cảm , chia sẻ nhưng với người dưng thì họ lại sẵn sàng giúp đỡ . Cuộc đời có nhiều điều tưởng như phi lý nhưng lại có thật !
    Nội dung hay , gợi hình ảnh như đang xem đoạn phim giang hồ thanh toán gay cấn , lôi cuốn nhưng có kết thúc nhẹ nhàng , thích !!!

    • NĐD nói:

      NGUYỄN HOÀI nói đúng, có những khi người dưng lại giúp nhau tận tình còn hơn ruột thịt, dù xã hội lại ngày càng phức tạp. Có vẻ nghịch lý nhưng cũng chính nhờ vậy con người mới có thể tồn tại được đến ngày nay.

  10. TÂY THI nói:

    Bài truyện hay quá! Em cũng phục anh NĐD sát đất luôn. Văn hay, Thơ giỏi mà phổ nhạc cũng cừ. Ba chỉ tiêu đó các nường đều ham, chỉ mình TT đây là không màng. Biết sao không ? Hi..hì..hì

  11. NOBITA nói:

    Ông bạn Jà của tui có ngầu bóc lịc ngày nào đâu mà dziết chiện giang hồ tứ chiến trong bót wài đồn rành quá chời dzậy hè.. Đã dzậy còn rành luôn cái dzụ sửa xế hộp nữa chớ !… Bái lun. Mà cũng phải nịnh một câu : Dziết hay thiệt đó ! Ka ka ka..

    • NĐD nói:

      Cái nầy có đó nghe sếp ! Tuy tui chưa phải giang hồ thứ thiệt gì nhưng gần gũi thì cũng khá nhiều đó.

  12. THY NGA nói:

    Truyện nổi bật tình người . Trong xã hội gần như vô cảm này , câu chuyện làm người đọc cảm thấy ấm lòng .
    Những đứa con lầm lỡ mang tội vẫn còn đâu đó trong góc khuất tâm hồn ước mơ được sống tử tế như Cường và Bồng thật đáng được chung quanh nhìn bằng đôi mắt thiện cảm , bao dung . Chi tiết Cường được ông chủ ga – ra nhận vào làm việc rất nhân văn !

  13. HOÀNG HOA nói:

    Đọc truyện , nghe bài nhạc minh họa nữa thì không còn gì bằng ! Biết ” Quay đầu lại là bờ ” mà phải không anh Diêu ?
    Câu chuyện cảm động ! Cuộc đời luôn có những mảnh đời bất hạnh đọc truyện thấy thật thương !

  14. HỒNG MINH nói:

    Niềm vui hội ngộ tưởng như sắp có bỗng chốc xa vời. Cuộc sống sao luôn phức tạp với những bất ngờ không mong đợi. Cường quay ngược ra khỏi con hẻm. Tiếng bước chân buồn buồn vang lên đều đều, nhè nhẹ. Phố vắng, đêm tàn…Về đâu, về đâu…?
    ————————————————————————
    Hình như tác giả dựng đoạn văn trên cốt chỉ để biểu cảm cho bản nhạc Mưa Khuya thì phải. Bởi sau đó chi tiết người anh cùng cha khác mẹ hầu như đã không còn được nhắc tới. Một truyện ngắn thật hay cho những ai đã từng lầm đường lạc lối anh Diêu à!

    • NĐD nói:

      HỒNG MINH nhận xét cũng có phần đúng ! Thêm vào đó là một mặt trái của xã hội, không bình thường nhưng đã trở thành bình thường khi mà nó đã là “chuyện thường ngày “

  15. KIM KHÁNH nói:

    Một truyện ngắn hay ! Đôi khi ” làm người tốt ” thật khó khi mà chung quanh đầy những cạm bẫy , những nguyên nhân xô đẩy con người mất khả năng kiểm soát lý trí .
    Kết thúc có hậu , hai mảnh đời không may mắn từ đây sẽ ghép lại thành niềm hạn phúc !

    • NĐD nói:

      Cám ơn KIM KHÁNH ! Nói chung, người viết cũng muốn nhắn nhủ chút gì đó cho những ai lỡ xẩy chân, lạc bước, trồng cây thì sẽ được ăn trái .

  16. THÀNH NHÂN nói:

    Truyện khá hấp dẫn ở những pha đánh nhau, nhưng không thấy nói đến chi tiết nào làm cho Cường sa vòng lao lí đến những 10 năm vậy anh NĐD ?

    • NĐD nói:

      Chào THÀNH NHÂN !
      Vì mình thấy không thật sự cần thiết để cho chi tiết vì sao Cường phạm tội. Nhưng Cường bị truy tố vối tội danh là ” Giết người “, dù nạn nhân không chết. Mà cũng vì không chết nên mới có án 8 năm, sau Cường trốn trại về thăm mẹ đau nặng nên bị chồng án 2 năm nữa. Lý do phạm tội thì có thể có nhiều, tùy người đọc nghĩ thêm : ghen tuông thanh toán nhau, nhậu say đánh nhau, thua đề, cá độ rồi làm liều hay có khi chỉ vì xui xẻo một chút như tôi từng biết. Có một người kia ngồi uống cà phê vỉa hè, mấy thanh niên chạy ngang quẹt phải rồi cự cãi. Người đó bị vây đánh đổ máu nên chạy quơ được cây kéo thế là đâm túi bụi làm một người chết : Tội Giết Người.
      Cám ơn bạn đã đọc truyện nhé !

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s