NGÀY BÁO HIẾU

TRUY-N-NG-N     

           Ông Tư vốn là một thương gia nổi tiếng và là người giàu nhất trong vùng. Thời trai trẻ ông làm đủ thứ nghề và kinh doanh đủ kiểu. Ông làm đâu thắng đó ít bao giờ thất bại. Năm mươi năm tích cóp ông đã có một gia tài khổng lồ, nhà cửa thì mấy mươi cái, xe hơi đôi ba chục chiếc, ruộng lúa thì cò bay thẳng cánh, cuộc sống trong gia đình sung túc và thừa mứa.   

         Ông quyết định về hưu, nghĩa là không làm nữa, ông nghĩ rằng ở tuổi này ông hưởng thụ là được rồi. Ông có tất cả mười người con, trai gái đầy đủ, đứa nào cũng đã có gia đình nhưng không biết làm ăn, tất cả đều một tay ông nuôi nấng. Vợ ông qua đời cũng đã mấy năm nay, ông cảm thấy buồn và muốn đi chu du đây đó, ông khát khao muốn tìm về những người bạn cũ, những người cùng một thời khố rách áo ôm, ông quyết định tập trung con cái lại và chia gia tài cho tụi nó.

           Sáng hôm nay trùng vào ngày chủ nhật, ai cũng rảnh rang, dâu con và cả rể, ông kêu bọn chúng lại và nói rõ tâm nguyện của mình. Đứa nào đứa nấy đều phấn khởi ra mặt, nhìn những bộ mặt hau háu chờ chia tài sản của bọn nó ông bỗng tủi thân, ông bỗng đâm ghét cái đám con vô tích sự của mình, ông chưa có một ngày hạnh phúc mọi việc trong nhà đều có người phục dịch, những lúc ông bịnh hoạn ốm đau đều phải nhờ người giúp việc. Mấy đứa con của ông trong những lúc ông mang trọng bịnh, chúng chỉ lướt qua đôi chút và hỏi han qua loa cho có chuyện. Đôi lúc ông tủi thân, muốn bán mớ gia tài kếch sù và tìm đến một nơi thật xa để sống một cuộc đời ẩn dật, nhưng vì thương con, nước mắt bao giờ cũng chảy xuống, ông không bỏ bọn chúng được, phận làm cha làm mẹ nhắc nhở ông phải làm tròn trách nhiệm với con cái. Sau khi đám con ông đã tập trung đầy đủ, ông quyết định chia đều số tài sản cho bọn chúng và không giữ lại thứ gì. Phân chia xong, ông kêu thằng con trai trưởng đến dặn dò đôi điều rồi quyết định ra đi, nhưng trước khi đi ông muốn ở với thằng con trai lớn một thời gian để chuẩn bị một số công việc cho bạn bè và bà con, chòm xóm. Thời gian thấm thoát thoi đưa, mới đó mà đã gần một năm, ông cảm thấy mình đã già thật sự, ở không thì cũng buồn, tiền bạc thì ông đã giao hết cho bọn nó. Tính đến nay ông đã ngót nghét gần bảy mươi rồi, ông lấy vợ năm mười bảy tuổi, vợ ông là một người đàn bà hiền thục, đảm đang, sống với bà ấy đã để lại nơi ông nhiều cảm thương và tình yêu sâu sắc. Đôi lúc ông muốn bước đi thêm bước nữa nhưng lại sợ gặp phải người đàn bà không ra gì, nên thôi. Trong thời gian gần đây ông để ý thấy hình như vợ chồng thằng con trai lớn không màng đến ông nữa, mỗi buổi sáng ông đói thắt ruột mà có thấy đứa nào hỏi han đâu, mỗi bữa cơm chúng dọn cho ông chút đỉnh, nhìn mâm cơm nguội lạnh với chút đồ ăn thừa bọn chúng mới ăn xong ông đâm ra ngao ngán, ông buồn chán, những giọt nước mắt bỗng nhiên chảy ra và tràn xuống hai gò má khô khốc, ông bật khóc thật sự. Nhìn lại ngôi nhà lần cuối, cố gom lại bao kỷ niệm nơi căn nhà cũ, nơi ông đã xây dưng gần năm mươi năm và bây giờ để lại cho thằng con trai lớn, ông quyết định ra đi, đi đâu thì ông chưa biết được, nhưng phải đi, không thể cứ ở mãi nơi này để chịu sự khinh khi và ruồng rẫy của vợ chồng thằng con trai lớn, ông gom quần áo và một số tư trang cần thiết, không có tiền, ông đâm ra lúng túng thật sự.

           – Cha đi đâu đó? Thằng con ông mới đi đâu về ghé tạt vào phòng ông..

           – Chắc cha phải qua con Ba thăm nó ít hôm, ở bên này ba nhớ mấy đứa nó quá.

           – Ừ thì ba đi đi, con thấy được đó, ba qua cô Ba chơi thời gian rồi đến chú Tư, lâu quá không thấy ba qua mấy người trách đó. Nghe giọng điệu của thằng con trai lớn, ông cũng đủ hiểu cái bản tính tham lam và bủn xỉn của nó rồi, nó cứ nghĩ ông đui, ông mù không thấy được cái dã tâm của nó, chưa nói đến con vợ nó, một con nhỏ đanh đá và ngu si, suốt ngày chỉ biết dúi đầu vào mấy sòng tứ sắc, đỏ đen.

            – Con cho ba ít tiền…
Đây xuống chỗ cô Ba cũng gần mà, ba chịu khó đi bộ, tiền nong mà làm gì, mà dạo này tiền bạc trong nhà cũng cạn, con phải bán bớt mấy sào ruộng nhưng chưa thấy ai mua. Thôi ba chịu khó vậy.

          Ông cảm thấy đăng đắng trong cổ họng, đúng là thằng trời đánh, thánh đâm, cho nó bao nhiêu cái nhà và mấy trăm mẫu ruộng, giờ chỉ hỏi nó ít tiền mà nó tráo trở như vậy. Ông cảm thấy chân tay rã rời và tưng tức trong lồng ngực, ông phải thoát ra khỏi ngôi nhà này càng sớm càng tốt, đồ quỷ tha, ma bắt, đồ vong ân bội nghĩa, đồ thằng con trời đánh, thằng con bất hiếu. ông cứ lảm nhảm trong miệng nỗi uất ức kiềm chế bấy lâu nay lại bục phát dữ dội, ông nghẹn ngào và tức tưởi, ông sắp đổ gập xuống sàn nhà, nhưng ông cố gượng, ông phải sống, ông không thể chết được, ông phải sống để thấy quả báo nhỡn tiền, để thấy trời tru đất diệt thằng con mất dạy và bất hiếu .

           – Thôi cha đi. Ông quay lại tìm mấy đứa cháu nội, nhưng nhà vắng hoe, ông bước khập khiểng ra cửa, ngoài trời vẫn đang mưa lâm râm, bây giờ đang là đầu mùa đông, những cơn mưa dai dẵng suốt ngày, suốt đêm, ông bỗng thấy lạnh, bỗng thèm khát một bỮa cơm ngon, một gia đình thân mật và một giấc ngủ thật ấm cúng, ông loạng choạng bước ra cửa, ngoài trời mưa đang bắt đầu nặng hạt, những tia chớp giáng xuống giữa màn đêm sâu thẳm, ông lầm lũi bước, những bước chân nặng nề và khó nhọc, ông quay lại nhìn ngôi nhà lần cuối rồi bước tiếp, ông khênh khạng bước đi trong cái tối tăm tăm mù mịt. Ngoài trười mưa mỗi lúc mỗi lớn hơn. Trong tiếng sấm điên cuồng và ánh chớp liên tục của màn đêm xám xịt. Ông bỗng đổ xuống và bất động.

            – Cô Ba ơi cô Ba. Ra mà coi ông già cô sao nè, tôi thấy ổng nằm gục ở trước xóm, có lẽ đói và lạnh, cô đưa ông già vào giường và đốt lò than sưỡi ấm cho ổng đi, cô nấu cho ổng chút cháo thịt, có lẽ ổng đói và lạnh.

          Thôi được rồi, mấy người ra đi, để đó cho tui, ổng khùng hay sao mà mưa gió thế này lại mò tới đây cho được. Có đứa nào đó không? lôi giùm ổng vào trong góc nhà, lấy cho ổng cái mền rách hôm trước bỏ sau xó nhà coi còn cơm nguội không ? lấy cho ổng một bát, bỏ ổng chút ít đồ ăn còn để dành cho chó.

        Đó là một người đàn bà bụ bẫm, đỏ da thăm thịt, mặt mày lòe loẹt son phấn, khoác trên mình chiếc váy ngắn ngũn trông rất dị hợm, chiếc váy hơ hớ lộ ra cái bắp đùi trắng nuốt. Đó là cô Ba, đứa con gái ra đời trong những năm tháng ông nhọc nhằn nhất. gian khổ và cam go, ông cũng suýt phá sản mấy lần vì những trận bão ở khơi xa trong những chuyến hàng ngược Nam, xuôi Bắc. Nhưng hồi đó mọi tình cảm yêu thương ông dành trọn cho đứa con gái ruột rà của mình, chỉ cần xa một ngày ông lại nhớ, mỗi chuyến đi làm ăn xa về lúc nào ông cũng mua quà cho đứa con gái mà có lẽ ông yêu thương nhất. Ông thiêm thiếp không biết bao lâu rồi chợt tỉnh, bụng đói và khát, ông thèm một bát cháo nóng và một chỗ nằm kín gió, ông cảm thấy lạnh, ông bỗng ho khù khụ, tay ôm ngực ông phều phào trong cổ.

           – Nước, cho xin chén nước

           – Lấy nước cho ổng đi, thấy mà phát mệt, chuyên đi báo đời con cái.

        Ông ngước mặt nhìn lên thì không ai xa lạ, đó là đứa con gái mà một thời ông yêu thương đích thực, nó có khuôn mặt hao hao giống mẹ, chỉ khác cái giọng nói, mẹ nó hiền thục bao nhiêu thì nó chanh chua, đanh đá bấy nhiêu. Ông cảm thấy đói, cơn đói quằn quại, hôm qua giờ ông chưa có hột cơm trong bụng, nhưng nhìn bát cơm hẩm hiu và nguội lạnh đang nằm dưới đất thì trong lòng ông bỗng nỗi giận thực sự, trước mặt ông không phải là hình ảnh đứa con gái ông yêu thương ngày nào mà đó là con đàn bà thối tha dị hợm, ông gượng đứng lên và tìm túi quần áo.

        Quần áo ông để ngoài sân đó, ăn đi ăn xong rồi thì đi đâu thì đi, đừng lết đến nhà tui nữa. Thấy phát ghét. Ông cố gắng kìm hãm nỗi căm phẫn cực độ, đúng là loài rắn độc, đồ thứ con trời đánh, ông vùng dậy thật nhanh và quay ra cửa, chụp vội túi quần áo và quơ đôi dép xẹp, ông chạy thật nhanh và không quay lại, phía sau lưng ông tiếng chó sủa ầm ỉ cọng với giọng cười thé thé như man dại của con rắn độc, đứa con gái đốn mạt nhất mà ông không ngờ tới. Ông quyết định thật nhanh sẽ không ghé những đứa con còn lại làm gì nữa. Đối với bọn nó ông đã thừa hiểu dã tâm của từng đứa, bọn nó chỉ biết có tiền, còn lại dù ông là cha đẻ của bọn nó thì chúng cũng chẳng coi ông ra gì. Ông quyết định đến nhà bạn ông thằng bạn nối khố đã lâu rồi không gặp, nó ở cách xa ông gần trăm cây số, ông nhớ lờ mờ nó hành nghề thuốc bắc, mấy năm trước ông có ghé nhà nó chơi Ông bạn già có mời ông khi nào rẢnh rỗi ghé ổng ở chơi dăm ba tháng, ông bạn thuốc bắc còn nói với ông rằng, không phải ngại ngùng gì cả, bạn bè được gặp nhau và hàn huyên tâm sự thì vui lắm rồi. Nghĩ đến đó ông cảm thấy phấn chấn hơn phần nào, đến đó may ra ông có thể kiếm được việc làm tử tế và có được bữa cơm đàng hoàng hơn.

        Phải mất hơn một ngày ròng rã ông mới đến nơi, ông phải bán đi chiếc nhẫn cưới mà lúc nào ông cũng khư khư bên mình, ông không dám đeo nó trong tay vì sợ những đôi mắt cú vọ của đám con khốn nạn. Nhà bạn ông nằm giữa lòng thành phố. Đó là một tiệm thuốc bắc tương đối lớn. Nhìn tấm bảng hiệu AN SINH ĐƯỜNG to đùng được mắc ngay ngắn trên tầng ba tòa nhà ông cảm thấy yên tâm hơn. Đúng là đây rồi, ông thở phào nhẹ nhỏm và đưa tay gõ cửa.

PHAN MINH CHÂU 

( Hết phần một)

Bài này đã được đăng trong Văn và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

32 Responses to NGÀY BÁO HIẾU

  1. NĐD nói:

    Câu chuyện đậm chất ngụ ngôn thời đại. Tác giả đã dùng cách “thậm xưng ” để làm nổi bật vấn đề. Đang chờ xem phần sau, chắc chắn có nhiều bất ngờ thú vị !

  2. MINH LONG nói:

    Truyện ngắn này cũng là bài học kinh nghiệm cho chúng ta .
    Những nhân vật đối xử bất hiếu với cha mình thể hiện phần ” con ” nhiều hơn phần ” người ” !

  3. NỊ nói:

    Tội bất hiếu là tội lỗi lớn nhất của đời người !!!!!
    Phần truyện này làm người đọc hết sức bất mãn với hành động của những người con . Trong xã hội có những người đang tâm đoạt mạng sống của cha mẹ mình thì việc thể hiện tội bất hiếu của các nhân vật trong truyện cũng không có gì gọi là quá nhưng NỊ nghĩ ông Tư là một doanh nhân đã từng lăn lộn chiến đấu trên thương trường để trở thành người giàu kếch xù , nổi tiếng …ông phải là người có đầu óc tính toán nhạy bén , hiểu người hiểu ta , vậy tại sao ông lại trút hết gia tài cho đám con để rồi phải sống những chuỗi ngày thê thảm thế ?!!!
    Có lẽ ông không ngờ đám con sau một thời gian sau chia của đã đối xử mình tệ bạc , nếu biết trước …ông Tư đâu phải nuốt nước mắt vào trong như hôm nay , phải hông anh Châu ?!!
    NỊ đợi đọc phần tiếp theo của anh nhe !

  4. NGUYỄN HÙNG nói:

    Cha mẹ sinh con trời sinh tính ! Người đời hay nói câu này . Cha mẹ không dạy con những điều sai trái nhưng họ đã phải nhận lấy những chuyện đau khổ do con mình mang lại !
    Một người phạm tội có thể xử được, nhưng một kẻ không yêu thương cha mẹ thì ai sẽ xử? Sẽ có rất nhiều người trả lời, khi pháp luật không xử phạt, tòa án lương tâm sẽ lên tiếng. Với kẻ không có lương tâm, thì cái gì sẽ lên tiếng đây trời ?!!!
    Mới phần đầu thôi mà xót lòng quá !

  5. BÍCH HẰNG nói:

    Biết rằng trên cõi đời này cũng có nhiều kẻ bất hiếu sẵn sàng chém cha giết mẹ nhưng với phần đầu của câu chuyện này em thấy một người cha đã chia hết gia tài cho đám con mình mà cuối cùng phải lang thang , con cái ăn nói mất tính người như thế có quá đáng không ạ ?
    Chuyện nghe đau lòng quá ! Em chờ đợi phần tiếp theo để xem ” quả báo nhãn tiền ” đây anh Châu ơi !!

  6. TƯỜNG VY nói:

    Em nghĩ đã là một doanh nhân thành đạt , lăn lộn trên thương trường mấy chục năm để đạt đến thành công về tiền tài vật chất như thế này vậy thì tại sao người cha lại không tính toán được cho quãng đời còn lại của mình để phải lâm vào hoàn cảnh như kẻ ” vô gia cư ” tệ hại thế !

  7. PHƯƠNG THUÝ nói:

    Ông phải bán đi chiếc nhẫn cưới mà lúc nào ông cũng khư khư bên mình, ông không dám đeo nó trong tay vì sợ những đôi mắt cú vọ của đám con khốn nạn.
    ________________
    Chi mà thảm vậy trời !
    Có câu : ” Sóng trước đổ đâu, sóng sau đổ đó “. Đời trước chắc ông Tư đối với các cụ cũng không mấy được đạo đức nên đời sau lũ con mới ra cớ sự vầy. Đúng không các anh chị mình.

  8. NOBITA nói:

    “Năm mươi năm tích cóp ông đã có một gia tài khổng lồ, nhà cửa thì mấy mươi cái, xe hơi đôi ba chục chiếc, ruộng lúa thì cò bay thẳng cánh, cuộc sống trong gia đình sung túc và thừa mứa.”

    Đoạn văn trên chỏi với đoạn văn dưới đây quá anh Châu ơi..,

    “Ông bỗng thấy lạnh, bỗng thèm khát một bữa cơm ngon, một gia đình thân mật và một giấc ngủ thật ấm cúng, ông loạng choạng bước ra cửa, ngoài trời mưa đang bắt đầu nặng hạt”

    – Nhà mấy mươi cái, xe hơi đôi ba chục chiếc, ruộng đồng phì nhiêu thì làm gì có chuyện trắng tay thê thảm như một kẻ tội phạm tham nhũng vậy ?

  9. HỒNG MINH nói:

    Đọc bài truyện thấy lòng chợt buồn. Chẳng biết vì sao anh PMC ạ !

  10. HỒNG ĐỨC nói:

    “ông bỗng thấy lạnh, bỗng thèm khát một bữa cơm ngon, một gia đình thân mật và một giấc ngủ thật ấm cúng, ”
    “Có đứa nào đó không? lôi giùm ổng vào trong góc nhà, lấy cho ổng cái mền rách hôm trước bỏ sau xó nhà coi còn cơm nguội không ? lấy cho ổng một bát, bỏ ổng chút ít đồ ăn còn để dành cho chó.”
    Đọc 2 đoạn văn trên mà thấy lòng nặng trĩu. Sao lại có những con người như thế, cha ruột hay cha ghẻ cũng không thể nào có cảnh này. Có thật là anh Châu đã ” tận mục sở thị ” hay là “phịa”
    ra để bêu xấu con người vậy ? Tôi không tin toàn bộ các người con của ông ta đều như vậy. Nhanh chóng đăng phần 2 để giải toả sự tình nhen tác giả.

  11. Trần Quốc Tiến nói:

    Đọc phần một trong em đọng lại chữ ĐAU BUỒN. Em hy vọng phần hai đừng làm XÓT XA lòng người đọc. Hình như anh Minh Châu đang nhắc nhở mọi người hãy biết trân trọng những gì khi ta còn có ở trên đời này. Nhất là Cha và Mẹ .Một lời nhắc nhở đầy ý nghĩa trong mùa Vu Lan !!!
    Hẹn gặp lại anh ở phần 2 .
    Thân mến !!!

  12. HỒ HẠNH NGỘ nói:

    Đang mùa Vu Lan mà cho đọc bài này tức lắm nghen tác giả và ban quản trị. Phần một chưa thấy báo hiếu chỗ nào cả ?

  13. THANH MAI nói:

    Những đứa con ngổ ngáo láo xược như vậy mà gọi là BÁO HIẾU chỗ nào đâu hả anh PMC ? Hay điều bất ngờ đó sẽ đến trong phần sau ?

    • PHAN MINH CHÂU nói:

      Ông Tư qua đời tại nhà người bạn già thân thiết.Căn bịnh ông mang phải là ung thư phổi,ông được hỏa táng và nhúm tro được đựng trong hộp và giao lại cho những đứa con ông Tư.để tiện bề báo hiếu .Xim mời đọc phần 2 nhé

  14. THÀNH NHÂN nói:

    Toàn những đứa con mất dạy, kém hiểu biết, thiếu lương tâm. Thời nào cũng không như vậy được, trừ trường hợp ông bố có nhiều bầy. Tác giả viết bài này có quá đáng lắm không ?

    • PHAN MINH CHÂU nói:

      Mới đây thôi.Con giết cả bồn người trong gia đình rồi thắt cổ tự tự trong buồng giam,chỉ vì một nguyên nhân là nghi ngờ lúc nhỏ cha mẹ mang mình đi bán hoặc đem cho.Có đáng tin không.Thân ái

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s