Giấy rách chẳng còn muốn giữ lề

TRUYỆN NGẮN

Giấy 2

             – Bạch Vân!

             – Hồng Vân!

Hai cô gái trẻ ôm chầm lấy nhau. Lâu quá rồi còn gì, đã hơn ba năm nay bây giờ họ mới gặp lại nhau. Hai người là hai chị em họ. Kể về vai vế thì Hồng Vân là chị. Nhưng vì bằng tuổi nhau, lại học cùng một lớp từ hồi còn học cấp ba trường huyện nên họ coi nhau như bạn bè..

              – Mày từ Mỹ về khi nào vậy? Quà của tao đâu?

Hồng Vân hỏi khi hai người rời nhau ra. Bạch Vân cười.

            – Tiền đâu mà mua quà. Em tha được thân về nước đã là may mắn lắm rồi. Suýt nữa thì không có cả tiền mua vé máy bay mà về ấy chứ.

Nghe Bạch Vân nói, Hồng Vân trợn tròn mắt ngạc nhiên.

              – Mày được học bỗng nhà nước đi du học cơ mà?

Bạch Vân thở dài đến thượt một cái.

           – Thì đúng vậy! Nhưng cái học bổng chết đói của nhà nước mình thì làm sao sống nổi trên đất Mỹ. Bọn em ở bên ấy phải đi làm thêm bục mặt mới đủ tiền trang trải cho sinh hoạt của mình.

Hồng Vân nhìn cô em họ cười.

               – Tiền mua quà thì không có nhưng lại lôi về một đống sách có phải không?

               – Sao chị biết? –Bạch Vân ngạc nhiên. –Ai nói với chị ?

              – Việc gì phải ai bảo mới biết. Bọn trí thức dở hơi chúng mày đứa nào mà chẳng thế. Cái cần học thì không học cứ hùng hục học những thứ mà cả đời chẳng dùng đến bao giờ.

              – Thế chị bảo cái gì là cần phải học?

Hồng Vân thở dài thương hại cho cô em họ của mình.

             – Đến bây giờ mà mày vẫn chưa biết à! Thế mày đã xin được việc chưa?

Bạch Vân nín lặng không nói gì. Quả thật, về nước đã mấy tháng rồi nhưng cô vẫn chưa thể xin vào làm việc ở bất cứ một cơ quan nào.

           –Lẽ ra điều này, một phụ nữ xinh đẹp, cần phải học là học cách làm sao để tà lưa được một thằng mẽo xịn để biến mình thành một “Việt kiều yêu nước”. Rõ chưa? Con ngốc!

Nói xong, Hồng Vân phá lên cười một cách thích thú.

Quả thật Bạch Vân là một cô gái xinh đẹp. Hồi còn học bên Mỹ, có biết bao chàng trai Mỹ say cô như điếu đổ. Khi ấy, nếu muốn biến thành “Việt kiều yêu nước”, chắc chắn với cô chẳng khó khăn gì. Thế nhưng cô đã không làm điều đó mà lại vùi đầu vào đống sách cao ngất của thư viện nhà trường và đến thứ bảy, chủ nhật lại quần quật làm việc cho một cửa hàng ăn để lấy thêm tiền mua những cuốn sách đắt khét.

Hôm nay là ngày giỗ tổ của dòng họ. Ông trưởng họ từ trong nhà thờ họ bước ra, vừa nhìn thấy hai chị em, ông đã vội vàng chạy ngay lại. Từ xa ông lão đã sởi lởi.

              – Cháu Vân đến lúc nào thế?

Bạch Vân lại cứ nghĩ ông trưởng họ hỏi mình. Cô lễ phép .

               – Dạ cháu vừa đến.

Hồng Vân tươi cười cũng nói.

               – Dạ! cháu cũng vừa mới đến.

Ông trưởng họ đến nơi hai cô gái nắm lấy cánh tay của Hồng vân kéo vào trong nhà vừa đi ông lão vừa nói.

               –  Cháu vào đây để bác giới thiệu cháu với mọi người.

Hình như ông không nhìn thấy Bạch Vân hay ông không biết cô là ai?

Bạch Vân đỏ mặt sượng sùng. Cô chợt nhớ đến buổi liên hoan do dòng họ cô tổ chức để tiễn cô sang học bên Mỹ ba năm về trước. Hôm ấy cũng đông như hôm nay, ông trưởng họ cũng nắm lấy tay cô kéo cô đứng ở giữa nhà thờ họ. Nét mặt ông rạng ngời. hãnh diện.

             – Tôi xin giới thiệu với mọi người đây là cháu Vân con ông Quỳnh. Cháu nó vừa đoạt được học bổng của nhà nước ta sang nghiên cứu sinh tiến sỹ tại Mỹ.

Giọng ông đột nhiên vút lên cao. Không phải là ông nói. Bạch Vân có cảm giác như ông muốn hét to lên cho cả làng, cả xã này nghe tiếng. –Thế là cả cái xã này chỉ có duy nhất một tiến sỹ mà lại là người của dòng họ Nguyễn chúng ta. Tôi đề nghị mọi người cho một tràng pháo tay để chúc mừng.

Tiếng vỗ tay, tiếng reo hò tưởng làm sụp cả mái ngói của nhà thờ họ. Thế mà bây giờ!

Bạch Vân đi theo sau hai người. Cô tựa lưng vào cửa nhìn vào trong nhà thờ xem ông trưởng họ làm gì. Cô thấy cũng như ba năm về trước, ông lão dắt Hồng Vân ra đứng giữa nhà thờ họ trịnh trọng giới thiệu.

               – Tôi xin giới thiệu với mọi người! Đây là cháu Vân con ông Thái.

Ông dừng lại một chút nhìn quanh rồi hỏi mọi người. –Ông Thái đâu rồi? mọi con mắt nhìn quanh, tìm kiếm. Một ai đó nói to:

              – Ông Thái đang ở ngoài sân.

              – Đưa ông Thái vào đây!

Ông trưởng họ ra lệnh. Một người nắm tay ông Thái, gần như là phải lôi ông lão từ ngoài sân đi vào. Mọi người rẽ ra thành một lối nhường chỗ cho hai người. Tội nghiệp! Hình như ông lão không muốn chiềng mặt ra giữa đám đông này. Mặc! Mọi người lôi bằng được ông lão ra đứng bên cạnh cô con gái rượu của dòng họ. Ông trưởng họ dơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng. Khi không khí nhộn nhạo trong từ đường lặng xuống ông mới trịnh trọng nói tiếp.

            – Cháu Vân đây chính là người đã cung tiến hơn ba trăm triệu đồng cho xã để đúc cái chuông của chùa ta. Không những thế! Cháu Vân còn nhân danh dòng họ Nguyễn chúng ta cung tiến hơn năm mươi triệu đồng để xây bậc tam cấp bằng đá của ngôi chùa. Chính vì vậy mà trên bậc tam cấp của chùa xã ta được đề hàng chữ “Dòng họ Nguyễn Bình Hồ cung tiến”.

Tiếng reo hò, vỗ tay lại nổi lên rầm trời. Ông trưởng họ im lặng đợi cho tiếng reo hò lặng đi rồi mới hỏi tiếp.

              – Mọi người có hiểu ý nghĩa của việc ấy không?

Hỏi xong, ông lão nhìn quanh cả đám đông. Mọi người ngơ ngác nhìn nhau. Không ai trả lời được câu hỏi của ông trưởng họ. Ông lão lúc ấy mới vuốt râu cười đắc chí hỏi thêm mọi người một câu nữa.

              – Muốn vào chùa thì phải đi qua đâu?

Mọi người lúc ấy mới ồ lên một tiếng. Bạch vân bỗng bật cười. Trời ơi! Một nền văn hóa mới đang hình thành.

            – Muốn vào được chùa thì phải đi qua bậc tam cấp. Đúng không? Mà bậc tam cấp ấy là của dòng họ Nguyễn Bình Hồ chúng ta cung tiến. Điều đó có khác gì chính dòng họ Nguyễn bình Hồ chúng ta đã dẫn dắt cả xã này đến những điều thiêng liêng, cao cả.

Giọng ông trưởng tộc sang sảng. Hình như ông giận rằng sao mình không thể nói được to hơn để cho cả làng này, cả xã này nghe thấy.

Bạch Vân thở dài, cô lặng lẽ rời đám giỗ tổ trở về nhà.

                                                                   * * *

               Bảy giờ sáng, vân gánh một đôi quang gánh theo mẹ ra đồng nhổ mạ. Trời rét ngọt, mưa phùn lất phất. Ngoài đồng vắng hoe chỉ lác đác có dăm ba nhà đang cắm cúi làm việc ngoài đồng. Vào thời điểm này mọi nhà đã cấy xong cả. Nhà Vân neo người, bố là thương binh chẳng giúp gì được cho việc đồng áng nên đến tận bây giờ mà ruộng nhà cô vẫn còn cấy chưa xong. Một mình mẹ cô bươn trải với mấy sào ruộng, nuôi một chồng quanh năm đau ốm và một cô con gái ăn học. Bà biết cách duy nhất giúp con gái mình thoát khỏi cảnh nghèo hèn ở vùng đồng chua nước mặn này là: Học! Vì vậy bà nhất quyết không cho Vân nghỉ học giúp mình. Bà bảo.

            – Nhiệm vụ của con là học để thoát khỏi vùng quê nghèo này. Con là của để dành cuối cùng của bố mẹ.

Bà nói câu”Con là của để dành cuối cùng của bố mẹ “ Với một giọng sắt đanh, quyết liệt. Vân hiểu điều mẹ nói và cô lao đầu vào học.

Thật là may mắn! Trời ơi! Một sự may mắn ngược đời. Bố cô là thương binh nên hàng tháng nhà cũng còn có một chút tiền để cho cô ăn học. Cô không hiểu: Nếu như bố mình không phải là thương binh thì đời cô sẽ ra sao ?. Đôi lúc cô gái nghe bố mình than thở.

                – Giá mà hồi ấy mình cụt thêm cả một cái chân nữa thì có phải vợ con mình đỡ khổ không!

Nghe bố than thở, cô chỉ muốn khóc.

Nghèo! Hèn! Tuổi thơ của Vân trôi đi trong sự lãng quên của dòng họ. Hình như dòng họ “Nguyễn Bình hồ” này trong gia phả không có tên của gia đình cô. Cho đến tận khi cô giật được, đúng là giật, theo đúng nghĩa đen của nó vì cô đã dồn hết sức lực, khát khao, với một trách nhiệm lớn lao đè nặng lên đôi vai bé nhỏ của mình “Của để giành cuối cùng” để đoạt được một suất học bổng du học bên Mỹ, dòng họ cô mới chợt bừng tỉnh. À! Gia phả của dòng họ Nguyễn này hình như vẫn còn sót mất một người. Ông trưởng họ cầm một cuốn sổ đến nhà Vân hỏi lại ngày sinh, tháng đẻ của cả gia đình. Ông ta bảo.

             – Cháu đã làm rạng danh dòng họ Nguyễn chúng ta.

Hai mẹ con cắm cúi bước. Ngang qua đám mấy bà đang cấy, một bà ngẩng lên nhìn hai mẹ con rồi buông thõng một câu.

            – Tưởng sang Mỹ thì làm vương làm tướng gì hóa ra lại về nhà bám đít con trâu.

Vân nghiến răng, dừng lại. Mẹ cô vội vàng kéo vội tay cô.

            – Mẹ xin con! Nhịn đi con ạ

Đến tối, Vân gói ghém đồ đạc của mình cho vào chiếc ba lô. Cô bảo với mẹ.

            – Con phải lên Hà Nội mẹ ạ. Chỉ có lên trên ấy con mới rửa được mối nhục ngày hôm nay.

Mẹ cô gật đầu.

              – Ừ con cứ yên tâm mà đi! Đừng lo lắng gì ở nhà.

Vân ôm lấy mẹ. Cô khóc! Răng cô nghiến chặt vào môi để ngăn cho tiếng khóc khỏi bật lên thành tiếng. Chỉ có dòng nước mắt nóng hổi thấm ướt cả vai chiếc áo đã bạc màu mà mẹ cô đang mặc.

                                                                  * * *

Việc đầu tiên Bạch Vân làm khi lên Hà nội là đến nhà cô chị họ. Cô phải đứng ngần ngừ mãi trước cổng tòa biệt thự sang trọng nằm ngay bên bờ hồ Tây lộng gió mới dám bấm chuông. Một người đàn ông tóc đã muối tiêu gần hết ra mở cổng.

            – Cô hỏi ai?

            – Bác cho cháu hỏi đây có phải là nhà chị Hồng Vân không ạ

Bạch Vân lễ phép hỏi. Người đàn ông gật đầu.

           – Đúng rồi! –Ông ta chăm chú quan sát cô từ đầu đến chân. –Mà cô là thế nào với nhà tôi?

Vân giật nẩy người. Cô chợt nhớ đến cái bộ dạng thiểu não của ông Thái bố của Hồng Vân khi bị kéo ra trước đám đông trong này giỗ họ. Ra vậy! Thảo nào, từ khi cưới đến giờ đã có con mà làng xóm chưa một ai biết mặt con rể nhà ông Thái.

             – Dạ! Em là em họ của chị Hồng Vân

Rất nhanh, cô thay đổi cách xưng hô

             – Thế à! Vào đây em.

Người đàn ông kêu lên vui mừng. Tiếng “Em” của ông ta phát ra một cách rất tự nhiên và ngọt như mía lùi. Ông tránh sang một bên cho Vân bước vào, rồi cẩn thận khép cánh cổng sắt to đùng lại. Hai người đi vào phòng khách. Bạch Vân ngỡ ngàng ngắm nhìn cái phòng khách bề thế, sang trọng. Cô thốt lên.

            – Chị Vân sướng thật đấy.

Vừa nói cô vừa ngồi xuồng ghế. Chồng Hồng Vân xăng xái chạy ra chỗ tủ rượu nhấc ra một chai rượu tây chưa mở nút. Nghe Bạch Vân nói, ông ta đưa mắt nhìn cô gái. Nhìn ánh mắt ấy, người Vân bỗng run lên.

           – Ồ! Nếu muốn thì em có khi còn sướng hơn cả chị của em ấy chứ. –Nói xong ông cười như muốn khỏa lấp đi cái điều vừa nói. -Ta phải làm một ly chúc mừng cho cuộc hội ngộ này chứ nhỉ. Mà em tên là gì?

            – Dạ! Em cũng tên là Vân! Bạch Vân ạ.

            – Em cũng tên là Vân à! –Ông ta ngạc nhiên nhìn cô, trong ánh mắt lộ ra một vẻ vô cùng thích thú. –Hình như những cô gái tên là Vân cô nào cũng đẹp.

Vân đỏ mặt vì ngượng, cô lúng túng chẳng biết nói gì. Thật may cho cô, đúng lúc ấy thì cánh cổng mở ra và một chiếc Mercedes bóng lộn chạy vào. Chị họ của cô đã trở về. Cửa xe mở ra, Hồng Vân cùng một đứa bé trai chừng hai tuổi bước ra. Người lái xe đi theo sau, tay xách một lô những gói hàng. Thấy vợ về, ông chồng vội vàng cất chai rượu vào trong tủ chạy vội ra đón vợ.

             – Em đã về rồi đấy à? Sao về sớm thế?

Thấy Bạch Vân, người chị họ hơi sững người đi một chút. Vẻ lúng túng hiện rõ trên khuôn mặt, xong rất nhanh, cô ta lấy lại được ngay vẻ mặt bình thường.

            – Mày đến lâu chưa? –Tuy miệng hỏi vậy nhưng hình như cô gái không đợi nghe câu trả lời của cô em mình mà quay sang chồng giới thiệu:

            – Đây là em họ em.

Ông chồng nhanh nhẩu.

            – Anh biết rồi! Và cô ta cũng tên là Vân đúng không?

Hồng vân lườm chồng một cái. Cái lườm sắc, lạnh làm anh chồng tịt mít.

            – Đã lân la tìm hiểu được nhiều thế rồi cơ à? . –Nói rồi Hồng vân quay sang bảo cô em mà không cần giữ ý . –Cả mày nữa! Cẩn thận đấy! Lão chẳng tha một ai đâu.

Bạch Vân cười nói đỡ cho anh chồng.

          – Gớm! Làm gì mà chị giữ ông anh em ghê thế. Chị đừng lo. –Nói rồi cô quay sang đỡ thằng bé lên, vỗ vỗ vào lưng nó ngâm nga.

Cháu ơi cháu ngủ cho no
Của dì dì giữ ai bò mặc ai

Hồng Vân bật cười.

             – Mày vẫn đáo để như ngày xưa. Tối nay mày ở lại đây. Tao lâu lắm rồi không có người để tâm sự. À! Mà mày đã xin được việc chưa?. –Bạch Vân thở dài lắc đầu. –Khốn nạn! –Mặt Hồng Vân cau lại vì bất bình. –Một tiến sỹ của trường Harvard mà không xin nổi được một công việc trong khi bọn con ông cháu cha vô học nhan nhản trong các cơ quan nhà nước.

Chồng Hồng Vân cười

             – Tiến sỹ đã là cái gì! Có ông giáo sư người Việt của một trường đại học y của Mỹ về hưu, về nước xin làm từ thiện, nghĩa là không nhận lương, mà không có một bệnh viện nào nhận cả.

             – Thật thế hả anh?

Bạch Vân ngạc nhiên. Mấy năm qua cô chỉ lao đầu vào học để thoát khỏi vùng đồng chua nước mặn nên chẳng biết những gì đang xảy ra trong xã hội.

            – Sao không thật! Chuyện đang ầm ĩ trên báo suốt cả tuần nay. Việt nam không cần người giỏi mà chỉ cần bè cánh. Rõ chưa? Con ếch!

             – Anh có thể xin giúp nó được không?

Hồng Vân hỏi chồng. Anh chồng tươi tỉnh.

              – Việc gì phải xin ai. Em cứ về tổng công ty của anh…

Chồng Hồng Vân định nói tiếp, nhưng cô vợ đã cắt ngang

              – Thôi đi! Ông định mía ngọt đánh cả cụm chắc?

              – Em lúc nào cũng đa nghi

Chồng Hồng Vân gượng gạo

              – Đa nghi thế mà tôi vẫn còn sống dở chết dở với ông đây này

Giọng Hồng Vân đay nghiến. Nhìn bộ dạng anh chồng, Bạch Vân lờ mờ đoán được hình như họ đang có điều gì đó xảy ra.

                                                                 * * *

              – Anh chị có chuyện gì vậy?

Bạch Vân hỏi khi cánh cửa phòng khép lại. Hồng Vân khe khẽ đặt thằng bé đang ngủ say xuống giường rồi cẩn thẩn phủ lên trên mình nó một tấm chăn mỏng. Xong xuôi, cô quay lại cô em họ, ngồi xuống chiếc ghế. Tất cả vẻ mạnh mẽ, sắc sảo trên khuôn mặt cô gái biến mất, nhường chỗ cho một nỗi mệt mỏi, chán nản.

              – Còn việc gì nữa! lão ta lại tòm tem với con thư kí và có thêm một đứa con nữa. May mà lại là con gái.

“Lại là con gái” cụm từ ấy làm Bạch Vân hiểu ra ngay vấn đề. Cô đi lại ngồi xuống im lặng cầm lấy tay người chị họ.

               – Chị phải làm mọi cách mà giữ lấy chồng.

Bạch Vân nói sau một phút im lặng, giọng đầy thông cảm.

              – Mày tưởng tao muốn giữ lão ấy à? Không! Tao chỉ muốn giữ lấy tiền của tao thôi!

Giọng Hồng Vân đanh lại. Trong cái đanh gằn giận dữ ấy, Bạch Vân vẫn cảm thấy một cái gì đó của sự hoang mang, lo lắng thậm chí là tuyệt vọng. Rồi hình như đã kiệt sức, Hồng Vân ôm choàng lấy cô em họ, gục vào vai cô, toàn thân run rẩy.

            – Mày tưởng lấy lão tao sung sướng lắm sao? Mày tưởng tao yêu lão sao? Không! – Hồng Vân lắc đầu thú nhận. –Tao chỉ yêu tiền của lão thôi!

Bạch Vân chăm chú nhìn chị họ mình. Cô cứ tưởng rằng khi nói với cô “Tao chỉ yêu tiền của lão thôi” Ít nhất chị cô cũng phải có cái gì đó thể hiện sự xấu hổ. Nhưng không! Trên khuôn mặt khả ái ấy ngoài sự hoang mang lo lắng ra không có chút gì của sự hối hận.

               – Thế anh ấy có yêu chị không?

Bạch vân rụt rè hỏi. Môi người chị họ nhếch lên một nụ cười cay đắng.

           – Mày bảo có tình yêu không giữa một lão già giàu có với một cô gái bao chỉ bằng tuổi con mình? Tất cả chỉ là một sự mua bán, đổi chác. Lão cho tao tiền còn tao cho lão tuổi trẻ và nhan sắc của mình.

                – Nhưng lão vẫn cưới chị đấy thôi. Chị có đăng kí kết hôn đấy chứ?

Hồng Vân gật đầu.

                – Có! Tao đã lừa được lão ! Và tao cũng gặp may nữa.

Bạch Vân ngơ ngác nhìn chị họ. Cô không hiểu.

             – Lúc đầu tao chỉ là gái bao của lão. Chúng tao đã thỏa thuận không được có con. Nhưng lão lại không muốn dùng bao cao su khi quan hệ. Lão bảo: “Mất tiền thì phải chơi cho sướng” nên lão bắt tao phải uống thuốc tránh thai. Lão dọa “Em đừng nghĩ dùng cách có thai để trói buộc anh. Nếu em mà có thai là anh sẽ biến ngay và không bao giờ anh thừa nhận đấy là đứa con của mình”. Nghe lão nói tao cũng nản lắm. Mày tính, tuổi thanh xuân thì ngắn. Nếu không trói được lão để cho lão chơi mình dăm ba năm rồi lão chạy thì mình chết à. Thế là tao ngừng dùng thuốc tránh thai. Khi biết mình có thai, tao phải giữ kín cho đến tận khi xác định chính xác giới tính đứa bé tao mới cho lão biết. Nghe tao nói “Em có thai” lão nổi giận đùng đùng cầm ngay lấy cái va li của tao cùng với một tập tiền năm trăm nghìn ném ra ngoài cửa gầm lên.

                – Cút!

Quát xong, có lẽ là vì quá tức giận lão phải dựa vào cửa thở hổn hển. Tao tỉnh như không, cúi xuống cầm lấy tập tiền quăng trả lại cho lão.

               – Em không cần tiền của anh. Anh hãy giữ lấy tiền để sau này còn đi “ Xây nhà tình nghĩa”

                – Sao lại đi “Xây nhà tình nghĩa”?

Bạc Vân hỏi chen vào. Hồng Vân nhìn cô em họ ngạc nhiên hỏi lại

               – Mày không biết thật à? –Rồi không đợi cô em trả lời, cô chị nói tiếp. –Không có con trai, mang tiền đi xây nhà cho con rể nó ở thì đúng là “Xây nhà tình nghĩa”chứ còn gì nữa.

Bạch Vân cười.

               – Cái lưỡi chị nhọn như kim ấy.

Cô chị cũng cười gật đầu.

             – Ừ! Nghe tao nói mặt lão xám ngoét, người run bắn lên vì tức giận. Tao làm như không nhìn thấy điều ấy, cúi xuống xách va ly bước đi mấy bước rồi mới quay lại bảo lão. –Lúc nào chết anh nhớ bảo con gái anh báo cho em một tiếng, em sẽ cho thằng cu đến chịu tang.

Nghe tao nói, lão đờ người ra, một lúc sau mới lắp bắp hỏi lại.

               – Cô… Cô b a..ả..o s…ao?

Tao không trả lời vào câu hỏi của lão cứ thế đi thẳng ra ngoài cổng, vừa đi vừa nói.

               – Giấy siêu âm thai nhi để trong ngăn kéo bàn trang điểm của em ấy.

Nói rồi tao xách va ly bước thẳng ra cổng. Lão vội vàng chạy theo giữ tao lại. Lão đổi giọng.

               – Thôi mà! Anh xin lỗi. Thằng cu của anh được mấy tháng rồi?

Lão không có con trai điều đó làm cho lão cực kì cay cú. Giàu có như lão, địa vị xã hội cao như lão, nhưng mỗi lần về quê, khi dòng họ có việc chẳng bao giờ lão được ngồi lên mâm trên dù cho lão đã bỏ không biết bao nhiêu tiền của cho dòng họ.

               – “Anh hĩm” ngồi xuống dưới kia đi

Nhà lão lại là trưởng họ. Bố lão cũng cay cú lắm nhưng không thể thay đổi được tục lệ của làng xã.

Từ khi tao sinh được thằng bé, lão được thăng lên chức “Anh cu” và được chuyển lên ngồi mâm trên và tao với thằng bé trở thành báu vật của cả họ nhà lão.

              – Chị cũng phải quản lý anh ấy cho chắc vào, Đừng để mất cái thế “Độc quyền” của mình.

             – Đấy chính là điều đau đầu nhất của tao. Có giời quản lý được những người như lão. Vừa rồi lão lại tòi thêm ra một đứa với con thư kí may mà lại là con gái. À! –Như chợt nghĩ ra điều gì, cô chị à lên một tiếng .—Mày học bên Mỹ mày có biết bên ấy có loại thuốc nào diệt dục không? Tao nghe nói ở Hàn quốc người ta cho các phạm nhân mắc tội cưỡng hiếp uống thuốc diệt dục. Làm thế nào để mua được loại thuốc ấy nhỉ?

             – Thế còn chị?

Bạch Vân kinh ngạc hỏi. Hồng Vân cười.

             – Bây giờ trai gọi thiếu gì. Mà mày ngốc thật đấy.

                                                                 * * *

          Mà đúng Bạch Vân là một cô gái ngốc. Trẻ, tài năng, xinh đẹp, có bằng tiến sỹ tưởng rằng như thế là đủ cho một tương lai thênh thang trước mặt nhưng không phải. Phải nhờ vào sự giới thiệu của chồng Hồng Vân cô mới xin vào được một ngân hàng của nhà nước với mức lương sáu triệu tương đương với thu nhập của một anh chàng xe ôm ngoài đường phố.

Nhưng đấy không phải là điều làm cho cô bức xúc nhất. Ngày trước cô vùi đầu vào những chồng sách cao ngất trong thư viện của trường với một ý nghĩ ngây thơ và mãnh liệt rằng nó là một tài sản vô giá mà không phải ai cũng có để giúp cô vươn lên trong sự nghiệp của mình. Nhưng cô đã nhầm. Chẳng một ai cần đến kiến thức của cô cả. Cái mà các xếp bự cần ở một người phụ nữ như cô là nhan sắc mà cái điều đó thì các giáo sư của cái trường đại học danh tiếng nhất nước Mỹ chẳng một ai biết để mà dạy cho cô và thế là một tiến sỹ với tấm bằng xuất sắc vẫn chỉ là một chân sai vặt.

Mà cũng chẳng ai dạy cho cô rằng : Đất nước này chẳng phải là của riêng ai nên cũng chẳng có ai gìn giữ, vậy nên, ai có cơ hội thì cứ việc mang xẻng xúc bất cứ thứ gì có thể mang về nhà.

Một lần, cô theo một đoàn đi định giá tài sản thế chấp, cô đã kinh ngạc khi người ta đánh giá một ngôi biệt thự chỉ xấp xỉ ba mươi tỷ với cái giá trên trời: Mười trăm tám mươi tỷ. Cô đã buột mồm kêu lên.

             – Làm gì đến cái giá ấy!

Mọi người trong đoàn định giá quay lại nhìn cô với ánh mắt vừa ngạc nhiên, vừa khó chịu. Đến khi ký vào văn bản, cô đã nhất định không chịu ký. Một cô gái rất trẻ mà cô biết đó là nhân tình của ông phó tổng giám đốc đã định sửng cồ lên với cô. Nhưng tổng giám đốc, trưởng đoàn, đã ngăn cô ta lại. Ông ta mở túi xách nhét tờ biên bản đánh giá giá trị tài sản vào trong, tươi cười bảo với mọi người.

          – Không sao! việc này ngày mai mọi người lên phòng tôi họp rồi chúng ta sẽ quyết định. Bây giờ thì giải tán.

Mọi người ra xe quay về. Bạch Vân định leo lên chiếc ô tô chung của đoàn thì ông tổng giám đốc ngăn lại.

             – Cô lên xe của tôi. Tôi có việc cần bàn.

Giọng ông ta rất mực nghiêm chỉnh. Khi ra đến xe, ông ta bảo với tay tài xế.

             – Cậu ra xe về cùng với đoàn. Hôm nay tôi tự lái.

Nói rồi ông tự tay mở cửa xe cho Bạch Vân. Bảo cô với một giọng rất lịch sự và mực thước.

             – Cô lên xe đi.

Ngồi trong xe, Bạch Vân thoáng thấy hình như tay lái xe nhìn ông tổng giám đốc cười cười. Chiếc xe phóng đi và đỗ lại trước một cửa hàng sang trọng. Tổng giám đốc nhìn đồng hồ rồi bảo với cô.

             – Muộn rồi. Ta vào đây ăn một chút gì đã.

Hai người bước vào nhà hàng, thấy ông tổng giám đốc, một cô lễ tân vội vàng chạy lại.

             – Lâu lắm rồi mới lại thấy anh Tân.

Tiếng « Anh » trôi qua miệng cô gái trẻ trơn tuột không một chút vấp. Hình như ông ta là khách quen của cửa hàng này.

             – Cho chúng tôi một phòng ăn riêng.

Giọng ông ta nghiêm nghị, lạnh lùng không hề có một chút gì cộng hưởng với tiếng « Anh » ngọt ngào của cô gái trẻ.

Khi hai người ngồi trong phòng ăn riêng đợi thức ăn mang ra, ông tổng giám đốc mở cái túi xách vẫn mang theo bên mình lấy ra một cái phong bì dày cộp đặt trên mặt bàn và ấn về phía cô. Nhìn thẳng vào cô thẳng thắn.

              – Đây là một trăm triệu phần của cô.

Bạch Vân ngạc nhiên.

              – Tiền gì ạ ?

           – Tiền để mua chữ ký của cô vào bản định giá này.–Vừa nói, ông ta vừa rút tờ giấy biên bản ra đặt trên bàn, lấy tay gõ gõ vào tờ giấy. Vân cắn môi. Một chút yên lặng. –Cô tưởng mình cô là tiến sỹ à ? Trong đoàn này có tới ba tiến sỹ và tôi. –Ông lấy tay chỉ vào ngực mình. –Cũng là tiến sỹ. Họ không ngốc. Người ngốc duy nhất là cô. –Ông ngừng lại một lúc rồi nói với cô bằng một giọng tâm tình. –Họ là khách hàng quen lâu năm và rất có uy tín. Họ cần một số vốn là một trăm năm mươi tỷ cho một thương vụ vậy nên chúng ta phải tìm ra cách giúp họ .

              – Ngộ nhỡ………

Cô mới nói đến đây thì ông ta đã giơ tay ngăn cô lại.

             – Cô muốn nói là ngộ nhỡ họ thất bại thì sao đúng không ? –Ông ta im lặng một lát rồi nhìn thẳng vào cô thẳng thắn. –Thì ngân hàng sẽ mất tiền. Nhưng….Ông ta dừng lại một lát rất lâu rồi đột ngột hỏi. –Nhưng đấy là tiền của cô à mà cô giữ ?

Cái giọng lạnh lùng khi hỏi câu đó khiến Vân thoáng rùng mình.

              – Thế nếu bị ra tòa ?

Ông ta cười.

           – Thì sẽ không đến lượt cô. Người đầu tiên là tôi, sau đó là hai ông trưởng phòng. Cô chẳng có một chút chức danh gì để mà phải hầu tòa.

Vân đã thực sự ngạc nhiên. Cô cứ tưởng rằng cô có mặt trong một đoàn giám định là vì họ cần đến kiến thức của cô trong việc đinh giá một tài sản lớn đến vậy. Cô nhầm!

              – Thế thì việc gì phải có em ở trong đoàn ạ?

              – Chính tôi đã đưa cô vào danh sách. Còn tại sao thì cô phải tự tìm hiểu cô bé ạ.

              – Thế nếu em không ký thì có làm sao không ?

Ông ta lắc đầu cười rất thoải mái.

            – Không sao cả. Thực ra chúng tôi chỉ muốn giúp họ là chính chứ còn khoản tiền này. –Ông ta chỉ vào chiếc phong bì. –Với tôi không đáng kể. Chỉ có điều là cô đã giết chết một doanh nghiệp và đập đi nồi cơm của hai nghìn con người.

Nói rồi ông ta mở túi xách nhặt cái phong bì và tờ định giá nhét vào. Đúng lúc đó thì thức ăn được bưng lên. Vân không còn bụng dạ nào để ăn. Có bữa cơm nào là miễn phí. Hình như ông tổng giám đốc hiểu được cái tâm lý ấy của cô. Ông ta trấn an.

               – Không có vấn đề gì đâu. Cô thoải mái đi để ăn cho ngon miệng.

Ăn xong, ông tổng giám đốc nhất định lái xe đưa cô về đến tận nhà mặc cho Bạch Vân nhất mực từ chối.

Chỗ Bạch Vân ở là một ngôi nhà cấp bốn người ta vẫn xây cho sinh viên thuê. Bước vào trong nhà, ông tổng giám đốc lắc đầu kêu lên

             – Chỗ như thế này mà sao cô vẫn ở được. Sao cô không thuê một căn hộ khang trang hơn ?

Vân cũng chẳng cần dấu diếm.

          – Tại em không có tiền. Em còn phải gửi tiền về giúp đỡ gia đình. Bố em là thương binh cụ đau ốm suốt.

Ông tổng giám đốc cười.

              – Thế mà cô từ chối một trăm triệu

              – Vì bố em vẫn bảo « Giấy rách phải giữ lấy lề con ạ »

Tổng giám đốc không nói gì. Ngồi chơi một lúc, ông ta đứng dậy ra về. Lúc tiễn ông ta ra xe, trước khi đi ông ta mới bảo.

           – Cơ quan có một khu nhà tập thể cũ đang hóa giá. Ngày mai đến cơ quan, cô làm một cái đơn mang lên phòng tôi, tôi sẽ ký bán cho cô một căn trừ vào tiền lương hàng tháng

             – Không……

Mới thốt được tiếng không ấy thì Vân đã bị ông ta ngăn lại. Ông nhìn cô nghiêm nghị.

           – Tôi chưa nói hết ! Và cô vẫn không cần phải ký vào tờ định giá. Như thế cô đã yên tâm chưa ?

Nói rồi ông ta nổ máy phóng xe đi ngay không để cho cô nói thêm một lời nào. Vân quay trở vào nhà. Ngồi chưa nóng chỗ thì cô bé hàng xóm, người cũng thuê nhà trong xóm cô chạy sang mặt cô bé tươi rói.

             – Bà chị ! Khao xóm đi chứ

             – Khao vì cái gì ?

Vân ngạc nhiên.

           – Còn gì nữa. Có ông bồ đại gia như thế phải khao bọn này một bữa ra trò vào không lần sau lão mà đến đây là bọn em đến phá đấy.

Vân bật cười.

              – Bồ cái con khỉ. Xếp của tao đấy.

             – Ai chẳng biết đấy là xếp to của chị. Con vịt này béo lắm đấy ! Chị đừng có mà để xổng mất.

            – Ơ cái con này ! Tao đã bảo đấy không phải là bồ của tao. Ông ta là tổng giám đốc của ngân hàng tao đang làm việc. Ông ta có vợ con rồi.

              – Thì ai chẳng biết ông ta có vợ con rồi ! Thế vịt mới béo chứ.

Vân phát mạnh vào cái mông cô bé.

              – Con nỡm ! Mày tưởng ai cũng như mày chắc

Đến lượt cô bé hàng xóm ngạc nhiên.

              – Ơ ! Thế chị không bắt bồ với lão thật à ? Lão say nắng chị lắm mà.

              – Sao mày biết là lão bị “Say nắng”? Tao có thấy gì đâu

            – Chị ngốc thật đấy! Người ta mê mình mà cũng không biết. Hoài của! Hay là chị tìm cách bắn lão cho em đi. –Nói xong, cô bé đột nhiên thở dài một tiếng. –Mà thôi! Chắc là không được đâu. Những người như ông ta chẳng bao giờ bắt bồ với người như em đâu.

Nói xong câu đó mặt cô bé buồn rười rượi làm cho Vân vừa thấy thương cho cô bé vừa cảm thấy tò mò.

             – Sao không được! Em trẻ hơn chị, xinh hơn chị. Nếu chị còn làm cho lão say nắng thì em còn làm cho lão ngã lăn đùng ra ấy chứ. Thế cái lão bồ của em đâu? Thôi nhau rồi à?

Cô bé buồn bã lắc đầu.

              – Chưa thôi! Nhưng lão ấy có phải là bồ của em đâu.

              – Thế thì là gì?

             – Thì chỉ là cái hợp đồng chơi gái tháng thôi. Lúc nào lão chán hay hết tiền là chấm dứt hợp đồng.

             – Thế thì em đi lại với lão làm gì. Em trẻ lại xinh đẹp sao không tìm một người yêu em thật lòng?

             – Vì sao à? –Cô bé bật cười. –Vì tiền chứ còn gì nữa. Em nghe nói chị là tiến sỹ đi du học ở Mỹ về đúng không?

Vân gật đầu hỏi lại.

              – Thế thì sao?

              – Thế lương chị được bao nhiêu?

              – Sáu triệu!

Cô bé trợn tròn mắt vì kinh ngạc. Cô không thể tin rằng một tiến sỹ học ở nước ngoài về mà lương được có sáu triệu bạc.

             – Sáu triệu! Không đủ tiền để em mua si líp. –Cô bé không dùng từ quần lót mà lại dùng từ si líp một từ mà giới trí thức như Vân không bao giờ dùng đến khiến cho cô hơi khó chịu. –Thế thì chị đi học làm gì cho nó khổ ra. Một tháng em kiếm được không dưới hai mươi triệu.

“Hai mươi triệu” Ba tiếng ấy đã đập tan mọi lý lẽ Vân định dùng để trả lời cho câu hỏi “Chị đi học làm gì cho khổ ra” của cô bé. Ừ nhỉ ! Đi học làm gì khi mà số tiền mình kiếm được chỉ bằng một phần ba số, thậm chí là một phần tư số tiền của một cô gái như cô bé này.? Nhưng….. Một tiếng nhưng khe khẽ thầm thì trong óc vân. Hình như cô bé cũng nghe được tiếng “Nhưng” ấy. Cô bé bảo.

             – Chị đưa cho em một trăm nghìn.

Vân không nói gì, mở ví rút tiền đưa cho cô bé. Cô bé cũng lấy ra một tờ một trăm nghìn rồi gí hai tờ tiền vào mũi vân.

            – Chị ngửi đi. Tờ tiền của em có thối hơn tờ tiền của chị không?. –Cô bé đưa trả vân tờ một trăm nghìn rồi ngậm ngùi nói.– Chị hơn hẳn em là ngoài xinh đẹp ra chị còn là một trí thức mà đấy mới là cái lão vừa ra khỏi đây muốn. Lão ấy không cần một hợp đồng chơi gái tháng như cái lão của em vì nếu thích lão ấy có thể bỏ ra một nghìn đô để ném một cô gái mới mười tám tuổi xinh như hoa hậu lên giường. Cái lão muốn là một cuộc tình ngoài luồng, có yêu thương, có hờn giận, có thể san sẻ với lão những buồn vui, lo lắng và cuối cùng mới là đến cái giường.

              – Thế lão của em không có những cái ấy à?

Vân tò mò hỏi. Cô bé buồn bã lắc đầu.

           – Làm gì có! Lão của em là chủ một doanh nghiệp tư nhân chứ không phải là quan chức bự như lão của chị. Lúc nào hứng lên là lão mò đến em, lột hết quần áo và “Phập”!

Mặt Vân nhăn lại vì cách nói quá mạnh bạo của cô bé. Vân buột miệng hỏi.

              – Thế em không nghĩ gì đến tương lai của mình à?

           – Có chứ! –Cô bé vui vẻ nói. Vân có cảm giác, với cô bé này những việc cô ta đang làm, cô ta không cho là đó là việc xấu xa cần phải che dấu. –Chính vì vậy mà em mới thuê nhà ở xóm trọ này mà không chịu ở cái nhà lão vừa mua giấu vợ. Ở đây, những lúc lão đi vắng em có thể đi kiếm thêm ở ngoài.

             – Lão mua nhà cho em?

          – Làm gì có chuyện ấy. Nhà vẫn đứng tên lão. Lúc nào chán lão đuổi mình ra khỏi cửa ngay.

             – Thế thì tương lai mờ mịt lắm em ạ.

          – Chị nhầm đây. Mờ mịt là thế nào. Mỗi tháng em chỉ cho phép mình tiêu khoảng bốn triệu gửi về giúp bố mẹ hai triệu. Mỗi năm em phải để ra được khoảng hai trăm năm mươi triệu. Khi nào có một tỷ là em dừng ngay, chạy về quê lấy chồng. Với một tỷ tiền vốn ở quê em chẳng phải làm gì mà vẫn sống sung túc.

            – Nhưng chị thấy bọn em có đứa nào rút ra khỏi vũng bùn được đâu. Bước vào thì dễ rút chân ra khó lắm em ạ.

Vân lựa lời khuyên giải. Cô cứ nghĩ rằng con bé trẻ người non dạ không nhìn xa trông rộng bằng mình. Nhưng cô đã nhầm.

            – Không khó đâu chị ạ. Vấn đề là phải biết lúc nào thì dừng lại. Mà muốn dừng lại thì lại phải biết quý đồng tiền. Chúng em kiếm tiền một cách dễ dàng nên hầu hết đều rất phung phí đồng tiền mình kiếm ra. Đến lúc biết là cần phải dừng lại thì trong túi lại chẳng còn đồng nào thế là lại đành phải tiếp tục nghề cũ cho đến lúc thân xác tàn tạ. Làm cái nghề này phải tỉnh, biết dừng lại đúng lúc.

             – Thế lúc nào là lúc cần phải dừng lại?

            – Phải biết dừng lại khi mình còn nhan sắc chị ạ. Những trí thức như chị cho rằng kiến thức là tài sản vô giá của người phụ nữ là rất sai lầm. Với người đàn bà như chị em mình tài sản quý giá nhất chính là nhan sắc vì nhan sắc là cái có thể kiếm tiền dễ nhất và nhanh nhất. Chị có thấy hoa hậu hay người mẫu nào nghèo không? Còn những thạc sỹ, tiến sỹ nghèo khổ thì đầy đường mà chị chính là một ví dụ.

             – Thiếu gì những cô hoa hậu và người mẫu sống trong nghèo khó. – Vân phản đối.

             – Đó là vì họ không tỉnh táo. Phải biết dùng nhan sắc kiếm tiền khi nhan sắc rực rỡ nhất. Phải biết giữ tiền và phải biết giữ lại chút nhan sắc để kiếm lấy một tấm chồng và dùng số tiền đã dành dụm để kiếm tiền bằng một cách khác.

Vân đã kinh ngạc trước sự tỉnh táo của con bé. Nó tính toán lạnh lùng hơn hẳn một tiến sỹ kinh tế như mình. Cô thầm nghĩ.

             – Thế em không sợ dư luận xã hội à?

          – Có chứ chị.—Cô bé thú nhận. –nên nếu định dùng nhan sắc để kiếm tiền thì đừng dùng ở nơi mà gia đình mình sinh sống. Như chị chẳng hạn chị cứ bắt bồ với lão vừa đi khỏi đây trong vài năm kiếm lấy vài tỷ rồi sau đó chị tếch vào sài gòn dùng cái bằng tiến sỹ của mình để kiếm tiền thì ai biết mà chê cười. Vả lại…. Con bé tặc lưỡi một cái. –“Cái ấy” nó cũng giống như cái ao bèo tấm ấy mà chị.

Những hình ảnh trong ngày giỗ tổ lại hiện lên trong đầu Vân. Cái câu của ông trưởng họ “Điều đó có khác gì chính dòng họ Nguyễn bình Hồ chúng ta đã dẫn dắt cả xã này đến những điều thiêng liêng cao cả.” lại vang lên trong đầu. Không đúng! Phải nói rằng Tiền của dòng họ Nguyễn Bình Hồ đã dẫn dắt cả cái xã ấy đến những điều thiêng cao cả. Cái giọng sang sảng của ông trưởng họ khi nói câu ấy đã át đi cái tiếng nói nhỏ nhẹ của bố “Giấy rách phải giữ lấy lề con ạ”. “ Sang Mỹ tưởng làm vương làm tướng gì hóa ra lại về bám đít con trâu.” Hóa ra thiên hạ chẳng coi cái bằng tiến sỹ là gì nếu như cô nghèo. “Giầu” mới chính là một cô gái đẹp và khi ấy cái bằng tiến sỹ lại biến thành một viên kim cương trang điểm cho cái “ Giầu” thêm lộng lẫy. Một nền văn hóa mới đang định hình.

                                                                 * * *

Sáng hôm sau, Vân đến cơ quan. Cô cảm nhận được ngay cái không khí thù địch đang vây lấy quanh mình. Khi đi ngang qua bàn cô gái nhân tình của ông phó tổng giám đốc, cô ta buông một câu lơ lửng .

               – Đã nghèo lại còn ngu. Hết thuốc chữa.

Vân đứng lại, quay nhìn cô gái ấy chằm chằm. Cô ta bắt đầu xửng cồ.

              – Chị muốn gì!

Vân mỉm cười nhẹ nhàng nói.

              – Chị sẽ không kí vào tờ giấy ấy. Nhưng chị sẽ kí vào một tờ giấy khác để cho em biết rằng chị không ngu.

Nói rồi cô đi thẳng vào căn phòng có treo một tấm biển mạ vàng “Phòng tổng giám đốc”

NGUYỄN THẾ DUYÊN 

Hà nội 6-7-2014

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Văn và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

32 Responses to Giấy rách chẳng còn muốn giữ lề

  1. bbxunau nói:

    @ Thưa anh Nguyễn Thế Duyên ACE bbxn,

    Tiêu chí hàng đầu của trang nhà là tạo một sân chơi để giữa tác giả và người đọc, giữa tác giả với tác giả và giữa người đọc có sự giao lưu về văn học nghệ thuật cũng như tình bạn, chính vì vậy khẩu hiệu của trang là “trang văn nghệ của tình bằng hữu”. Có lẽ, cho đến nay trong chừng mực nào đó tiêu chí đó đã được thực hiện.

    Cuộc trao đổi hiện nay chung quanh truyện ngắn của anh NTD cũng nằm trong khuôn khổ ấy. Hơn nữa, cuộc trao đổi hơi hướm diễn đàn văn học là điều đáng mừng, trong đó giữa tác giả và độc giả tranh luận không chỉ trong phạm vi tác phẩm mà còn mở rộng hơn về quan điểm văn nghệ, quan điểm sáng tác tức những vấn đề lý thuyết văn học mà không phải ai cũng am tường. Chính vì vậy, qua tranh luận mọi người trong chúng ta – kể cả tác giả và độc giả – đều rút ra được những điều bổ ích cho riêng mình.

    Có lẽ không thừa khi nhắc một điều quan trọng trong trao đổi, tranh luận là tôn trọng lẫn nhau, không ai “lên lớp” ai, “thực sự cầu thị”, dầu cho trình độ hiểu biết và khả năng tiếp thu có khác nhau. Điều đó không chỉ áp dụng cho một trang mạng bé tí tẹo nầy mà có thể cũng là tiêu chuẩn chung cho những diễn đàn lớn hơn.

    Chúng tôi mong rằng trên trang nầy còn có những cuộc tranh luận khác thú vị hơn.

    Thân ái

  2. Chào các bạn!
    Tôi rất ngạc nhiên khi các bạn có phản ứng còn với tôi tranh luận là bình thường. Tôi chẳng xúc phạm ai chỉ chỉ ra một cách cảm thụ khác.
    Tôi đuộc góp ý rất nhiều và thậm chí người góp ý dùng lời hơi nặng nề nhưng không bao giờ tôi tự ái.
    Có một nhà hiền triết nói
    Ai Chê ta đúng người đó là thầy ta
    Ai chê ta sai người đó là bạn ta
    Ai khen ta sai người đó là kẻ thù của ta
    Hình như các bạn thích kẻ thù
    Để các bạn không nghĩ là tôi nói láo tôi cop ra đây những cuộc tôi đuộcgóp ý và thái độ của tôi với sự góp ý ấy

    Chào bác Duyên !

    Em đã đọc truyện “Ngoại tình” của bác, và mạo muội có vài ý kiến, có gì không phải bác bỏ quá cho em nhé ! (nói thế chứ không muốn bỏ quá cũng không được đâu! ).

    – Chi tiết “Chồng tôi từ trong bếp đi ra. Lão ta nhìn tôi rồi lo lắng hỏi “Tối qua em đi đâu mà không về làm bố con anh lo suốt đêm. Mà sao em lại tắt di động?” em thấy hơi vô lý. Một người chồng có trách nhiệm không bao giờ thấy vợ đi cả đêm không về không lý do, tắt di động, mà chỉ có ngồi nhà lo, rồi chờ đến ngày hôm sau hết giờ làm vợ về mới hỏi han nọ kia. Người ta phải mang con đến nhờ ông bà ngoại trông hộ rồi nhào đi tìm ngay trong đêm, đi hỏi bảo vệ ở cơ quan vợ làm, hỏi ở các đồn công an, bệnh viện xem có tai nạn gì không, vân vân và vân vân … Nếu thế ngay từ đầu vợ đã không thể nói dối được.
    – Chuyện ngoại tình của cô ta chắc chắn đã bị lộ từ lâu trước khi mâu thuẫn bùng nổ (con gái cũng biết và tẩy chay đồ chơi của mẹ, chồng biết, đến bà hàng nước cũng biết, bố mẹ đẻ biết và đón nhận cô con gái xách va li về nhà một cách rất bình tĩnh), vậy mà trong suốt cả câu chuyện không hề thấy có một lời cảnh tỉnh, khuyên răn nào từ phía người thân (chồng, bố mẹ), dường như mọi người chỉ chờ sự việc bùng nổ là phán xét và kết án.

    Hai vấn đề này em thấy nó đang đi ngược lại với Văn hóa Việt , vì trong văn hóa Việt, ngoài việc đề cao tình cảm gia đình, thì với mọi hoàn cảnh, những lời khuyên bảo, cảnh tỉnh, răn đe thường nhiều hơn phán xét và tuyên án.

    Em mạo muội có mấy nhời như thế, mong là không ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới bác nhá .

    À, mà bác … sai chính tả hơi nhiều ạ . Bác tuyển thư ký đi thôi !

    Chúc bác mọi điều tốt đẹp.

    HN

    Chân thành xin lỗi tất cả mọi người. Vừa qua tôi có nhận được thư của bạn Hoangau (Mà tôi có đăng kèm theo đây) góp ý về chuyện ngắn này. Tôi thấy đó là những ý kiến rất hay vì vậy tôi quyết định viết lại chuyện ngắn này. Xin các bạn chờ cho vài ngày đọc lại truyện này. Nếu có gì các bạn cứ thẳng thắn cho ý kiến tôi rất cám ơn
    .Tôi cho rằng khen xuông nhau chẳng có ích gì nên chỉ cho nhau những khiếm khuyết
    Cám ơn hoangau rất nhiều. Mong các bạn cũng như thế nhé( Nhưng không phải bạn nào góp ý tôi cũng viết lại đâu vì viết lại một chuyện đã hoàn chỉnh là một điều hết sức khó khăn.Có khi còn khó hơn viết một chuyện mới đấy các bạn ạ) lúc ấy mong các bạn thông cảm nhé
    Nguyễn thế Duyên


    Em cảm ơn anh Thế Duyên! em dùng từ lắm” để diễn tả cho nghĩa là “nhiều , rất nhiều ” con sợ lắm , sợ rất nhiều … Tuy nhiên từ lắm” cũng như anh đã nhận xét . Cảm ơn gợi ý của anh! đôi khi câu thơ ngắn gọn , xúc tích mà đủ nghĩa sẽ hay hơn nhiều!

    p/s À! lần sau anh cứ tiếp tục phát huy ý kiến riêng ấy của anh giùm em nhé! hii .

    Nhà cháu khoái Bác (mặc dầu truyện ngắn này thì không khoái) khi Bác đã viết:

    Nguyên văn bởi Nguyễn Thế Duyên
    Này ! Này ! cô bé Bạch vân. Cách nhận xét kiểu chung chung như thế này khiến cho toikhos chịu quá. (Không phải là khó chịu vì bị chê đâu nhé) Nói rõ ra nữa đi. Tôi muốn đuộc đối thoại và tôi rất ghét những diễn đàn chỉ tung hô đều theo kiểu” hay quá” làm người viết lầm tưởng.Cô bé cứ thoải mái đưa ra những suy nghĩ của mình. Tôi sẽ đưa ra những suy nghĩ của tôi. Trong cuộc cọ sát đó ai cũng có lợi. Tôi hiểu giớ trẻ như cô bé nghĩ gì , thích một kết cấu như thế nào còn cô bé cũng hoàn thiện thêm đuộc kĩ năng cảm thụ văn học ( vì tôi liều mạng mà tự nhận rằng tôi cũng hơn cô bé một nửa chân con kiến về cái khả năng ấy)
    Viết hay đọc đều chỉ là đam mê không phải vì tiền nhưng dù vậy chúng ta cũng nên tự hoàn thiện thêm cho chính bản thân mình đúng không cô bé. Cô bé đừng nên để tôi thất vọng đấy
    Những điều tôi viết trên cho cô bé bạch vân cũng là điều tôi muốn nói với tất cả mọi người trong diễn đàn. Và có như vậy diễn đàn mới sôi động và có sôi động thì mới cuốn hút đuộc mọi người chứ cứ “Ao thu lạnh lẽo nuốc trong veo” như thế này thì chán lắm
    Nhà cháu góp ý vậy để mong cái tên “Nhà văn Nguyễn Thế Duyên” được thực sự nổi tiếng vì có những tác phẩm để đời giống như các nhà văn nổi tiếng ạ! Mong Bác Vui lòng bỏ quá cho nhà cháu nếu nhà cháu có gì không phải! Cám ơn Bác!
    Pumanew kính!

    Dạ, tất nhiên là em không chê cách viết của thầy Duyên được( mà em cũng thật lòng không thấy có vấn đề gì, thật đấy!). Em thích các chi tiết nhỏ, những chi tiết làm nên nhân vật rất tỉ mỉ và một vài đoạn đối thoại hay( giống phim )

    Nhưng em không thích nhân vật, nhân vật không có chiều sâu. Cốt truyện đưa ra em có cảm giác không thật sự thử thách nhân vật mà nhân vật chỉ chạy theo các sự kiện. Nói thế nào nhỉ, phải thế nào thì mới *chẳng còn muốn giữ lề* chứ… người viết không những áp đặt các tình huống mà ngay cả cái kết cũng gượng ép ạ. Sự kiện thì dàn trải. Vì vậy em thấy nó giống như một vài tập của bộ phim truyền hình dài tập, không phải là không tạo ra được tình huống mà là tình huống không đủ làm nhân vật để lại một dấu ấn nào, không đủ xúc động như đáng ra phải thế. Kết cấu ạ, đọc đi đọc lại thì vẫn thấy nó đều đều, chẳng một đoạn nào thật sự ấn tượng nên cứ như các nhân vật chỉ đóng kịch với nhau vậy.

    Giống như tác giả để nhân vật chính là người chứng kiến các sự việc, nhưng em thường chỉ thấy nhân vật xưng *tôi* chứng kiến câu chuyện( tức là có chiều sâu nội tâm), hoặc phải có một tình huống nào được nhấn mạnh hơn những cái còn lại mới đúng.

    Em mạnh dạn phát biểu thôi.
    Cám ơn thầy!
    Sửa Bài Viết Trả lời Trả lời với trích dẫn Blog this Post

    Nguyễn Việt Hà
    Moderator

    ps: Cái kết thật là hết sức lố bịch. Hay thầy lại đang viết truyện cười mà em không biết vậy
    Sửa Bài Viết Trả lời Trả lời với trích dẫn Thanks Blog this Post

    Tôi chẳng nói truyện hay hay không mà tôi thấy cách cảm thụ khác nhau sẽ cho ra một kết quả khác nhau và tôi đưa ra một cách cảm thụ khác
    Đon giản chỉ có thế. Bạn nào không thích cách cảm thụ ấy thì không theo sao phải tự ái ?
    Cái câu ”
    Cái kết thật là hết sức lố bịch
    Mà viết cho các bạn thì không hiểu sẽ thế nào.
    Tôi sẽ rút kinh nghiệm là ở đây nên im lặng . Xin chào các bạn

    • Trần Quốc Tiến nói:

      Mến gửi anh Duyên !!!
      Phải đặt * TÌNH BẰNG HỮU * lên trên anh ạ.Tranh luận , trao đổi cũng chỉ vì tiêu chí đó thôi.Có như thế anh em mình mới sít lại gần nhau thêm. Và cũng vì tiêu chí tình bằng hữu, em và một số anh chị em khác rất siêng vào trang để giao lưu mong cho tất cả mọi người thêm một người bạn. Chứ em nghĩ trang này đâu phải trang quảng cáo tác giả tác phẩm đâu mà nhà ai đóng cửa chĩ biết nhà đó .Thậm chí ngày đó mình đăng bài cùng với bạn thơ bạn văn mà cũng không qua giao lưu,hay chỉ trả lời một cách qua loa rồi thôi, lại còn người ta qua giao lưu mình cũng chẳng qua thăm lại .Cứ như thế thì còn gì là Tình Bằng Hữu phải không anh ? Việc khen chê cũng chỉ là góp ý và xây dựng cho nhau cùng tiến bộ, đừng vì lời khen mà kiêu ngạo, hay cũng đừng vì lời góp ý mà chán nản bi quan rồi nói :
      “Tôi sẽ rút kinh nghiệm là ở đây nên im lặng . Xin chào các bạn” Nghe như thế em biết anh rất tự ái rồi đấy .Buồn lắm anh Thế Duyên ơi !!!
      Mọi chuyện qua rồi , hãy cho qua , và cùng nhau vui vẻ anh Thế Duyên nhé !!!
      Nào, hãy cùng em chia động từ LOVE ( yêu thương ) và SHARE( chia sẻ ) ở thì tương lai nào hiiiiiiiii
      Hẹn gặp lại anh ở những tác phẩm sau .
      Thân mến !!!

  3. Tám Xóm Chùa nói:

    Các nhà khoa học bảo rằng nếu anh liện tục ngửi chất có mùi nào đó – như dầu lửa chẳng hạn – liên tục trong 21 ngày thì anh sẽ nghiện mùi đó, nhưng muốn cai nghiện thì anh phải tốn nhiều thời gian hơn. Tôi nghiệm ra rằng văn chương cũng gây nghiện cho cả người viết lẫn người đọc.

    Hôm nay tôi không khỏe, lại thấy truyện của anh Nguyễn Thế Duyên tuy là truyện ngắn nhưng lại hơi dài, tính không đọc nhưng cơn nghiện khiến tôi phải đọc và đọc xong thấy…”phê”. Chưa đã cơn ghiền, tôi đọc luôn tất tần tật những lời bình. Tưởng thế là đủ đô, té ra hết nghiện đọc tôi lại nghiện viết.

    Mà viết cái gì khi mọi người đã viết hết ý. Thôi thì xin tóm gọn như thế nấy: tôi nhất trí cao với những lời bình đã có, chỉ xin bổ sung : lạy trời, đừng cho các giáo sư và những tiến sỹ của Harvard không đọc truyện nầy, nếu không trường đại học danh tiếng nầy sẽ dẹp tiệm. Tậu!

    Xin thêm chút nữa: tôi xin nói lại lần nữa rằng tôi thích thơ hơn văn của NTD.

  4. Trần Quốc Tiến nói:

    Trong những năm của thập kỉ 80 – 90 thế kỉ trước thì đi học bên Liên Xô là mốt , và khi trở về cũng rất hot trong xã hội thời đó. Cho dù có Bôn sê vích cỡ nào thì một tiến sĩ cũng không thể ngố như Bạch Vân.
    Thời @ du học các nước phương Tây ( tự túc hay theo chế độ ) cũng đang rất thịnh.Tuy nhiên , con thương binh liệu có thể du học bên Mỹ theo chế độ không nhỉ ? Với lại cả nước Việt Nam này liệu có mấy người được bước vào cổng của Havard. Mà đã bước vào rồi thì chỉ số IQ của Hồng Vân có là gì mà lên lớp cho Bạch Vân .Cái kế mà Hồng Vân đang sử dụng – em nghĩ với Bạch Vân chỉ là hạ sách.
    Sở dĩ em đưa ra hai cảnh du học như thế là vì em thấy việc hư cấu của người viết chưa thuyết phục người đọc, nếu như không muốn nói là bất hợp lí khó chấp nhận.
    Nhân đây em phát hiện ra anh Thế Duyên hình như không phải người Hà nội chính gốc hiiiiiii hiiiiiii
    Em chúc anh khỏe, luôn có những tác phẩm hay !!!

    • Đúng rồi đọc truyện mà đoán ra đuộc tôi không phải người hà nội bạn tài thật đấy

      • Trần Quốc Tiến nói:

        Hiiii ” Hà nội không vội được đâu ” đọc những comment và reply của anh, em thấy anh VỘI rồi vì thế em nghĩ mình đoán đúng hiiiiiiiii
        Nhưng hỏi nhỏ anh nghen , em đoán có đúng thiệt không ? hiiiiii

  5. NỊ nói:

    Anh Thế Duyên viết những câu chuyện xảy ra trong cuộc sống với văn phong ” châm chích ” quá à !
    Mỗi người đều có quyền chọn lựa thái độ của mình đối với đồng tiền : làm chủ hay làm nô lệ nó , và chính điều này đã làm nên giá trị nhân cách con người .
    Truyện phản ánh đúng phần nào sự thật về một xã hội không ” công bằng ” Cuộc đời vốn vậy !! Không phải là bi quan nhưng ta không thể phủ nhận sự không công bằng đang diễn ra ở mọi mặt trong cuộc sống !Một trong những vấn đề tác giả nêu là một ví dụ điển hình .

  6. HỒNG ĐỨC nói:

    Những trí thức như chị cho rằng kiến thức là tài sản vô giá của người phụ nữ là rất sai lầm. Với người đàn bà như chị em mình tài sản quý giá nhất chính là nhan sắc vì nhan sắc là cái có thể kiếm tiền dễ nhất và nhanh nhất. Chị có thấy hoa hậu hay người mẫu nào nghèo không? Còn những thạc sỹ, tiến sỹ nghèo khổ thì đầy đường mà chị chính là một ví dụ.
    ————————————————
    Câu nói này thật là nghịch lý ! Nếu như phụ nữ không có nhan sắc, không vốn trời cho và không tự trang bị cho mình một trình độ kiến thức thì sao ? Có phải là chỉ còn nước ” Bán mặt cho đất, bán mông cho trời ” chớ Đại gia nào mà thèm mua cái ngữ “Mông” này hử anh TD ?

  7. Giấc Thu nói:

    Với Giấc Thu đời đã quá nhiều cảnh buồn nên về văn chương GT không muốn xoáy vào nó nữa
    Truyện ngắn hay mà kết cục không hướng ta tốt thêm tý nào hihi
    P/s: Không biết gì về văn nên em còm vui thôi

  8. THY NGA nói:

    Đọc truyện ngắn này em thấy nhân vật Bạch Vân nổi bật giữa những câu chuyện và con người ” thực dụng ” trong xã hội đương thời .Một cô gái trẻ , đẹp , có học thức , bằng cấp cao , có nhân cách dù nghèo , đáng được ngưỡng mộ . Vậy thì tại sao truyện lại có tựa đề ” khó hiểu ” như vậy anh Thế Duyên ơi ? Lẽ ra là ” Giấy rách phải giữ lấy lề ” chứ anh ? Hai từ ” chẳng còn ” và ” phải giữ ” khác xa ý nghĩa lắm !

    • Riêng bạn vì bạn hỏi rất rõ nên tôi đành phải trả lời một cách rõ ràng vậy.
      Ngay từ những năm 1935 -1940 khi trường phái văn học lãng mạn ra đời các tác phẩm của nó ở giai đoạn này hầu như là những tác phẩm diễm tình thì một tác giả của nó đã phải nhận định (Đại ý vì tôi ghét trích dẫn nên không nhớ nguyên bản )
      “Những người khi thưởng thức văn học mà bám theo cốt truyện và nhân vật là những người có thị hiếu thị dân và văn học tồn tại không phải vì những thị hiếu ấy. Văn học tồn tại vì một số rất ít người có thể bỏ qua cốt chuyện để tìm ra cái gì nằm đằng sau nó”
      Bạn cũng là người bám theo cốt truyện (Bạn đừng tự ái, không phải chỉ mình bạn đâu phải nói thẳng ra rằng 95% người đọc bám theo cốt truyện và nhân vật) Bây giờ tôi hướng dẫn bạn một cách cảm thụ khác thử xem vấn đề có khác đi không nhé.
      thứ nhất -Bạn đừng để ý để ý đến Bạch vân. Bạch vân ở truyện này chẳng qua chỉ là một lớp vữa mỏng liên kết các mảng lại với nhau mà thôi
      Mảng đầu tiên ; buổi lễ nhà thờ họ………. dòng họ ( Tiền)
      Mảng thứ hai Ra đồng ……………….. làng xóm Tiền
      Mảng thứ ba người chị họ …………. Ruột thịt Tiền
      Mảng thứ tư Cô bé gái điếm…………. Xã hội tiền
      mảng thứ năm công sở ………….. Xã hội Tiền
      Mảng thứ sáu lời ông bố …………… Gia đình ……… Đạo đức
      Kết quả Cô gái thay đổi
      Đến đây thì bạn đã hiểu câu chuyện muốn nói về cái gì.
      Hiện có một câu hỏi lớn đặt ra cho xã hội và đã có một cuộc tranh luận gay gắt trong khoa học xã hội và nhân văn “Tại sao đạo đức xã hội càng ngày càng xuống dốc thê thảm” Và câu chuyện đi trả lời câu hỏi đó.
      Nếu cảm thụ theo cách này thì những câu hỏi tại sao rất vụn vặt sẽ không bao giờ xuất hiện trong đầu bạn nữa mà những câu hỏi xuất hiện trong đầu bạn lớn hơn rất nhiều
      như ;những mảng mà tác giả đưa ra có đặc trưng cho xã hội không? Cách xắp xếp các mảng như vậy có hợp lý không? Có nêu bật đuộc điều muốn nói không.
      Đại loại là như vậy. Tôi nhớ đến một câu của chí phèo
      “Tao muốn trở thành người lương thiện”
      Thời của chí phèo xã hội “Buộc” anh ta phải lưu manh
      Còn thời nay xã hội “Dẫn” chúng ta đến lưu manh
      Một lời khuyên cho bạn nên dành thời gian đọc những bài bình và lý luận văn học để nâng dần trình độ cảm thụ văn học . Chỉ khi trình độ cảm thụ nâng cao thì viết mới có tầm ban ạ
      Bạn đừng giận tôi mà tội nghiệp

      • Miền Tây nói:

        Không biết cô Thy Nga nghĩ sao chứ theo tui thì thiệt tình tui không giận tí nào nhưng …đọc phần trả lời của bạn rất mắc cười.

      • Nẫu Xóm Cũ nói:

        Tôi lại không “mắc cười” như nick @ miền tây. Mà cười kiểu nào kia chứ: cười vui, cười mếu, cười
        gượng hay cười mỉa, hay …Bởi luận đề tác giả nêu rất nghiêm túc, vấn đề chúng ta khác nhau ở chỗ cách hiểu và cách xử lý vấn đề. Vấn đề ở đây là tiền và nhân phẩm. Đây là một chuyện dài, mỗi thời, mỗi trường phái có cách giải quyết riêng, cái nhau, thậm chí đánh nhau thịt nát xương tan. Và văn chương cũng vậy, nhất là văn chương hiện thực chủ nghĩa, viết về đề tài nầy chất cả thư viện.

        Tôi đồng ý cới bác Nguyễn Thế Duyên là không nên quá chú trọng đến cốt truyện và nên “đọc giữa những dòng chữ” ( reading between lines) để tìm ý ẩn khuất bên trong lời (“Ý tại ngôn ngoại”). Nhiều nhà phê bình văn học Việt Nam hiện nay nhận xét rằng cả người viết và người đọc VN đa số viết và đọc “theo bản năng”. Theo tôi, nếu đúng như vậy thì đòi hỏi phi-bản năng ở người viết nhiều hơn.

        Tôi cũng đồng ý với NTD về những đánh giá liên quan đến phân kỳ văn học lãng mạn ( 1936-1945) hay “tiền chiến” theo cách định danh phổ biến ở Miền Nam trước 1975.
        Có thể xã hội đã thay đổi, những Chí Phèo, Xuân Tóc đỏ…nay có khác về biểu hiện nhưng bản chất vẫn như cũ, đồng tiền vẫn hủy hoại nhân phẩm, bọn cơ hội vẫn nhởn nhơ sâu dân, mọt nước. Đồng tiền và lợi nhuận vốn không xấu nhưng kiếm tiền bất chính, chạy theo lợi nhuận bằng mọi giá thời nào cũng đáng lên án – điều mà K.Marx
        đã nhận định đó là “dòng băng giá của lợi nhuận” dìm chết những giá trị đạo đức phổ biến ( Tuyên Ngôn ĐCS). Hiện nay, thế giới học thuật đang xôn xao với tác phẩm kinh tế nổi đình nổi đám (best seller) của học giả người Pháp Thomas Piketty ” Tư bản thế kỷ 21 (Capital in the 21st Century), làm cho người ta nhớ lải “Tư bản luận” (Das Kapital) của K.Marx cách đây gần hai thế kỷ, thời kỳ đầu của chủ nghĩa tư bản. Điều đó cho thấy vấn đề tiền và lợi nhuận ( hai thuộc tính của chủ nghĩa tư bản) vẫn như cũ nhưng một hệ quả của nó tức sự bất bình đẳng thì càng ngày càng lớn (theo T.Piketty).

        Nhà văn không thể lập lại Lê Văn Trương, Vũ trọng Phụng,…cũng như Piketty không thể nói lại những điều Marx đã nói. Hơn nữa tác giả không thể gửi kèm tác phẩm của mình một phụ lục để giải thích những điều độc giả có thể không hiểu hoặc hiểu sai (nhà khoa học thì có thể).

        Thực tình, tôi không thấy cái mới giữa những hàng chữ của truyện ngắn nầy – cả về văn lẫn ý – và đó mới chính là đòi hỏi của văn chương thuộc bất kỳ trường phái nào, chưa kể những tình tiết không hợp lý và cường điệu khiên cưỡng mà nhiều bạn đọc đã chỉ ra.

        • THY NGA nói:

          Gửi anh Thế Duyên !
          Theo Thy Nga, đọc truyện mà không bám theo cốt chuyện và nhân vật trong truyện để tìm hiểu ý tác giả muốn gửi gấm điều chi thì thà đừng đọc !
          Mỗi độc giả có quyền cảm nhận nội dung truyện theo suy nghĩ của mình mà không bắt buộc phải trùng lập với ai . Chính nhờ những ý tưởng đa chiều đó mà có khi tác giả thấy được thêm cái hay , cái xấu mà mình chưa kịp nghĩ tới đã được người đọc phát hiện !
          Với Thy Nga , truyện này có những tình tiết đời thường nhưng ” cường điệu ” quá và Thy Nga cảm thấy tiếc khi đọc tựa đề ” Giấy rách không còn giữ lấy lề ” !!!
          Bởi tác giả đã xây dựng nhân vật Bạch Vân ” hoàn hảo ” từ hình thức đến nội dung mà chỉ trong cái chớp mắt đã thay đổi ở một câu kết thúc trong khi xuyên suốt câu chuyện là một người có cá tính mạnh mẽ , phản ứng đến cùng với những việc sai trái ….
          Phải cho một vài chi tiết nào đó để Bạch Vân ” vào tròng ” chớ không đơn giản chỉ là một câu nói , ở đời hay có câu ” khiông ai cho không ai một cái gì ! ” .
          Còn vấn đề ” lên lớp ” chuyện đọc những gì để nâng cao trình độ cảm thụ thì tác giả nói hơi quá đáng , vì với một câu còm đơn giản chưa thể bộc lộ hết khả năng bình uận của người xem đâu . Có những tác phẩm khiến người đọc phải viết nhiều vì nó có chiều sâu , người đọc muốn khám phá , còn những tác phẩm không được như thế thì chẳng biết lấy gì để bình luận !
          Nhưng ở đây tất cả chúng ta muốn làm nhà “nghiên cứu , phê bình văn học ” thì con đường đó còn xa lắm . Chỉ có cái ” tôi ” tự cho mình những ảo tưởng thế thôi !
          Trân trọng.

        • Hưng Trần nói:

          Thấy thời tiết có vẻ nóng, cháu đã cố đọc hết truyện này. Đọc xong, cháu đọc lại comment mấy cô mấy bác. Nói chen vào chỗ người lớn chuyện là hỗn, nhưng cháu xin trình bày quan điểm là cháu không mắc cười về cách hồi đáp cô Thy Nga của bác Nguyễn Thế Duyên. Chỉ là cháu không thích!
          1. Tác phẩm đã khó hiểu, chưa thỏa mãn độc giả, tác giả cố phân bua và giải thích ngoài lề thì tác phẩm càng mất giá trị!
          2. Bác Duyên thử đặt mình trong vị trí của độc giả, đọc xong một tác phẩm cảm giác không được thích lắm và được tác giả phản hồi về cách cảm thụ văn học, đề cập luôn đến trình độ cảm thụ văn học xem bác có tự ái không? Có thể ý của bác là tốt nhưng hình như chưa được tinh tế!
          3. Cháu cũng giống với bác Nẫu Xóm Cũ là thích thơ của bác Duyên hơn. Chất nghệ sĩ trong thơ bác Duyên nhiều hơn trong văn. Nghệ thuật có thể học được, có thể rao giảng được nhưng chất nghệ sĩ thì không. Bác viết tốt, nhưng Văn của bác- theo cháu cảm nhận- thiếu chất phiêu và cách dựng truyện đã được “lên khuôn”!

          • Cumi nói:

            Chuẩn không cần chỉnh.

            • NOBITA nói:

              Trao đổi kiến thức qua một tác phẩm hay nhiều tác phẩm là một việc đáng trân trọng. Ở đây , trên trang banbexunau này, trang văn nghệ của tình bằng hữu. Trong tất cả chúng ta dù các bạn vai vế có là Cô, Bác, Dì, Chú hoặc Anh Em cũng không quan trọng. Không thể gọi ” Nói chen vào chỗ người lớn chuyện là hỗn ” như Thái Hưng đã viết. Có câu tui đọc ở đâu đó… ” Văn không đợi tuổi ” , ” Võ không đợi tài ” . Cho nên nhà viết văn không hẳn tác phẩm nào của mình cũng hay và người luyện võ chưa chắc thượng đài là sẽ thắng. Vì thế tham gia bình luận để hiểu biết câu truyện, mổ xẻ phê bình là một việc làm bổ ích cho cả tác giả lẫn đọc giả. Không có gì để gọi là HỗN hết Thái Hưng à !

  9. HOÀNG HOA nói:

    Không ai nói sống mà không cần đến tiền nhưng câu chuyện vì tiền như trong truyện thì quả thật đây là câu chuyện phản ánh phần nào sự thực của xã hội .
    Cuối cùng Tổng giám đốc cũng cảm thấy giá trị con người của cô nhân viên Bạch Vân ! Hy vọng trong thời đại này vẫn còn có những người biết đánh giá người khác không vì tiền bạc .

  10. THANH MAI nói:

    “– Chị sẽ không kí vào tờ giấy ấy. Nhưng chị sẽ kí vào một tờ giấy khác để cho em biết rằng chị không ngu.”
    Nghĩa là cô ta sẽ ký vào hợp đồng nô lệ, đúng vậy không anh Thế Duyên. Cái này có thể gọi là :
    Học tài ứng phận mất rùi… Hic..hic

    • NGỌC PHƯƠNG nói:

      Em nghĩ đó là hợp đồng mua bán cái nhà tập thể cũ mà trong lúc cảm kích hành động của cô Bạch Vân này , ông ta hứa ký giấy bán và trừ dần vào lương , phải không anh Duyên ?

    • Nghĩa là cô ta sẽ ký vào hợp đồng nô lệ, đúng vậy không anh Thế Duyên.

      Đúng rồi bạn ạ

  11. THÀNH NHÂN nói:

    Dzẫy cuối cùng là tiến sỹ Harvard thua xa gái đỉ của ta ? Rõ là giấy rách đem bán ve chai vẫn còn hơn để làm mồi cho mọt ! Chán cái mớ đời … Truyện viết vừa sâu vừa sắc như lưỡi dao gillette vậy . Hay lắm tác giả!

  12. Ngô Văn Cư nói:

    Một câu chuyện được kể với những chi tiết nhấn nhá nhưng nhiều tình huống mâu thuẩn làm người đọc khó thoát ra khỏi câu chuyện. Và khi theo nhân vật đến hết truyện vẫn còn ám ảnh…
    Chúc mừng tác giả.
    Nhặt hạt sạn này đi:. “…..cái giá trên trời: Mười trăm tám mươi tỷ.” (chắc là lỗi ở ác-min Nô – Bít -a đây mà- Cười hớ hớ hớ!)

    • NOBITA nói:

      “Ác mỏ” tui thấy ngay từ đầu nhưng không dám sửa. Dzì biết đâu đó là từ ngữ riêng của tác giả, ( mười trăm = 1000 -> 1.080 tỷ thì siu ). Giống như chữ ” đuộc ” ( được) mà TD thường viết vậy. Thầy “Đồ” nhà mình thông cổm nuốt đỡ cho qua nghen! Hic..

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s