TÌNH EM RỰA MẬN

TRUYỆN NGẮN

           Đêm nay là đêm tân hôn. Đêm tân hôn của hai con chó. Chó đực và chó cái. Cô dâu ngượng ngùng khép nép ngồi bên mép giường. Giường được làm bằng những miếng giẻ rách cuộn lại. Chú rể khoanh tròn mình, gối đầu lên đùi cô dâu, âu yếm:

          – Chúng mình hạnh phúc quá phải không em? Nhưng sao anh thấy em không được vui?

Cô dâu buồn bã:

          – Chúng mình mang thân phận chó má…

          – Ấy chết! sao em lại nghĩ thế! Mới hôm qua đây, khi ông chủ từ chối cái phong bì lót tay của sòng bài trong xóm, anh nghe bà chủ lầu bầu một mình: 

          – Miếng ngon đến miệng mà không biết ăn.
Người gì mà ngu thế, ngu còn hơn giống chó.

             Bà chủ nói khẽ nhưng lúc ấy anh đang nằm trong gầm chạn nên nghe rõ. Đấy, em xem, ngay cả bà chủ vẫn còn nghĩ giống chó chúng mình thông minh hơn ông chủ cơ mà!

             Cô dâu nghe ra, nguôi ngoai đôi chút. Chú rể tiếp tục hùng biện:

          – Đó là ở bên Ta, còn ở bên Tây, khi anh chồng nựng chị vợ:  ” Con mèo nhỏ của anh ơi! “

          – Thì chị vợ cũng thỏ thẻ: ” Con chó con của em à! ”

Họ văn minh như thế mà họ còn coi con chó con mèo bình đẳng với con người cơ mà!

             Mặt cô dâu tươi lên hẳn, cô nhìn chú rể đầy thán phục:

           – Chồng em uyên bác quá, đông tây kim cổ, chuyện gì cũng biết.

Được cô dâu khen, chú rể hứng chí, cao giọng:

           – Mấy năm trước, khi ông nội anh chưa bị mang ra chế biến thành món rựa mận, anh với cụ vẫn cùng nhau bàn luận Văn Chương. Cụ có kể cho anh nghe một giai thoại như thế này:

         Nhà thơ Nguyễn Vỹ làm một bài thơ, trong bài thơ ấy có câu:

             . Nhà văn An Nam khổ như chó!

         Đọc câu thơ này, nhà thơ Tản Đà tức tốc chạy hùng hục tới nhà ông Nguyễn Vỹ quát tháo:

          – Mày ví nhà văn An Nam với chó mà mày không biết xấu hổ à?.

Ông Nguyễn Vỹ cười hì hì:

          – Tôi ví như thế thì chó nó xấu hổ chứ sao tôi lại xấu hổ!

          Đấy là chuyện xưa, chuyện bây giờ cũng thế. Cách đây ít lâu, một tên trộm chó bị đánh chết, bỏ nằm trên lề đường, thân nhân đến xin nhận xác, người ta không cho, bắt bồi thường mạng chó rồi mới cho nhận. Đấy, em thấy không? Mặc dù con người là một sinh vật rất dễ thương, họ hay nói những câu mà chó nào nghe cũng thích là:

         – Cái này ăn gì được nữa mà ăn! Vứt cho chó nó ăn!

Nhưng Nhân Phẩm làm sao có thể so sánh được với Cẩu Phẩm!

Cô dâu thích quá, cười lên gâu gâu, nhưng vẫn nói:

          – Em vẫn sợ một ngày nào đó, con người mang chúng mình ra làm món rựa mận. Chỉ có một cách là chúng mình phải ở thật bẩn, bẩn đến nỗi ghẻ lở toàn thân, họ ghê tởm, gọi mình là đồ chó ghẻ, chừa mình ra…

Chú rể lắc đầu:

          -Vô ích em ạ! Công nghệ thực phẩm của loài người bây giờ hiện đại lắm. Cứ ra tiệm Tàu mua một lạng hóa chất gì gì đó, hòa với nước, nhúng thịt vào, thịt bò ươn, thịt lợn thối, thịt chó ghẻ cũng vàng rụm, thơm lừng, béo ngậy…

Cô dâu thở dài:

          -Thế mình đành chịu chết hả anh?

Chú rể trầm tư:

          – Anh có tìm hiểu về Phật học. Một sinh vật chết đi không phải là về với hư vô, nhưng sẽ đầu thai thành một sinh vật khác. Như vậy, khi loài người mang chúng mình ra làm món rựa mận, vô tình họ giúp chúng ta thoát khỏi kiếp chó hèn mọn này…

Cô dâu thắc mắc:

         – Thế kiếp sau mình sẽ là người hả anh?

         – Chớ dại! Làm chó còn hơn! Kiếp sau mình sẽ là đôi chim trốn rét, bay từ phương bắc lạnh lùng về phương nam ấm áp…

Cô dâu thích quá:

         – Chồng em lãng mạn hơn cả thi sĩ !

Rồi nàng cúi xuống, lè lưỡi liếm vào cái mũi của chồng, âu yếm:

         – Mũi đỏ thế này là hay ăn vụng lắm đây!

Đêm tân hôn, hai vợ chồng chó ngủ mơ thấy bầu trời cao rộng, lững lờ đôi chim thiên di…

NGUYỄN QUANG TẤN

                                                              
 

Bài này đã được đăng trong Văn và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

15 Responses to TÌNH EM RỰA MẬN

  1. Trần Quốc Tiến nói:

    Thâm thúy quá và cũng chua chát lắm !!!

  2. Minh Châu nói:

    Ẩn dụ của bài viết thật tuyệt!
    Rất thích câu kết:
    Đêm tân hôn, hai vợ chồng chó ngủ mơ thấy bầu trời cao rộng, lững lờ đôi chim thiên di…

  3. Nguyễn Thị Mây nói:

    Hay lắm nhà văn Nguyễn Quang Tấn ơi!

  4. MỘNG CẦM nói:

    Hình minh họa thật dễ thương.thật nồng nàn cho cặp đôi hoàn hảo

  5. HỒNG MINH nói:

    “– Miếng ngon đến miệng mà không biết ăn.
    Người gì mà ngu thế, ngu còn hơn giống chó. ”
    ( Chửi độc thiệt )
    Viết hay lắm tác giả à.

  6. NGUYỄN HOÀI nói:

    Nhìn đôi uyên ương chó âu yếm và đọc những lời thoại…
    “Con mèo nhỏ của anh ơi! “
    ” Con chó con của em à! “
    Vừa nghe lòng mình thanh thản, vừa mắc cười ! Hay lắm NQT ơi…

  7. THANH MAI nói:

    “TÌNH EM RỰA MẬN”
    “-– Em vẫn sợ một ngày nào đó, con người mang chúng mình ra làm món rựa mận.”
    Món rựa mận là món gì ? Lăng trì hay nhúng chảo dầu mà loài chó sợ dữ vậy nhà văn Quang Tấn ?

  8. THÀNH NHÂN nói:

    ” Chớ dại! Làm chó còn hơn! Kiếp sau mình sẽ là đôi chim trốn rét, bay từ phương bắc lạnh lùng về phương nam ấm áp…”
    Trong thời buổi xã hội càng văn minh càng nhiểu nhương khắp chốn, Cẩu tặc lộng hành mọi nơi,mà cặp tân lang và tân giai cẩu âu yếm nhau bằng câu nói ước vọng chứa nhiều ẩn ý thật là hay ! Cám ơn n/v NQT.

    • nguyễn quang tấn nói:

      Nói vậy chứ làm người- người vẫn hơn chó- người và người-chó bạn Thành Nhân ạ

      • Xóm Chùa nói:

        – “chó-người” = chó mang tính người
        – “người-chó” = người mang tính chó
        Tui thích “chó-người” hơn “người-chó”.

  9. Nẫu Xóm Cũ nói:

    “Nó ngu hơn chó” chưa độc bằng câu nầy “Nó giành hết cái ngu của loài chó”, có nghĩa cái ngu của nó bằng tổng cái ngu của tất cả chó trên thế gian nầy. Nhưng về sự trung thành thì ngược lại, bởi chó không chê chủ nghèo, còn con người thì “còn bạc còn tiền còn đệ tử…”.

    Đó là về chó. Còn chim thì sao? Tác giả viết chim trốn rét, tức những loài chim thiên di, có vẻ lãng mạn đấy nhưng cũng có nhiều cái khổ, khổ vì những cuộc hành trình xa, em nào yếu là rơi xuống biển, chưa nói bị cúm chim (bird flu) như H5N1, H7N9, có khi bị săn đuổi tan tát chim muông…

    Thế mới hay sự đời luôn có hai mặt tốt-xấu, dở-hay, may-rủi,…nói sao cũng được. Nói xuôi mà ngược, nói ngược mà xuôi nên cẩu đạo-nhân đạo, cẩu phẩm-nhân phẩm đều tương đối.

    Vì vậy, theo tôi, câu chuyện ngụ ngôn nầy của Nguyễn Quang Tấn có lẽ nói về sự hai mặt hay tương đối ấy.

    • nguyễn quang tấn nói:

      Nẫu xóm cũ thân mến. sao anh nhìn đời với đôi mắt triết gia quá thế? Tôi bị đời đã cho thê thảm nên muốn hóa kiếp … Nào có ngụ ngôn ngụ nghiếc gì ở đây anh…

      • Nẫu Xóm Cũ nói:

        “Ngụ ngôn ngụ nghiếc” (!?)…tôi đâu dám bịa, tác phẩm của anh tự nó thể hiện điều đó chứ. Còn “triết lý” ư? Tôi cũng chỉ suy thêm điều anh viết mà thôi. Vả lại, tôi có suy nghĩ gì từ văn của anh cũng là điều tốt, trách khéo tôi chi. Tội chết. Cũng không cần thiết biểu lộ sự khiêm tốn.

        Viết văn là để người ta đọc và suy gẫm chớ không phải viết để “nẫu” khen, chê.

        Cảm ơn anh đã cho đọc một bài hàm súc.

  10. Cô dâu thắc mắc:
    – Thế kiếp sau mình sẽ là người hả anh?
    – Chớ dại! Làm chó còn hơn! Kiếp sau mình sẽ là đôi chim trốn rét, bay từ phương bắc lạnh lùng về phương nam ấm áp…
    Cô dâu thích quá:
    – Chồng em lãng mạn hơn cả thi sĩ !
    Rồi nàng cúi xuống, lè lưỡi liếm vào cái mũi của chồng, âu yếm:
    – Mũi đỏ thế này là hay ăn vụng lắm đây!
    ******
    Đúng là chó!
    Hay lắm anh Nguyễn Quang Tấn!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s