TỪ NHỮNG GIẤC MƠ

TRUYỆN NGẮN

 

 Vượt biên hụt, ở tù xong, nhà bị tịch thu, tôi không nhà cửa, không vợ con, không nghề nghiệp. Ban ngày đi làm thuê làm mướn vặt, bữa có bữa không, tối đến vào rẫy người bạn lục nồi xin cơm nguội, xin ngủ nhờ. Đường vào rẫy, từng đêm tôi phải đi xuyên qua một cánh rừng cao-su rộng mịt mù, tối như một biển bóng tối, vừa đi vừa phải nhìn lên những mảnh trời lộ ra sau những tàn lá để định hướng, chỗ này có hình người đàn bà ôm con thì rẽ phải, chỗ kia có hình người lính bồng súng thì rẽ trái, chỗ nào có hình chiếc thuyền buồm là sắp đến nơi. Nếu lạc hướng thì có đi đến sáng cũng không tìm thấy lối ra. Đêm ấy tôi đi lạc.

Khi tôi vào đến giữa rừng thì trời chuyển động. Có tiếng sấm ì ầm từ xa. Tôi lo lắm, trời mà mưa thì có thể lạc giữa rừng, chết vì đói và lạnh. Trong bóng tối, tôi chạy, chạy nhưng mắt vẫn phải nhìn lên trời để tìm người đàn bà ôm con, người lính bồng súng. Hy vọng nhìn thấy chiếc thuyền buồm trước khi trời đổ mưa. Nhưng không kịp rồi, những giọt mưa đầu tiên đã quất xuống những tàn lá những tiếng rào rào. Một phút sau, nhìn lên cũng chỉ thấy một màu đen kịt. Trên dưới, phải trái chỉ là một màu đen. Mưa, mưa xối xả như những lời nguyền rủa tuôn ra từ một cái miệng khổng lồ tối như hang sâu. Tôi cùng đường rồi, đưa hai cánh tay ra phía trước, chân lò dò đi từng bước, tôi sờ được một thân cây ướt sũng, vuốt mặt, tôi ngồi xuống dưới gốc, đầu gục xuống giữa hai đầu gối, hai tay ôm lấy cẳng chân. Tôi thấy tôi gầy quá. Tôi nhớ đến những người bạn tù của tôi đang còn nằm lại trong nhà giam. Dù sao bây giờ chúng nó cũng được ăn no và ngủ bên nhau ấm áp. Còn tôi đang đói và rét run lên trong cái địa ngục bao la của tự do này. Cơn đói buổi chiều bây giờ đã biến thành cơn đau bụng. Tôi cắn nhẹ vào môi dưới, không có cảm giác gì. Ướt và lạnh đã làm tôi tê dại. Mưa vẫn mưa. Mưa phủ kín đất trời, phủ kín khu rừng, phủ kín tôi. Tôi bắt đầu nghĩ đến sự chết. Sự chết hẳn là dịu dàng và êm ái lắm. Sáng mai, khi những công nhân đi làm sớm sẽ thấy một xác chết trong tư thế ngồi dựa lưng vào gốc cây, mặt gục giữa hai đầu gối. Đầu óc bắt đầu hoảng loạn, tôi sắp ngất đi… nhưng trước khi ngất, tôi vẫn nghĩ: Nếu bây giờ mình yêu một người nào đó với mối tình tuyệt vọng thì hẳn là mình sẽ lên được tới đỉnh cao nhất của khổ đau.

Nhưng mưa cũng tạnh, còn tôi vẫn chưa ngất. Trái lại, tôi thấy dễ chịu, đói và lạnh cũng dịu đi. Có ai nói rằng khi khổ quá, con người sẽ phát sinh những lực đề kháng chưa từng có. Tôi nhìn lên trời. Không biết người đàn bà ôm con, người lính bồng súng, chiếc thuyền buồm bây giờ nằm ở đâu, chỉ có ánh trăng chiếu qua những khoảng trống lá rừng. Đêm nay tôi nhớ là đêm rằm. Tôi cởi áo, vắt ráo nước, mặc vào, rồi lại đi, dù chẳng biết đi về hướng nào nhưng chẳng lẽ cứ đứng đấy. Cứ đi đến sáng thế nào cũng ra khỏi rừng.

Có âm thanh từ rất xa, mơ hồ… Tôi dừng lại, lắng nghe. Tiếng vĩ cầm. Sao lại là tiếng vĩ cầm? Hay chỉ là tiếng gió reo trên ngọn cây? Tiếng vĩ cầm thật. Giữa rừng vắng, tiếng đàn chìm nổi bồng bềnh trong ánh trăng. Đất trời tinh khôi như một dải lụa trắng. Thân xác, linh hồn tôi được cơn mưa rừng tắm gội, được tiếng đàn trang điểm. Đau buồn dĩ vãng, lo âu tương lai như biến sạch. Hồn tôi nhẹ như mây. Bây giờ tôi biết tôi phải đi về hướng nào. Về hướng phát ra tiếng đàn. Nơi đó không tượng đài kỷ niệm, không chủ nghĩa, không lập trường, chính sách, quan điểm, không nhà tù. Nơi đó người ta đối xử với nhau như bạn bè, như tình nhân và những kẻ lỡ đường đều được ăn no và sưởi ấm. Nương theo tiếng đàn, tôi đi …

Tiếng đàn im hẳn, còn tôi đang đứng trước cửa căn phòng của một ngôi nhà lớn. Ngôi nhà nửa như trang trại nửa như biệt thự. Đứng dưới thềm, tôi do dự không biết có nên gõ cửa hay không thì cánh cửa đã mở. Một người đàn bà từ trong nhà ra, chạy hối hả xuống thềm cầm cánh tay tôi dắt lên, giọng Bắc trầm, ấm áp:

 Ông vào đi!

Tôi thấy tim mình đập mạnh, bước theo nàng, trong lòng áy náy vì đôi giày vải đầy bùn, chiếc áo độc nhất rách một miếng lớn ở vai. Nhưng bà chủ nhà có vẻ không để ý.

– Mời ông ngồi, ông có vẻ bị lạnh, ông lại ngồi gần đây cho ấm. Để tôi cho thêm củi vào lò sưởi.

Tôi không biết gọi chủ nhà là bà hay cô vì gương mặt nàng nửa già nửa trẻ. Tôi ngồi xuống, ấp úng:

– Cám ơn bà.

Người ta gọi mình là ông thì mình cũng nên gọi người ta là bà.

– Ông dùng cà-phê nhé!

– Dạ! cám ơn bà.

– Ông ngồi chơi, tôi vào bếp pha cà-phê.

– Dạ.

Nàng đứng dậy, dáng đi yêu kiều.

Tôi ngượng ngùng quá, không quen biết, sao lại được đối xử quá nồng hậu thế này. Căn phòng nhỏ sang trọng, hơi bừa bộn, sự bừa bộn có chủ ý. Chiếc áo thổ cẩm vắt hững hờ trên thành ghế, quyển sách mở rơi dưới chân bàn, bông hoa rơi giữa lối đi… Một dạng mỹ thuật cao cấp. Nhưng vật làm tôi chú ý nhất là cái vĩ cầm nâu thẫm nằm trên chiếc salon đỏ rực. Hình như người chơi đàn đặt nó xuống đấy để vội vã chạy ra mở cửa. Tôi cầm cây đàn lên. Hàng chữ Stradivarus kim nhũ mờ mờ ở đầu cây đàn làm tôi giật mình. Tôi đang cầm một báu vật. Chủ nhà đi ra, trên tay là một khay lớn. Mùi cà-phê làm tôi tỉnh táo. Tôi hỏi:

– Bà chơi violon?

– Dạ, nhưng chưa được ngọt, vẫn còn chua lắm! Mời ông dùng bánh mì và cà-phê.

Tôi nhìn vào chiếc khay bà chủ nhà vừa đặt xuống bàn, ngoài cà-phê, bánh mì còn có rượu và mấy đĩa đồ ăn mà tôi biết rằng chỉ có ở các nhà hàng sang trọng. Tôi nói:

– Bà làm tôi ngại quá! Tôi chỉ là kẻ lạc đường… chúng ta chưa quen biết nhau…

Chủ nhà nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm trang, ngắt lời:

– Tôi và ông chưa hề gặp nhau, nhưng những giọt máu trong huyết quản của ông và của tôi, chúng nó là bạn bè thân thiết đấy!

Câu nói đánh trúng vào tâm can tôi. Từ lúc gặp nàng tôi có cảm tưởng mơ hồ rằng người này là mẹ tôi, vợ tôi, em gái tôi hay người tình của tôi. Gương mặt nàng sao tôi thấy thân yêu quá, dù chưa biết nàng là ai, chưa gặp lần nào.

Ngọn lửa trong lò sưởi bên cạnh tôi vẫn cháy. Áo tôi đã khô. Cà-phê, bánh mì, rượu và những món ăn đã làm tôi tỉnh táo và dạn dĩ hẳn. Bà chủ nhà vẫn ngồi đấy, cúi mặt nhìn cây đàn để trên đùi. Bóng lửa nhảy múa làm gương mặt nàng lúc già lúc trẻ, lúc xa lạ, lúc thân quen.

Nàng búng khẽ mấy sợi dây đàn, âm thanh rộn rã vui. Tôi hỏi:

– Bà mua được cây đàn này ở đâu vậy?

Nàng nhìn lên:

– Làm sao tôi mua được! Tôi hái nó từ một giấc mơ đấy.

Tôi không hiểu nàng nói gì.

Nàng nói tiếp:

– Bánh mì, rượu, cà-phê và những thứ ông vừa dùng cũng hái từ những giấc mơ.

Nhìn mắt nàng, tôi biết nàng không nói đùa. Tôi hỏi tiếp:

– Nhưng sao lại từ những giấc mơ? Giấc mơ gì? Sao lại hái?

– Ông không hiểu. Nghề chuyên môn của tôi là ươm trồng những giấc mơ.

– Tôi chưa bao giờ được nghe nói về nghề này. Bà có thể cho tôi biết chút ít không?

– Khá rắc rối đấy! Trước hết là phải tìm cho ra hạt giống. Chắc ông biết dụ ngôn người gieo giống trong Kinh Thánh chứ? Phải tìm được những hạt giống mà chim trời đã mang đi. Khi ươm hạt, phải theo đúng quy trình công nghệ. Không phải công nghệ hiện đại mà là công nghệ đã thất truyền. Nếu không đúng, những mầm xanh sẽ chết trước khi ra đời. Tôi may mắn có được loại công nghệ này do tổ tiên truyền lại. Điều khó khăn nữa là không được cho cây nghe những loại âm thanh không thích hợp.

– Thưa bà, loại âm thanh nào cây không thích nghe?

– Nhiều lắm, Nhưng tối kỵ là tiếng rên rỉ của những người thua cuộc, tiếng hò reo của những đoàn quân chiến thắng, tiếng tung hô muôn năm những vị anh hùng, những bài ca suy tôn các nhà ái quốc. Nghe phải những thứ này cây sẽ vĩnh viễn không đơm hoa kết trái.

-Thế còn vấn đề chăm bón? Bà bón cho cây bằng loại phân gì?

– Bằng những vần thơ.

– Những vần thơ? Thơ gì? Thơ của ai?

– Đủ loại thơ, thơ của nhiều người, nhưng phần lớn là của ông…

Tôi kịp giữ cho mình không đứng vụt dậy, mắt tôi trợn trừng nhìn người đối diện:

– Bà đọc thơ của tôi bao giờ?

– Tôi bỏ nhiều năm để tìm đọc các thi sĩ nổi danh trên thế giới, không tìm được nhiều loại thơ thích hợp để bón cây. Nhưng khi tìm trong số những thi sĩ vô danh, tôi gặp ông. Thơ của ông đúng là mặt hàng tôi cần.

– Bà bón cây bằng thơ như thế nào? Chôn thơ ở dưới gốc?

– Không! Tôi phải học thuộc lòng rồi đọc cho cây nghe. Chẳng hạn, tôi đến bên cây và đọc một đoạn thơ của ông:

Tiếng đàn thi sĩ vô danh

Cánh chim rơi giữa mối tình

Ta buồn nỗi buồn cung nỏ

Cung nào em bắn trúng anh…

Những câu thơ này bình thường, không hay lắm. Nhưng chỉ trong vài ngày, cây xanh tươi lên hẳn.

Sự tò mò của tôi lên đến độ cao nhất:

 Ngoài bà ra, còn ai làm công việc này không?

– Cũng có, nhưng họ trồng theo qui trình công nghệ hiện đại. Loại công nghệ này tôi cũng biết nhưng không thích.

Bà không thích công nghệ hiện đại?

Vâng. Đối với tôi, càng hiện đại càng tầm thường, đôi khi còn dơ bẩn và nguy hiểm nữa.

– Vì sao lại tầm thường?

– Vì trồng cây theo loại công nghệ này dễ dãi quá, chỉ cần cho cây nghe những bản tuyên ngôn, những lời xưng tụng, những tiếng la hét khóc than là được. Những cái này dễ kiếm thôi.

– Loại cây này có phải bón bằng thơ không?

– Ồ không! Đơn giản hơn nhiều! Bằng máu. Máu thì ở đâu mà chẳng có. Lúc nào cũng có. Gánh máu về, đổ lênh láng dưới gốc cây, không phải tìm kiếm vất vả như thơ.

– Người ta hái được những gì từ những cây loại này?

– Cũng lại mấy cái tầm thường. Chẳng hạn như hai quả bom ở Nagasaki và Hiroshima, lò thiêu người của Đức Quốc Xã, vụ thảm sát tại Thiên An Môn… Toàn mấy cái lặt vặt!

Tôi hỏi mà không giấu được niềm tự hào:

– Nhưng thưa bà, vì sao bà biết rằng nếu được bón bằng thơ của tôi, cây sẽ cho bánh mì, cà-phê, rượu và thức ăn?

Bà chủ nhà cười thành tiếng:

-Tôi biết nhiều về ông, nhiều lắm. Tôi biết ông chẳng mấy khi được ăn no, và mới đây thôi, ông suýt chết vì đói và lạnh ở trong rừng, chết theo tư thế ngồi dựa lưng vào gốc cây, mặt gục giữa hai đầu gối.

Nụ cười đẹp quá, tôi muốn hôn vào nụ cười ấy, nhưng đôi mắt lấp lánh tia nhìn chế giễu làm tôi xấu hổ. Nàng nhìn ra cửa sổ, thở dài:

– Đêm hết rồi. Không biết đến bao giờ mới được gặp lại ông.

Chủ nhà đã đuổi khách. Tôi đứng dậy, luyến tiếc nhìn ngọn lửa cháy trong lò:

– Cám ơn bà. Mong có ngày được gặp lại bà.

Nàng mở cửa, tiễn tôi xuống dưới thềm nhà. Trời vẫn chưa sáng hẳn.

Lấy hết can đảm, tôi hỏi:

– Xin bà thứ lỗi, bà có thể cho tôi biết bà là ai không?Tôi thấy bà quen lắm nhưng không nhớ…

Bất ngờ, nàng đến sát cạnh tôi, hai bàn tay nàng cầm lấy hai bàn tay tôi, đắm đuối nói trong hơi thở:

– Em chỉ là hình bóng của mối tình xa xưa mà anh đã nói chẳng thể nào quên…

NGUYỄN QUANG TẤN

Bài này đã được đăng trong Văn và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

35 Responses to TỪ NHỮNG GIẤC MƠ

  1. Tran kim Loan nói:

    Hay quá !câu chuyện thật hấp dẫn Mơ như thật & thật như mơ , lối dẫn dắt người đọc thật cuốn hút! Cám ơn NQT đã cho thưởng thức một câu chuyện thật tuyệt!

  2. PHI PHI nói:

    PP đang nghe nhạc Phú Quang MƠ VÊ NƠI XA LẮM ,Vừa vào trang BBXN lai đọc được một truyện ngắn hay củ.a nhà văn NQT : TỨ NHỮNG GIẤC MƠ . Một sự trùng hợp thật là ngẫu nhiên .Có lẽ tối nay PP sẽ mơ theo hai người (PQ và NQT ) để gặp được một Bạch mã Hoàng tử trong mơ ,
    “Ta mơ thấy anh.. ở nơi kia xa lắm
    Anh cô đơn,
    Căn phòng trống cô đơn
    Dạ khúc đêm nay… chẳng thể nào dang dở…
    Trong nỗi khát khao… anh chầm chậm quay về … “PQ

    “Bất ngờ, Chàng đến sát cạnh tôi, hai bàn tay Chàng cầm lấy hai bàn tay tôi, đắm đuối nói trong hơi thở:

    – Em chỉ là hình bóng của mối tình xa xưa mà anh đã nói chẳng thể nào quên…”NQT
    T/G cho PP mơ một tí xíu nghen .Thân chúc T/G vui ,khỏe ,tươi, trẻ và có nhiều tản văn hay TỪ NHỮNG GIẤC MƠ đê PP cùng mơ theo với nhé !!

  3. Hoa Phượng nói:

    Qua Phượng đọc và thấy chuyện ngắn này mang hơi hướm của truyện ngắn phương tây. Hành văn, ý tưởng, diễn đạt và từ ngữ sang trọng, tinh túy, khác xa với đời thường.
    Âu đó cũng là mơ ước của con người về đời sống, về đối nhân xử thế giữa người với người, giữa người đàn ông và phụ nữ. Ở đó có tinh hoa văn hóa lời thoại thoát tục bay bổng trong bầu trời văn chương.
    Chúc mừng anh về chuyện ngắn hấp dẫn này,

  4. Lê Hải nói:

    Thực hay mơ cũng khó nói lắm. Có những chuyện mình tưởng thực hóa ra cuối cùng lại là mơ hảo. Đọc truyện của anh Nguyễn Quang Tấn có chút gì đó hơi ” liêu trai”. Lê Hải tặng anh mấy câu thơ được chép từ một giấc mơ:
    Đêm nghiêng đổ gió đầy chân tóc
    Tai chợt ù oa mấp mớ người
    Mồ hôi thủng thót như sao mọc
    Tỉnh dậy trăng vàng… em ghếch tôi !

  5. BÚP BÊ nói:

    Sau khi đọc xong truyện ngắn quá ư là hay cùa T/G NQT .BB xin chia sẻ cùng anh NQT bài hát ĐỜI KHÔNG NHƯ LÀ MƠ hãy thưởng thức nhạc cùng BB anh NQT nghen !!!!

    • nguyễn quang tấn nói:

      Em như con búp bê bằng nhựa.
      Một thứ búp bê thật xinh xắn.
      Đựng đầy trong trái tim nghìn muôn tia nắng chói chang hy vọng…
      cám ơn búp bê

  6. HHT nghĩ rằng : Những giấc mơ bao giờ vẫn chỉ là giấc mơ nhưng đây là giấc mơ của những tản văn, của nghệ thuật nên sự đan xen thực- ảo đã tạo sự mới mẻ, độc đáo, hấp dẫn cho cốt truyện bởi thế mà những tản văn hay như thế này chưa bao giờ giảm sức hút người đọc.HHT thân chúc T/G NQT luôn vui khỏe , trẻ và có nhiều sáng tác hay hơn cho HHT và BBXN thưởng thức nha !!

  7. Trần Quốc Tiến nói:

    Phải trải qua những giấc mơ như những giấc mơ như thế này thì anh Quang Tấn mới dẫn dắt người đọc đến chữ cuối cùng ….
    Cảm ơn tác giả !!!

  8. Nam Thi nói:

    Nhân vật “tôi” của truyện lạc trong rừng đêm, kiệt sức và tuyệt vọng, ngồi dưa gốc cây nghỉ mệt rồi tiếp tục đi tới mà không thể định hướng…như người mộng du. Rồi nghe tiếng violon…Một chuỗi sự kiện tiếp theo đều là ảo ảnh và ảo giác…

    Tôi chợt nhớ đến Antoine de Saint Exupéry cũng bị ảo giác khi rơi máy bay ở sa mạc Sahara ngày 30-12-1935 trên chuyến bay từ Libya đi Sài Gòn. Trải ba ngày trên sa mạc, bị mất nước ông rơi vào ảo giác, sau đó được một người du mục Ả-rập cứu sống. Từ cảm hứng đó ông viết tác phẩm nổi tiếng Hoàng tử bé ( Le Petit Prince), về những tiểu hành tình và những con người hoàn toàn hư cấu…Sau đó, tác phẩm Terre des hommes (Cõi người ta) cũng ra đời từ cảm hứng của chuyến hành trình đó.

    Tôi nhớ trong một hồi đáp ở truyện ngắn “Hai viên gạch” Nguyễn Quang Tân xác nhận anh viết truyện dựa trên tưởng tượng hơn là hiện thực. Quả đúng như vậy nhưng theo tôi, dẫu là tưởng tượng thì có lẽ cũng lấy cảm hứng từ hiện thực nào đó ( chẳng hạn một lần đi lạc trong rừng) như St Ex viết Hoàng Tử bé từ những cảm hứng qua những trải nghiệm rơi máy bay trên sa mạc Sahara. Hơn nữa, tuy là ẩn dụ nhưng nội dung vẫn là những vấn đề của cuộc sống, của con người…

    Một trường hợp khác mà ai cũng biết, đó là Tây Du Ký. Nhà sư Trần Huyền Trang đi Ấn độ thỉnh kinh là có thật nhưng nhân vật và tình tiết của truyện là hư cấu của tác giả Ngô Thừa Ân, ông sáng tạo ra một thế giới Phật, tiên, ma, quái,…nhưng xét cho cùng tất cả đều mang hình ảnh con người, những hạng người thiện ác có thực trên thế gian. Tương tự, tiểu thuyết kiếm hiệp cũng hoàn toàn hư cấu nhưng vẫn ảnh xạ từ thế giới thực đấy thôi.

    Đọc một truyên như “Từ những giấc mơ” thật thú vị, nó gợi cho chúng ta nhiều điều.

    • nguyễn quang tấn nói:

      Điều quan trọng nhất của đời là gì nhỉ? Với một số người thì cứu cánh của họ là phù hoa vật chất. Họ đuổi theo và cố bắt cho bằng được. Có kẻ bắt được kẻ thì không. Cả hai loại đều rơi vào cái tẻ nhạt buồn chán của đủ đầy và thiếu thốn.
      Chỉ duy nhất thi ca đưa ta vòo cõi mộng cần thiết.
      Phải không?
      Cám ơn Bách Khoa Toàn Thư Nam Thy

  9. NHƯ LÀ CHIÊM BAO

    Chân buồn
    Lạc bước vào trăng
    Linh hồn rớt xuống
    Bóng em
    Quên về
    Đêm dài
    Trắng cả cơn mê
    Duyên tình nghiêng ngã
    Bốn bề
    Mộng du
    Lạnh
    Trong vực thẳm hư phù
    Hai bờ ảo mộng
    Hồ như
    Có mình.
    NVC

    • NỊ nói:

      Hay hen ! Đọc truyện mà các nhà văn lớn của Bạn bè xứ nẫu xúc động làm bài thơ tuyệt vời luôn !

    • nguyễn quang tấn nói:

      Kính nhà thơ Ngô văn Cư. Kể anh nghe chuyện nầy:
      Trụ trì đi ngang thấy hai sư trẻ đang bên cạnh một chậu hoa. Một ngọn gió thoảng qua làm cành hoa động đậy. Một sư nói:
      – Hoa động.
      sư kia cãi:
      – Gió động, hoa không động.
      Trụ trì gõ đấu hai sư trẻ:
      – Gió không động, hoa không động. Tâm hai ngươi động.
      Thi ca động hay không động thưa nhà thơ?

      • @anh Nguyễn Quang Tấn
        Mạn phép trả lời cho anh bằng câu chuyện này:
        Một lần tôi uống cà phê, phát hiện trong ly không có đường nhưng làm biếng đi lấy đường nên vẫn hớp từng ngụm cà phê đắng. Nhưng khi uống gần xong mới biết rằng vợ mình đã cho đường vào từ đầu!
        Thì ra, chỉ cần khuấy lên thì sẽ được ngọt ngào!
        Chúc anh vui’

        • nguyễn quang tấn nói:

          Đạt đạo. Xin cám ơn Ngô Văn Cư. Cái truyện Ngày Xưa Còn Đó của anh cũng đầy chất thơ. Già đọc lại những gì tre trẻ như đường dưới đáy li cà phê… Ừ, phải khuấy lên.

  10. mai Khoa nói:

    Đọc truyện của T/c Nguyễn Quang Tấn – tôi tự hỏi – có một thế giới khác với thế giới loài người chăng, có thể chúng ta đang sống song song giữa thực và mơ, sao cái mơ nó thường đẹp và cao thượng… Tiết tấu của câu chuyện làm ta quên đi ta là ai, nhưng thật ra ước mơ cũng là nửa khuất của tâm hồn ta. Câu chuyện thật hay. MK đọc Hoàng Tử Bé và đọc “TỪ NHỮNG GIẤC MƠ” Có kết cục giống nhau – có cái gì tinh khiết quá, lung linh quá,chẳng lẻ chỉ có trong mơ…

    • nguyễn quang tấn nói:

      Có những ngày tôi nằm còng queo như con tôm trong căn gác nhỏ của tôi.
      Mặc kệ đời bon chen.

      • Mai Khoa nói:

        Và có những ngày anh nằm cong queo lam thơ, viết sách và gặm bánh mì… rất có thể mà… cảm ơn anh nhiều. Em thích giọng văn của anh.

  11. Yến Du nói:

    Một lý tưởng rõ nét trong nội dung truyện khi nói về thơ . Hồn thơ là cảm xúc và trí tuệ nhưng nếu thơ xa rời mọi thứ trong cuộc sống hiện thực thì …hihi….thì bị cho là ” không có tư tưởng thời đại ” đó nha !
    Truyện nửa thực nửa ảo rất thú vị .

  12. HOÀNG HOA nói:

    Tác giả đã dẫn dắt người đọc cùng phiêu lưu vào trong giấc mộng một cách tài tình để khi đọc xong rồi lại ngẩn ngơ với câu kết thúc “:Em chỉ là hình bóng của mối tình xa xưa mà anh đã nói chẳng thể nào quên…”
    Tất cả đều bước ra từ những giấc mơ nghe hoang đường mà lại rất cuốn hút .

  13. MINH LONG nói:

    Dù chỉ có từ trong giấc mơ nhưng nội dung truyện thể hiện một ý tưởng về hồn thơ trong thực tế bằng câu chuyện hấp dẫn , lôi cuốn .

  14. HẰNG VY nói:

    “Nhưng tối kỵ là tiếng rên rỉ của những người thua cuộc, tiếng hò reo của những đoàn quân chiến thắng, tiếng tung hô muôn năm những vị anh hùng, những bài ca suy tôn các nhà ái quốc. Nghe phải những thứ này cây sẽ vĩnh viễn không đơm hoa kết trái.”
    Cây được bón bằng những vần thơ mà thơ phải là thơ không có nội dung như trên thì rõ ràng cây này chỉ sống được nhờ thơ …tình yêu …đôi lứa ! Phải không tác giả ???

  15. NHƯ NGỌC nói:

    Truyện có vẻ triết lý về sự tồn tại của thơ . Một quan điểm rất riêng !
    Mơ ước bao giờ cũng là những mơ ước tốt đẹp cả nhưng mơ ước có thành hiện thực không lại là một chuyện …” từ những giấc ….mơ “

  16. Nẫu Xóm Cũ nói:

    Thường khi đọc một truyện nào đó, tôi cố nhớ cốt truyện, những nhân vật và tính cách của chúng, chủ đề….Nhưng đọc xong ” Từ những giấc mơ” của Nguyễn Quang Tấn, tôi quên hết những thứ đó – thật ra cũng nhớ nhưng gác một bên để lắng nghe cảm xúc của mình, bởi cảm xúc thường trung thực, trực tiếp giống như khi ta chợt thấy tim xao động bởi một ánh mắt của ai đó..Tôi cũng xao động như vậy khi đọc từng dòng của truyện nầy.

    Gọi là hiện thực huyền ảo hay siêu thực cũng được, bởi định danh không quan trọng, cái chính là giá trị văn chương và nhân văn của nó, hai giá trị ấy quyện vào nhau như màu sắc và hương thơm của một đóa hoa.

    Làm xao động lòng người bằng một giọng văn đẹp. Với tôi, thế là đủ. Trong vô vàn truyện “nhàn nhạt” nhan nhản trên sách báo, trên mạng, thỉnh thoảng mới được đọc một truyện như vầy. Đó là cảm nhận của một độc giả bình thường như tôi.

    Cảm ơn tác giả.

  17. NOBITA nói:

    “Bất ngờ, nàng đến sát cạnh tôi, hai bàn tay nàng cầm lấy hai bàn tay tôi, đắm đuối nói trong hơi thở:
    – Em chỉ là hình bóng của mối tình xa xưa mà anh đã nói chẳng thể nào quên…”

    Mơ mà như thật, tưởng thật hóa ra mơ. Ông Tấn có khối óc khéo tưởng tượng nghen!

  18. THY NGA nói:

    Đọc xong truyện , mình cũng cảm thấy như mình vừa nghe cuộc đối thoại giữa hai nhân vật của truyện trong một …giấc mơ .

  19. nguyễn trí nói:

    Nếu bây giờ mình yêu một người nào đó với mối tình tuyệt vọng thì hẳn là mình sẽ lên được tới đỉnh cao nhất của khổ đau.
    Hay quá câu văn nầy cùng một câu chuyện tuyệt hay.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s