Posted in Trang Chủ

PHỤC SINH …

PHAN NHO THIỆN

phu

phucsinh

Posted in Thơ | Tagged | Để lại bình luận

VỀ… XỨ NẪU

TẢN VĂN

HAI

             Ngồi vào máy mấy ngày trời, trước bàn phím, suy nghĩ mãi mà hắn vẫn không biết phải viết như thế nào, viết cái gì và bắt đầu từ đâu… Nhưng rồi hắn quyết định phải viết một cái gì đó cho cái ngày hắn về với xứ Nẫu. Nơi mà hắn nặng nghĩa với người và nặng tình với những vần thơ …..

 28 tháng 8 năm 2013

 Ngày mà hắn gặp một nhà thơ, nhà văn, một nhà giáo cùng quê trong một cuộc thảo luận về chuyên môn. Những cái bắt tay, những câu chuyện xã giao qua nhanh để lại khoảng thời gian cho thầy trò tâm sự với nhau về văn thơ. Trong lúc cao hứng, hắn chép vài câu thơ cũ đưa cho thầy đọc …và chờ đợi. Một lát sau quay lại, thầy bảo :

            – Nếu em yêu thích chơi thơ như thế, * hãy về với đội của tôi * ( nói giống Giọng hát Việt nhí quá ) hiiii Hãy về trang Bạn Bè Xứ Nẫu. Ở đó, em sẽ gặp những bạn thơ văn hay lắm, tình nghĩa lắm đấy.

            – Dạ. – Hắn chỉ đáp vậy thôi chứ chưa có quyết định gì ….

 Ai ngờ lời rủ rê ngày ấy đã gắn chặt hắn với Bạn Bè Xứ Nẫu trong một năm qua. Chắc thầy vẫn còn nhớ thầy hén ? hiiiiiii

 Trong khi Yahoo đóng cửa, hắn buồn. Lên Facebook thì hắn không quen, hắn chán. Hắn nghĩ mãi, nghĩ mãi đến… Nghĩ Dại cả người và rồi hắn quyết định chọn địa chỉ bbxn@yahoo.com.vn  gửi bài.

 Những ngày ấy, hắn sống trong chờ đợi. Và rồi sự chờ đợi ấy cũng đến ngày …

 03 tháng 9 năm 2013

 Khi bài thơ NGHĨ DẠI của mình được trang trí thật trang nhã, đàng hoàng trên trang nhất ( có một trang hiiii ) và bên dưới còn có một lời giới thiệu thật ấn tượng của ban biên tập. Khỏi phải nói hắn xúc động đến cỡ nào. Hắn loay hoay cả ngày bên máy tính, cười một mình và thật vui khi máy tính báo có bạn thơ văn vào bình luận. Hắn vội vàng đáp lại ngay. Và hắn vui vì có thêm những người bạn vào bình thơ của hắn. Những người đã làm nhân chứng sống cho hắn, đánh dấu một sự trở về với những suy nghĩ thật … dại. ( vì khi đó hắn gọi nào là Nị ơi , Nô ơi , Mây ơi, Lâm Trúc ơi hiiii. Nghĩ lại vẫn còn ngượng hiiii )

 Nghìn năm sau dẫu không ai nghĩ dại
Tình người mãi còn là điều không chối cãi

( Nghĩ dại )

 Một sự khởi đầu tốt đẹp mà không thể tốt đẹp hơn, cũng bắt đầu từ đây, những bài thơ cứ thế được gửi đến ban biên tập, mà người trực tiếp liên lạc với hắn là nhà thơ Ngọc Duyên- nghệ danh là Yến Du – tự là Nị hiiiiii.

 Chị Nị – Có khách sáo lắm không khi em nói lời cảm ơn  hả chị ? Thế nhưng em vẫn phải nói cảm ơn chị nhiều lắm. Dẫu có những tháng ngày vì công việc em đã xa trang nhà một thời gian khá dài .Thế nhưng Chị luôn dành cho em những ưu ái hơn các bạn thơ văn khác. Mà cũng phải thôi, vì em là … Bạn Hàng của trang thơ văn mình mà, đúng không ? hiiiiiii Chị luôn động viên, góp ý, khuyến khích em sáng tác. Chị còn nhớ khi đăng bài thơ Bên Kia Sông không ? Vừa xúc động và vui nữa !!! hiiii Cũng từ bài thơ này hình như em nghe được giọng của chị qua tê lê phôn hiiiii ( em không dám bình luận gì . Sợ mấy ảnh la hiiiii ) Thế rồi từ đấy trong những lúc tám với nhau, ai là người đã * xúi * em viết văn chị nhớ không ? Để rồi CHUYỆN CỦA MƯỚP ra đời …và người làm việc * hộ lý * lần ấy để chuyện của mướp mẹ tròn con vuông lại là anh Nô hiiiiii.

 Anh Nobita – Với giọng nói trầm ấm, cởi mở và nụ cười thật sảng khoái của anh, tấm chân tình mà anh dành cho bạn bè đã để lại cho em rất nhiều ấn tượng. Tuy không tám nhiều, nhưng mỗi lần tám anh đều nhắc nhở và rủ rê em zô sài Gòn lackiu không à !!! hiiiii. Với anh, trong em vẫn không quên chiều mưa tháng Bảy giữa sài gòn ngồi sau xe anh, một cảm giác thật là …Yomost hiiii (hổng biết khi anh chở, cảm giác mấy chỉ như thế nào ? hiiii ) mà chỉ có những người xứ Nẫu mới cảm nhận được cảm giác ấy anh nhỉ ? hiiiii.

 Nói đến xứ Nẫu không thể không nhắc đến tay * Nẫu Xóm Cũ * … hiiiii.

Anh Nẫu – anh có nhớ lần đầu tiên anh làm em hết hồn không ? Lần đó suýt nữa là em tung chưởng rồi đấy hiiiiii. Cái cảm giác sợ anh vẫn còn, nhất là khi ngồi bên anh, anh nói tiếng Anh pha tiếng Pháp trộn với Hán nôm. Em sợ chết đi được hiiiiiii. Nhưng em đã thuyết phục được anh ở bài thơ Hoa của Đất đúng không ? hiii Càng ngày em càng nhận ra anh Nẫu khác với những gì em nghĩ. Tuy là có những lúc cao hứng say sưa với văn thơ anh làm bạn văn phật lòng, nhưng khi gặp anh ở Sài Gòn rồi, trong em, anh hiền lắm ….hiền như Nẫu vậy hiiiiiii Hiền đến mức mà đến giờ này anh vẫn không nói cho em biết Tây Thi là ai hiiiiiiii.

 Thơ vẫn đăng và ngày vẫn cứ trôi…

 Và những người bạn văn thơ hắn gặp ngày càng nhiều, có người có danh phận, có người chỉ là một cái comment thoáng qua như Ớt bay, bánh bèo, mắm ruốc, Cumi … nhưng tất cả đều để lại ấn tượng thật sâu sắc ….Người hắn muốn nói đến đầu tiên là : Nhà văn Nguyễn Thị Mây.

Trong số ít những nhà văn em ngưỡng mộ thì có một cái tên em nhớ mãi đó là nhà văn Nguyễn Thị Mây. Người mà em rất quý trọng. Em vẫn nhớ lần em chọc chị với anh Đức Ánh hiiiii May mà nhờ em …dễ thương nên *Cô giáo chủ nhiệm cũ* không phạt em quỳ hiiii Rồi từ lần làm quen đó, em bắt đầu tìm những truyện ngắn của chị đọc, mỗi câu chuyện để lại cho em một bài học với bao trăn trở, những suy nghĩ về cách sống và về nhân cách của một nhà văn, một con người thật. Em học hỏi được ở chị rất nhiều. Em luôn hãnh diện vì có một người chị – Chị Hai – vừa tài hoa viết văn hay và còn rất xinh hiiiii ( em dùng từ xinh cho anh Tám chít luôn… hiiiiii )

 Thầy Đình Thục, thầy Ngô Cư, anh Đức Ánh, anh Lê Hải, anh Đức Trọng, anh Ngọc Xuân, anh An Bình, anh Nguyên Phượng, anh Nam Phong, anh Khánh Chân, anh Sông Hậu, anh Thiên Di, anh Đức Diêu, anh Hữu Hội, anh Nguyễn Trí, anh Thế Duyên … Đặc biệt là hai anh dù mới quen mà hắn thực sự ngưỡng mộ về tài làm thơ và bình luận đó là anh Nho Thiện và anh Minh Châu.

 Thầy và các anh là những người đáng kính và thật dễ mến, luôn để lại trong em những câu thơ hay, những chia sẻ chân tình, những lúc đùa vui cứ như anh em một nhà, mà ngay từ những ngày đầu em đã cảm nhận được. Tiếc là có những người em chưa từng gặp cũng như chưa từng được các anh chia sẻ trên trang thơ riêng của mình, mặc dù em luôn chủ động đến chào hỏi các anh. Nhưng các anh, có người chưa từng một lần sang thăm em. Không biết trong số các anh có ai nghĩ em thấy các anh sang bắt quàng làm họ không nhỉ ?  Nên đôi lúc dường như ta chưa hiểu nhau, nhưng không vì thế mà nghĩa tình ít đi các anh nhỉ ? Ước gì có dịp mấy anh em mình hội ngộ, lúc ấy tha hồ hàn huyên nào có muộn gì ? hiiii     

 Đồng hành với các anh từng ngày là những chị Lâm Trúc, chị Linh Thy, chị Mai Hường, chị Kiều Huệ, chị Hoàng Giao, chị Lan Hương, chị Thanh Thiện, em Xuân Tuyền, Mỹ Vân.. v.v..

Mỗi chị một vẻ mười phân …thành một chỉ…SJC !!! hiiii. Những vần lục bát mượt mà, những câu chuyện ăm ắp tình nhân ái. Tất cả những nguồn cảm xúc từ các chị đã mang đến cho em những ngày thật vui và ấm áp trong tình yêu thương. Đôi lúc em thực sự xúc động với những lời chia sẻ của các chị. Thật đáng quý, đáng trân trọng không dễ gì có được nếu ngày ấy em không về xứ Nẫu. Bây giờ có lẽ các anh, các chị hiểu vì sao ngày nào em cũng * trực chiến * cùng xứ Nẫu rồi phải không. Tất nhiên không phải vì em quá rảnh… hiiiii.

 Những người đáng kính tôi nói hết rồi. Giờ là lúc tôi nói đến ông. Ông bạn đáng mến của tôi ạ !!!

 Giờ này ông ở đâu, ông khỏe không ? Ông đang làm gì ? Khi tôi quay lại, tôi gọi ông, ông chẳng còn đó. Tôi buồn. Hôm nay nếu đọc được bài này coi như tôi thông báo * tìm trẻ lạc * ông nhé !!! hiiiii.  Nếu còn nhớ, ông hãy về với bạn bè và với sự mong ngóng của tôi. Về nghe tôi hát * nhà nàng ở cạnh nhà tôi- cách nhau cái trụ để phơi áo quần….* hiiiiii. Ông bạn Trường An nhé. Nói đến Nàng tôi lại nhớ đến Nàng nửa Việt nửa Tàu của tôi ông ạ hiiiiii

 Nàng xuất hiện như có sự sắp đặt *của Thượng đế * trong trận đồ thơ bấm nút, đã có lúc ta tưởng chừng như hụt hơi giữa sa trường với những câu thơ bấm nhanh của nàng. Thấy nàng xuất hiện có lúc ta … nổi da gà vì lúc nào nàng cũng ngéo tên ta zô. Thế mà ta vẫn đơn thương độc mã vượt qua được hơ hơ hơ và ta vẫn cứ bấm, dù bây giờ tay đã run, mắt đã kém bấm không còn trúng nút nữa nhưng ta vẫn cố hiiiii. Những ngày ấy thật vui. Thế nhưng,* cuộc vui chửa tày gang* thì nàng đã phản bội ta, nàng rước Haiyang 981 cùng với tiếng cười khửa khửa của Ngộ nào kia vào dày xéo trang thơ, nàng làm cái cảm hứng thơ của ta tuột không kịp kéo. Có lẽ vì thế mà thơ ta cũng tịt ngòi. Ta bị dị ứng với Tàu… hiiiiiii nàng đã thay áo lông ngỗng bằng ….Lẫu Dê 79 rồi hiii (Vì ta zô sài Gòn không ai dẫn ta đi tìm nàng mà chỉ cho ta ăn Lẫu Dê 79 làm đêm đó ta về ta tập thể dục và ăn rau răm tới sáng để … hãm. Vừa mệt mà vừa cay nồng…  hiiiiiii )

             Thời gian cứ thế đưa hắn đi xa hơn, những câu thơ dặt dìu đưa hắn về xứ Nẫu.

 Về xứ Nẫu, hắn còn được gặp lại với những bạn * gần nhà mà xa ngõ * Kim Sơn Giang , Hồng Xuân, Trương Công Tưởng. Dẫu ngồi cùng bên tách café nhưng sao cảm giác hình như còn xa lắm thì phải hiiiiiii, và những bạn mới * xa ngõ mà nhà cũng chẳng gần * nhưng gần lắm tình cảm thơ, văn như Giang Đình, Thư Nhã (fan bánh bèo) Hai cô Búp Bê nhỏ nhắn và xinh xắn của trang nhà, tuy còn nhỏ nhưng những áng văn người lớn cũng phải nghĩ nát sọ dừa hiiiiiii.. Thêm cả Hải Dương, Vũ Hạ thành bốn nàng công chúa nổi tiếng như phim Hàn Quốc hiiii sánh vai cùng Tứ nam nhân  Duy Chinh chàng trai làm kinh doanh mà yêu thơ đến lạ. Mình cũng phải ngả mũ trước bài Mộng trong Mộng được dịch từ tiếng Anh của chàng ta. Thái Hưng chàng trai của thành phố Hoa Phượng đỏ có những tác phẩm thật hay và những lời comment thật sắc sảo nhưng không kém phần đáng yêu, và rồi mình trở thành fan của chàng ta lúc nào không biết. Thành Văn, Giấc Thu, Quang Bửu nữa… .Tất cả các em như một luồng gió mới, lạ đem đến cho trang bạn bè xứ Nẫu ngào ngạt thêm hương sắc. Biết đâu đấy, trong số những cây bút trẻ này, một ngày nào đó, làm rạng danh trang nhà, không thẹn với Liệt tổ liệt tông. Lúc ấy, dù ở xa nghìn cây số mình cũng thơm lây.. hiiiii.

 Một năm đi qua thật nhanh….

Đêm cũng chầm chậm trở mình sang ngày …

 Nhìn đồng hồ đã 3 giờ sáng, càng viết hắn cảm tưởng như không thể nào viết hết được những tâm tư tình cảm, những cảm xúc của hắn dành cho trang nhà. Thôi thì, * ngôn tại ý ngoại * mong mọi người hiểu cho khả năng văn chương của hắn. Trăng thượng tuần cũng đã lặn. Văng vẳng xa gần tiếng gà gáy chào một ngày mới cũng đã râm ran khắp xóm. Hắn với tay châm thêm điều thuốc, hít một hơi dài, từ từ nhả khói, rồi ngồi xuống đọc lại bài. Hắn mỉm cười với chính mình và hắn muốn chia sẻ nụ cười ấy với tất cả mọi người trong ngày mới. Một ngày bình yên, một ngày đầy ắp những tiếng cười vui và tràn ngập muôn ý thơ trong tình yêu thương bằng hữu .

             Hắn vào mail, chọn địa chỉ bbxn@yahoo.com.vn và gửi bài đi.

Hắn chờ đợi …

Một năm nữa lại về ….. 

TRẦN QUỐC TIẾN
Hoài ân, ngày 3 tháng 9 năm 2014

Posted in Văn | Tagged | Để lại bình luận

NGƯỜI NĂM XƯA

HOÀNG NGỌC XUÂN

xuxuxu

XUAN0

Posted in Thơ | Tagged | 30 phản hồi

TÔI XIN LỖI

TRUY-N-NG-N

           Chiếc hòm hình lục lăng dài thượt đã khiêng xuống ghe. Bên trong hòm là thằng công tử thị xã vừa được khâm liệm. Cạnh bến sông có cây dừa thân cong hình sừng trâu, ngả xuống sát mặt nước. Cô Sáu ngồi dạng chân ngang gốc dừa, kiểu con nít cưỡi bò, một tay ôm thân cây, một tay khều khều theo chiếc ghe, khóc ngất. Anh Ba ơi! Anh Ba..á..á! Cô hét lên thảm thiết thành anh Bá. Anh bỏ em mà ga đi đau đớn vậy sao anh Ba..á..á? Em cúi gạp đầu vĩnh biệt anh đây, anh có biết không anh Ba..á..á?

Đọc tiếp

Posted in Văn | Tagged | 28 phản hồi

THẪN THỜ…

TRẦN HỮU HỘI

hoi0

thantho

Posted in Thơ | Tagged | 41 phản hồi

NHỮNG THƯỚC PHIM VÔ HÌNH

TRUY-N-NG-N

           Từ nhỏ, tôi đã có thói quen đi lang thang một mình và nghĩ vẩn vơ về cuộc sống. Trong mắt tôi, cuộc sống trôi đi như những thước phim vậy, có lúc chầm chậm như dừng hẳn, có lúc lại tua đi hối hả. Mẹ tôi từng bảo tôi: “Con cứ ngơ ngẩn với phim như vậy sau này làm được cái gì mà ăn!”. “Con làm đạo diễn”, bằng khát khao của một đứa trẻ, tôi dứt khoát trả lời mẹ. Thế là tôi quyết tâm học để thi vào trường sân khấu điện ảnh, chuyên ngành đạo diễn. Lúc ấy chẳng có ai nghĩ một đứa từng vào bệnh viện tâm thần như tôi sẽ đỗ đại học. Đến khi tôi xách hành lý lên Hà Nội học, thì người ta – những người thường khinh khỉnh mẹ con tôi – mới xì xào kháo nhau rằng: “Thằng không có bố, nó đỗ đại học rồi đấy”.

Năm học thứ hai, trường tôi phối hợp với các báo đài tổ chức một cuộc thi phim ngắn. Một cơ hội không thể tốt hơn để tôi chứng tỏ bản thân. Và thay đổi không khí những tháng ngày sinh viên tẻ nhạt.

Tôi bớt thời gian học và làm thêm, rong ruổi khắp phố phường Hà Nội với hành trang là chiếc máy quay mini để tìm ý tưởng cho bộ phim tài liệu dự thi của mình.

        Một buổi sáng, như thường lệ, sau khi cầm máy quay đi dọc bờ hồ để tìm cảm hứng, tôi rẽ vào quán phở quen thuộc. Một quán phở bình dân nổi tiếng ở phố cổ. Khi tôi đang bình thản thưởng thức bát phở còn nóng hổi thì có hai đứa trẻ trông rất đặc biệt ngồi xuống dãy bàn đối diện với tôi. Không riêng gì tôi mà chắc mọi người trong quán ai cũng bị thu hút ánh nhìn vào hai đứa trẻ ấy. Đó là hai anh em. Lúc bấy giờ tôi đã nghĩ thế vì trông hai đứa trẻ đều đen đúa và ăn mặc rách rưới giống nhau. Người anh trạc mười hai – mười ba tuổi, gầy gò, đầu to, tóc vàng hoe cháy nắng. Người em tầm tám tuổi, loắt choắt, vẻ mặt lanh lợi, đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đỏ. Người anh nhìn người em rồi lưỡng lự đứng dậy gọi một bát phở. Sao lại chỉ gọi có một bát phở? Bất giác, tôi thấy lòng nao nao, và hơn thế, một ý tưởng mơ hồ chợt lóe lên qua “cái nhìn điện ảnh” mà tôi tìm kiếm bấy lâu nay.

         Như một thói quen, tôi nhẹ nhàng cầm máy quay lên và cho nó vào chế độ hoạt động. Tôi ngắm khung hình cho chuẩn rồi đặt yên vị chiếc máy quay gần đĩa rau sống với điệu bộ thản nhiên như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Đó là một cách ngụy trang để phục vụ điện ảnh mà người ta thường gọi cách này bằng hai từ kém nghệ thuật hơn là “quay lén”. Cách này khá hiệu quả. Hai đứa trẻ bắt đầu ăn mà không chú tâm đến tôi.

          Bối cảnh tương đối yên tĩnh. Ánh sáng vừa đủ. Mọi cử chỉ hành động của hai đứa trẻ hiện lên trong khung hình một cách chân thực và sống động. Người anh nêm gia vị cho bát phở rồi đẩy sang cho người em ăn trước. Người em ăn một miếng nhỏ rồi đẩy bát phở lại cho người anh. Lần lượt và đều đặn. Có thể nhìn thấy sau mỗi lần chuyển lượt trong mắt hai đứa trẻ ánh lên một sự thòm thèm, nhưng sự thòm thèm được chế ngự bởi sự nhường nhịn đầy cao thượng. Chúng chắc đói lắm! Chúng ăn ngon lành đến nỗi tôi thấy chạnh lòng và tự hỏi, đã bao giờ tôi ăn một bát phở ngon lành như thế bên cạnh người thân của mình chưa. Hồi nhỏ tôi thường bỏ bữa, lang thang, và hờn trách mẹ tôi vì sao tôi không có bố. Đã bao lần mẹ tôi khóc trong bữa cơm vì tôi, và vì niềm đau sâu thẳm trong mẹ mà tôi không thể nào hiểu hết được.

          Tôi bị lạc mất vài giây suy tưởng trước khi trở về đúng guồng quay trong tâm thế của một đạo diễn. Hai đứa trẻ vẫn tiếp tục ăn. Rồi một nụ cười chợt bừng tỉnh trong lòng tôi, reo vui như giọt nắng chiếu qua khe cửa sổ. Đó là nụ cười của người em khi người anh bị sặc do ăn phải miếng ớt. Nụ cười chỉ thoáng qua, hàm răng lô nhô xỉn màu của người em cũng không đẹp lắm đâu nhưng nụ cười ấy mang vẻ hồn hậu và sáng trong của một đứa trẻ. Phải, khoảnh khắc của một đứa trẻ ngây thơ không vướng bận ưu phiền. Đến lúc này, phở đã hết, người em bưng bát nước dùng lên húp sì sụp. Những gì còn sót lại trong bát phở ấy được người em thưởng thức một cách triệt để. Ăn xong, hai anh em trông có vẻ khoan khoái và tươi tỉnh hơn. Còn tôi khi xem lại đoạn phim thì ngập tràn cảm xúc. Trong tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ sẽ phỏng vấn hai đứa trẻ và tặng cho chúng một thứ gì đó. Tiếc là muộn mất rồi, hai đứa trẻ đã đi lúc nào không hay. Tôi lặng lẽ trở về nhà để hoàn thành nốt bộ phim của mình. Cảm giác hối tiếc vì bỏ quên một điều quan trọng nhất.

Trong một giấc mơ, tôi ngồi thu mình trên một mô đất nhỏ, nhìn xa xăm về những cánh diều của đám trẻ đang nô đùa dưới bãi cỏ. Những cánh diều như những ước mơ nhỏ nhoi chao lượn trên bầu trời. Đang suy tư, bỗng nhiên có hai đứa trẻ cầm hai chiếc diều giấy đuôi dài lướt thướt đi đến chỗ tôi. Người anh hớn hở nói:

            “Ê! Ra kia thả diều không mày?”.

           “Tụi nó không cho tao chơi vì tao không có bố!” – Tôi rầu rĩ trả lời.

“Bọn tao cũng không còn bố mẹ! Tụi mình đi thả diều với nhau cũng được” – Người em nhe hàm răng lô nhô cười nói.

         Tôi đi theo hai đứa trẻ thả diều ở một góc riêng, gần bờ sông. Hai con diều nhỏ xíu chấp chới nô đùa giữa khoảng trời trong vắt. Chúng tôi buộc dây diều vào hai bụi cây rồi chơi trò đuổi bắt. Những tiếng cười vang lên rộn rã cả bờ sông. Tiếng cười tắt hẳn khi diều của người em bỗng đứt dây. Người em đứng trân trân nhìn con diều bay đi tít tắp. Hình như nó đang khóc mà không rơi nước mắt. Người anh đưa bàn tay trái chỉ còn bốn ngón nắm lấy tay người em, rồi ngậm ngùi nói với tôi:

            “Không chơi nữa! Tụi tao phải đi đây!”.

           “Đi đâu?” – Tôi hỏi.

Người em đưa ánh mắt trong veo mà thăm thẳm nỗi buồn nhìn tôi và nói:

           “Đi kiếm tiền để ăn một bát phở!”.

         Tôi choàng tỉnh giấc. Mồ hôi vã ra ướt hết áo. Trái tim vẫn còn đang rung động mãnh liệt. Hai đứa trẻ trong bộ phim của tôi giờ đang ở đâu? Ra sao? Tôi bồn chồn tự hỏi. Trời vẫn chưa sáng. Hai cánh diều, những tiếng cười, bàn tay bốn ngón, đôi mắt trong veo… cứ chập chờn ám ảnh trong đêm.

Hôm sau, tôi đi lòng vòng các phố phường ở Hà Nội với hi vọng được gặp lại hai đứa trẻ. Giữa thành phố hơn bảy triệu dân, tìm hai đứa trẻ lang thang gần như mò kim đáy bể. Có thể mất một ngày, hai ngày… và còn nhiều hơn thế nữa.

Gần một tháng trôi qua, một buổi sáng bầu trời u ám, tôi ngỡ ngàng khi gặp người anh trong quán phở cũ. Gương mặt người anh hiện lên sự buồn thương và tang tóc. Người em đâu? Trên bàn, có chiếc mũ đỏ nhăn nhúm mà người em đã từng đội. Một bát phở còn nghi ngút khói được đặt sang bên chiếc mũ ấy.

           “Sao em không ăn?” – Tôi hỏi.

           “Bát này… của thằng Tí” – Người anh ngước lên nhìn tôi, ấp úng.

          “Thế Tí đâu rồi ?” – Tôi hỏi tiếp.

Người anh ngạc nhiên vì câu hỏi khẩn thiết và sự lo lắng trong mắt tôi, một người lạ. Nó thở dài :

          “Thằng Tí bị tai nạn giao thông chết rồi – Hôm nay là tuần đầu của nó!”.

         Bàng hoàng. Cảm giác buốt lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Thằng Tí, một đứa trẻ còi cọc, có đôi mắt trong veo và nụ cười tươi sáng được mường tượng trong đầu tôi. Thằng bé cười khanh khách và nâng tôi dậy khi tôi bị ngã, lúc nô đùa trong một giấc mơ. Thằng bé mất rồi! Cánh diều đã đứt dây và bay đi mãi mãi. Bát phở trên bàn là dành cho đứa trẻ bất hạnh ấy trong lần cúng tuần đầu. Thằng bé có nhận được không?

         Tôi cố kìm nén cho nước mắt khỏi trào ra. Người anh chăm chăm nhìn tôi, nhìn vào khóe mắt ngấn nước của một người xa lạ. Nó bối rối và lại chìm vào nỗi buồn vô hạn. Tôi cố trấn tĩnh để gọi hai bát phở và bắt đầu câu chuyện của mình. Tôi kể cho nó về một bộ phim có hai đứa trẻ mà tôi đã từng quay; rồi hai đứa trẻ ấy đi vào giấc mơ của tôi, nô đùa, cười nói như thế nào tôi đều kể hết. Nó chỉ im lặng lắng nghe. Tôi có thể cảm nhận được những xúc cảm nhen lên trong đôi mắt nó. Một đôi mắt to, hai mí lớn, ánh nhìn khắc khoải.

“Thằng Tí thích ăn phở lắm! Thằng Tí bảo phải để dành thật nhiều tiền để khi nào mỗi đứa ăn hẳn một bát phở. Vậy mà thằng Tí bị ôtô cán vào khi trên đường về chỗ ngủ”. Nó rưng rưng nước mắt kể lại.

       Tôi ngỏ lời khuyên nó vào một trại trẻ mồ côi (một trại trẻ mà tôi đã từng đến phỏng vấn để viết báo). Nó lắc đầu từ chối vì cho rằng, nó đủ lớn để không phải nhận sự thương hại của mọi người. Đối diện với một đứa trẻ, tôi thấy mình nhỏ bé và yếu đuối nhường nào. Nó lặng lẽ bỏ đi, gửi lại cho tôi ánh nhìn kiên định. Xót xa trông theo bóng dáng nó đến khi khuất hẳn cuối con đường, tôi tưởng tượng đến một cánh diều nhỏ xíu đang chao nghiêng trên bầu trời, liệu sẽ chắp cánh ước mơ hay bay về đâu…

         Hôm diễn ra lễ công bố kết quả cuộc thi, trong khi bộ phim của tôi được trao giải nhất thì tôi đang trở về những nẻo đường quê mà tuổi thơ tôi đã đi qua. Đối diện với những gì tôi đã từng sợ hãi. Thả một con diều. Gặp vài người bạn. Rồi ăn bữa cơm chiều ấm cúng bên mẹ… Cuộc sống vẫn cứ thế trôi, tĩnh lặng và ồn ào. Trong thâm tâm, tôi tự nhủ phải ghi vào những thước phim của mình những xúc cảm vô hình ẩn sâu trong vẻ bình dị. Nhiều khi mọi thứ quanh ta nghe nhìn không được, mà phải cảm nhận bằng trái tim và thấu hiểu bằng tâm hồn nữa.

Trần Thái Hưng

Posted in Văn | Tagged | 27 phản hồi

CHÀO NGÀY NẮNG MỚI LÊN

Thơ flash
NGUYỄN AN BÌNH

Posted in Thơ | Tagged | 28 phản hồi