Posted in Khác

CHIỀU THÔN VĨ

HOÀNG THẢO CHI

THAO

 

chi
Posted in Thơ | Tagged | 3 phản hồi

 MÁI ĐÌNH XƯA

Truyện Ngắn 

          Anh phụ xế vỗ rầm rầm vào hông xe, miệng hét tóe khói: Tốp, tốp..! Chiếc xe rướn thêm một đổi rồi dừng hẳn. Hành khách ngã chúi tới trước, bật ngữa ra sau. Tiếng cười rộ lên, họ bảo nhau:”Tới rồi, xuống đi!”

Đọc tiếp

Posted in Văn | Tagged | 2 phản hồi

LÂU KHÔNG GẶP TA MỜI NGƯỜI CHÉN NỮA….

PHAN MINH CHÂU

 

chau

Posted in Thơ | Tagged | 43 phản hồi

Đêm Trắng Phập Phù

Truyện Ngắn

              Bốn bề không gian chỉ có tiếng lá xào xạc cùng tiếng côn trùng. Có lẽ đã khuya lắm rồi. Nơi căn hầm nhỏ ở phía đầu cửa, tiếng đàn ghi ta vụng về thao thức của gã con trai hàng xóm lịm tắt tự bao giờ. Những con chó dữ hung hăng ngoài sân chừng cũng đã chìm trong giấc ngủ. Bùng chốc chốc rền rĩ ngân vang…

Đọc tiếp

Posted in Văn | Tagged | 25 phản hồi

NGƯỜI KHỐN KHỔ TRONG MƯA

LƯU LÃNG KHÁCH

toann

toan

Posted in Thơ | Tagged | 38 phản hồi

BẢN DI CHÚC

Truyện Ngắn

 

           Tôi bỗng nhận được một cú điện thoại giọng thều thào, suy sụp: “Thụ ơi, về ngay với anh, có chuyện cần kíp lắm…”
Lặng đi mấy giây, rồi tôi cũng “đọc” ra giọng người đàn ông gốc Hưng Yên ấy.
Đã lâu rồi, phải đến chục năm nay, hình bóng anh vẫn thường xuyên dựng tôi dậy trong những giấc ngủ chập chờn mỗi khi tôi nghĩ về “chuyện ấy”…
Câu chuyện lâu rồi. Nhưng lâu vẫn còn hơn không, hôm nay đây, tôi thấy mình cần phải kể.
Nơi đất mỏ, nhà anh và nhà tôi sát nhau vì có chung một bức tường. Cái gian nhà tập thể cấp bốn tuyềnh toàng ấy đã gắn kết chúng tôi qua những năm tháng nhọc nhằn nhưng không phải không có những kỉ niệm êm đềm.
Tôi thực sự mê anh Lượng ở cái khoản “triết lí”.
Ta hãy nghe anh thuyết giáo về đường gia tộc, về việc phải phấn đấu hết mình cho “chuyện ấy”.

Đọc tiếp

Posted in Văn | Tagged | 19 phản hồi

CẢNH HẠ

NGÔ VĂN CƯ

XX

 

ha

Posted in Thơ | Tagged | 35 phản hồi